Tôi gấp tờ giấy lại, bỏ vào trong chiếc hộp sắt, đặt cùng với tờ giấy chứng nhận kết hôn đã ố vàng kia.
Sau đó đóng nắp hộp lại.
Không hề khóc.
Tôi nhớ lại năm mười sáu tuổi, chúng tôi cùng xem phim "Trùng Khánh Sâm Lâm". Kim Thành Vũ nói: "Không biết từ lúc nào, trên bất cứ thứ gì cũng đều có ghi ngày hết hạn. Cá đ/ao sẽ hết hạn, đồ hộp sẽ hết hạn, ngay cả màng bọc thực phẩm cũng sẽ hết hạn. Tôi bắt đầu hoài nghi, trên thế giới này, còn thứ gì là không hết hạn hay không."
Lúc đó Lục Thời Thiên quay đầu nhìn tôi, nói: "Chúng ta sẽ không hết hạn."
Anh ấy đã sai rồi.
Quả mơ xanh cũng sẽ hết hạn. Chín quá, thì sẽ th/ối r/ữa.
Một ngày nọ, tôi đi ngang qua quán bánh bao đó.
Ông chủ vậy mà vẫn nhớ ra tôi.
"Cô bé, lâu quá không gặp! Anh nhà đâu rồi?"
"Chia tay rồi ạ." Tôi nói.
Ông chủ sững người một chút, rồi cười hiền hậu: "Ài da, chia tay là tốt, chia tay là tốt. Thời buổi này sống được thì sống, không sống được thì tan, chẳng có gì phải ngại cả."
"Vâng."
"Bánh bao vẫn ăn vị cũ chứ? Th!t heo hành lá?"
"Vẫn vị cũ ạ."
Tôi xách túi bánh bao đi trên đường, cắn một miếng.
Hương vị không hề thay đổi. Vẫn là cái vị của ngày xưa.
Tôi bỗng nhiên bật cười.
Hóa ra trên đời này vẫn có những thứ sẽ không thay đổi.
Bánh bao sẽ không thay đổi. Bút vẽ sẽ không thay đổi. Bản thân tôi của năm bảy tuổi cũng sẽ không thay đổi.
Không phải thứ gì cũng sẽ hết hạn.
Như vậy là đủ rồi.
(Hết)