Cô ta kéo kéo chiếc áo phông, những vết đỏ trên xươ/ng quai xanh thấp thoáng ẩn hiện, thân hình quyến rũ được gói gọn dưới lớp áo phông rộng thùng thình.
Tôi thấy đầu óc choáng váng, thái dương gi/ật liên hồi.
Ngay lần đầu tiên gặp Thẩm Vân Mộng, tôi đã thấy không hợp rồi. Cô ta từ trên trời rơi xuống khoa của chúng tôi, nhận lương như chúng tôi, lại dựa vào việc bố mình là viện trưởng nên chẳng làm gì cả, chỉ biết chỉ tay năm ngón, ăn không ngồi rồi.
Tuy tôi không vừa mắt nhưng cũng chẳng nói gì, có lẽ là trực giác của phụ nữ, cô ta luôn tỏ thái độ th/ù địch với tôi.
Giờ nhìn lại, chắc là cô ta đã nhận ra tôi và Tần Dật Chi thân thiết nên mới nhắm vào tôi.
Thấy Tần Dật Chi không phản bác, Thẩm Vân Mộng càng được đà lấn tới. Cô ta nhướng mày, như một con gà mái chiến thắng, kiêu ngạo nói:
"Bạch Thư Ý, đây là nhà của A Dật, sau này cô đừng đến nữa. Chúng tôi là người yêu, làm chuyện thân mật, cô đột nhiên xông vào là có ý gì?"
"Nếu cô thật sự không được ai yêu thương, tôi giúp cô gọi vài gã trai bao đến nhà cô, cô thích tư thế nào cũng được."
Ầm một tiếng, m/áu nóng trong người tôi lập tức dồn lên đỉnh đầu. Tôi nhắm mắt lại, bước tới, túm ch/ặt lấy cổ áo Thẩm Vân Mộng rồi giáng một cái t/át.
"Mày có cái thói rẻ tiền thì đừng có đụng đến tao!"
"Á--" Thẩm Vân Mộng hứng trọn cái t/át, mặt lệch sang một bên, năm dấu ngón tay in hằn trên đó.
Cô ta ôm mặt, hét lên trong sự không thể tin nổi:
"Bạch Thư Ý, đồ khốn kiếp, mày dám đá/nh tao?"
Tôi vung tay, bồi thêm một cái t/át nữa.
"Mày đã đến tận nhà tao để cư/ớp đàn ông, tao còn không dám đá/nh mày à? đá/nh chính là đá/nh mày đấy."
Thẩm Vân Mộng tức đến cực điểm, gào thét lao tới: "Bạch Thư Ý, tao liều mạng với mày!"
Thẩm Vân Mộng không phải đối thủ của tôi, tôi có đai đen Taekwondo cấp bảy.
Ngay khi tôi định tung một cú đ/á về phía cô ta, Tần Dật Chi ngăn tôi lại: "Ý Ý, dừng tay."
Tôi nhìn Tần Dật Chi với ánh mắt đầy băng giá: "Anh muốn ngăn tôi?"
Tần Dật Chi nắm lấy tay tôi, nhìn tôi thản nhiên: "Ý Ý, đừng kích động, đá/nh nhau không giải quyết được vấn đề."
Tim tôi thắt lại, lạnh lùng nhìn anh: "Phải rồi, bố cô ta là viện trưởng, còn tôi chỉ là một kẻ đáng thương không nơi nương tựa, đá/nh nhau đương nhiên không giải quyết được vấn đề."
Tôi đổi giọng: "Nhưng dù bố cô ta có là viện trưởng đi chăng nữa, cũng không thể xóa bỏ sự thật là cô ta đang chen chân vào tình cảm của người khác."
"Ai chen chân? Hai người yêu nhau mà có ai biết không?" Mặt Thẩm Vân Mộng sưng đỏ, nhưng vẫn đầy vẻ hung hăng càn quấy.
Tôi và Tần Dật Chi vốn là người kín tiếng, không thích bị đem ra bàn tán, chuyện yêu đương là do tôi yêu cầu không công khai. Chúng tôi bên nhau hai năm, ngoài mấy cô y tá bên cạnh ra, chẳng mấy ai biết chúng tôi là một cặp.
Không ngờ lại bị Thẩm Vân Mộng đem ra làm lý do tấn công tôi.
7
Tôi quay sang Tần Dật Chi: "Anh cũng nghĩ vậy sao? Vì không công khai nên cảm thấy tình cảm này không được tính là gì?"
Thẩm Vân Mộng cười khẩy: "Tất nhiên là không tính rồi. Thích một người, sao có thể không muốn công khai với thiên hạ? Dật Chi vốn dĩ không hề thích cô, người không được yêu mới là kẻ thứ ba. Bây giờ người Dật Chi thích là tôi, nên cô mới là kẻ thứ ba."
"Hơn nữa, dù có tính đến chuyện ai đến trước ai đến sau, cô cũng là người đến sau."
Tôi khó hiểu: "Sao tôi lại thành người đến sau?"
Thẩm Vân Mộng cười đắc ý:
"Dật Chi chưa nói với cô à? Tôi và anh ấy là bạn cùng lớp đại học. Năm cuối đại học, Dật Chi từng tỏ tình với tôi, chỉ là lúc đó tôi phải đi du học nên đã từ chối. Người anh ấy yêu luôn luôn là tôi."
Tôi không nói gì, cô ta hôn chụt lên môi Tần Dật Chi, vẻ mặt đắc thắng:
"Có vài chuyện đã nói ra rồi, không ngại nói cho cô biết thêm chút nữa. Cô có biết tại sao Dật Chi chọn đúng ngày này hai năm trước để tỏ tình với cô không? Vì hôm đó tôi đăng lên mạng xã hội là mình đang yêu."
"Nói trắng ra, cô chẳng qua chỉ là một phương án dự phòng khi anh ấy không thể giải tỏa cảm xúc mà thôi. Hai năm qua tại sao Dật Chi không đụng vào cô? Không phải vì cái lý do vớ vẩn là giữ khoảnh khắc đẹp nhất cho đêm tân hôn đâu, mà là vì anh ấy không thích cô, không thích cô, không có hứng thú sinh lý với cô, nên làm không nổi."
"Nếu không, hai người bên nhau hai năm, sao có thể nhịn được?"
Tôi bàng hoàng, chuyện riêng tư như vậy mà anh cũng nói với Thẩm Vân Mộng sao?
Tôi siết ch/ặt hai nắm đ/ấm, sống mũi cay cay, hốc mắt nóng hổi, tôi cố chớp mắt, lạnh lùng nhìn Tần Dật Chi: "Những gì cô ta nói đều là sự thật sao?"
Tôi nhìn chằm chằm vào anh, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt anh.
Tần Dật Chi nhìn tôi, đôi mắt đen láy sâu thẳm khó đoán, nhưng mãi vẫn không chịu mở miệng.
Không khí như đông cứng lại, trong phòng khách rộng lớn, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Sự im lặng của anh như tiếng sấm bên tai, từng giây từng phút đều như đang chứng minh những lời Thẩm Vân Mộng nói là sự thật.
Tim tôi như bị vạn mũi tên xuyên qua, đ/au đến mức đứng không vững, nỗi đ/au buồn vô tận trong người gần như nhấn chìm tôi.
Một lúc lâu sau, tôi khàn giọng lên tiếng: "Được, tôi biết rồi."
Tôi vơ lấy chiếc cốc gốm trên bàn, chiếc cốc sượt qua tai Tần Dật Chi rồi đ/ập mạnh vào tường.
"Á--" Thẩm Vân Mộng sợ hãi hét lên, trốn sau lưng Tần Dật Chi.
"Choang!" Hai tiếng vang lên, khung ảnh treo trên tường rơi xuống đất, tấm kính bên trong vỡ nát.
Tôi bước tới, cúi người rút tấm ảnh ra.
Đó là ảnh chúng tôi chụp vào dịp kỷ niệm một năm yêu nhau. Khi đó dự định cùng nhau đi du lịch, nhưng thời gian không thuận tiện nên chỉ đi chơi ở công viên giải trí gần đó.