“Đừng uống nữa!” Anh gào lên, đôi mắt đỏ ngầu đ/áng s/ợ, “Trong này có chứa nhụy hoa nghệ tây!”
Đầu óc tôi trống rỗng.
Nhụy hoa nghệ tây...
Đó là vị th/uốc ph/á th/ai thường thấy nhất trong phim cung đấu.
“Trà an thần” mà tôi uống mỗi ngày, thực chất là một bát canh đoạt mệnh.
Cô ta không chỉ muốn chia rẽ chúng tôi, ngay từ đầu, cô ta đã muốn lấy mạng đứa trẻ này.
Một cảm giác buồn nôn không thể kiềm chế trào dâng từ dạ dày, tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn khan trước bồn cầu.
Chẳng có gì trào ra, chỉ có dịch mật đắng ngắt.
Đúng lúc này, Thẩm An gọi tôi từ bên ngoài.
“Khương D/ao, mau ra xem này!”
Tôi vịn tường bước ra, thấy màn hình máy tính bảng đã sáng lên.
Anh nhấn vào phần mềm trò chuyện, khung chat giữa tôi và Lâm Vi nằm ngay trên cùng.
Tôi r/un r/ẩy nhấn vào, vuốt lên trên.
Trống rỗng.
Ngoài vài câu quan tâm vô thưởng vô ph/ạt cô ta gửi những ngày gần đây, còn lại chẳng có gì cả.
Lịch sử trò chuyện đã bị xóa sạch.
Trái tim tôi rơi xuống đáy vực.
“Sao lại...”“Cô ta chột dạ, cô ta sợ anh quay về đối chất với em,” ánh mắt Thẩm An sáng lên một cách đ/áng s/ợ, “Cô ta tưởng làm vậy là vạn vô nhất thất. Nhưng cô ta quên mất, chiếc máy tính bảng này em đã cài đặt tự động sao lưu lên đám mây hàng tuần.”
Anh thao tác nhanh chóng, mở cài đặt, truy cập vào lưu trữ đám mây và tìm thấy một tệp sao lưu từ ba ngày trước.
“Khôi phục tệp này,” anh ngước nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, “cần nửa tiếng. Đủ để chúng ta... chuẩn bị cho màn kịch lớn tối nay.”
06
Nửa tiếng đồng hồ dài tựa một thế kỷ.
Thanh tiến trình khôi phục dữ liệu trên máy tính bảng cứ chậm rãi nhích từng chút một dưới ánh nhìn của cả hai.
Thẩm An không hề nhàn rỗi.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho mẹ mình.
Ngay khi điện thoại bắt đầu đổ chuông, anh lập tức chuyển sang tông giọng mệt mỏi và có chút xa cách.
“Mẹ, con đến nơi rồi.”
“...Vâng, con mới xuống máy bay không lâu, hơi mệt ạ.”
“Bữa cơm tối nay? Vâng, con sẽ đến đúng giờ.”
“Vi Vi ạ? Con bé vẫn ổn chứ? ...Ồ, vậy thì tốt. Con có m/ua quà cho con bé, tối nay sẽ đưa.”
Từng câu từng chữ anh nói đều kín kẽ, đóng vai hoàn hảo một người con trai vừa về nước, chẳng hề hay biết gì về mọi chuyện.
Cúp điện thoại, anh nhìn tôi.
“Lâm Vi chắc chắn đang ở bên cạnh mẹ anh, nghe thấy những lời này, tối nay cô ta sẽ hoàn toàn mất cảnh giác.”
Tôi gật đầu, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
“Tôi... tôi phải làm gì?”
“Em,” anh nhìn tôi sâu thẳm, trong mắt có sự xót xa, có hối lỗi, nhưng nhiều hơn cả là một sự tin tưởng tuyệt đối, “tối nay, em không cần phải làm gì cả, chỉ cần xuất hiện là được.”
“Xuất hiện?”
“Đúng,” anh bước đến trước mặt tôi, đưa tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt tôi, “em cứ để nguyên dáng vẻ này, tiều tụy, nhợt nhạt, thất thần. Em là nạn nhân, em không cần phải giả vờ mạnh mẽ. Em càng yếu đuối, lớp vỏ bọc của cô ta càng dễ dàng bị x/é nát.”
Anh khựng lại, bổ sung thêm: “Mang theo tất cả phiếu kiểm tra ở b/ệnh viện đi.”
Tôi đã hiểu.
Bữa tiệc gia đình nhà họ Thẩm tối nay chính là một phiên tòa.
Còn tôi, chính là nhân chứng quan trọng nhất.
Thanh tiến trình cuối cùng cũng đi đến điểm kết thúc.
Đinh.
Một tiếng động nhẹ vang lên, khôi phục dữ liệu hoàn tất.
Thẩm An lập tức mở phần mềm trò chuyện.
Trong khung chat giữa tôi và Lâm Vi, những dòng tin nhắn bị xóa dần dần hiện lên.
Bắt đầu từ hai tháng trước, khi cô ta gửi tấm ảnh “thân mật” của Thẩm An và cô gái khác ở sân bay.
“Chị dâu, chị đừng trách anh trai em, anh ấy cũng là vì tương lai thôi.”
“Cô gái đó giúp đỡ anh ấy rất nhiều, anh ấy nói, tình cảm có thể bồi đắp dần dần.”
“Anh ấy cảm thấy có lỗi với chị nên mới không muốn tự miệng nói lời chia tay, sợ chị không chịu nổi.”
“Anh ấy còn nói, chúc chị sống tốt, tìm được người tốt hơn, đừng đợi anh ấy nữa.”
...
Mỗi câu mỗi chữ đều chứa đầy thứ đ/ộc dược mang danh “thiện ý”.
Hai chúng tôi như đang xem một vở kịch c/âm hoang đường, mà nhân vật chính của vở kịch đó, chính là bản thân chúng tôi.
Chứng cứ không chỉ có vậy.
Thẩm An đăng nhập vào tài khoản của mình, cũng tìm thấy những đoạn chat giả mạo mà Lâm Vi đã gửi cho anh, nói rằng tôi “kiên quyết đòi chia tay”.
Cô ta thậm chí còn chỉnh sửa ảnh, ngụy tạo một tấm ảnh thân mật giữa tôi và một người đàn ông lạ mặt gửi cho Thẩm An, nói đó là người mới của tôi.
“Người đàn ông này...” Thẩm An chỉ vào gương mặt mờ nhạt trong ảnh, “là bạn đại học của anh, năm ngoái anh ta đã kết hôn rồi. Ảnh gốc là ảnh chụp chung của anh, anh ta và vợ anh ta. Lâm Vi đã c/ắt ghép khuôn mặt của anh ta, rồi ghép vào một người đàn ông nào đó mà cô ta không biết lấy từ đâu ra.”
Chuỗi mắt xích của sự dối trá đã hoàn thiện.
Cô ta đã dựng lên hai thế giới hoàn toàn khác biệt cho cả hai chúng tôi.
Thẩm An sao lưu tất cả lịch sử trò chuyện, hình ảnh vào điện thoại và hộp thư cá nhân, không sót một dòng nào.
Làm xong tất cả, anh đứng dậy, cầm lấy áo khoác.
“Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Nhà họ Thẩm.” Anh nhìn tôi, ánh mắt lạnh như d/ao, “Tối nay không phải tiệc đón gió, mà là tiệc Hồng Môn.”
07
Biệt thự nhà họ Thẩm đèn đuốc sáng trưng.
Xe của chúng tôi đỗ trong bóng tối bên ngoài sân.
Anh không tắt máy ngay.
“Sợ không?” Anh nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi nắm ch/ặt chiếc túi xách, bên trong đựng phiếu kiểm tra của b/ệnh viện, cảm giác như đang cầm một miếng sắt nung đỏ.
Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu.
“Không biết nữa.”
Điều tôi sợ không phải là màn đối chất, mà là sự đổ nát sau đó.
Là ánh mắt không tin tưởng của bố mẹ Thẩm An, là màn diễn xuất đẫm nước mắt của Lâm Vi.
“Có anh đây.” Giọng Thẩm An không lớn, nhưng vô cùng kiên định.
Anh đưa tay ra, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, “Khương D/ao, nhớ kỹ, từ khoảnh khắc bước chân vào cửa, em và anh vẫn đang trong trạng thái chia tay. Chúng ta chỉ tình cờ gặp nhau ở b/ệnh viện, anh với tư cách là một bác sĩ, một 'người yêu cũ', vì không yên tâm về em nên mới đưa em về, tiện thể... muốn hỏi cho ra nhẽ.”