“Trời ơi, cô ta đi thật rồi!”
“Chu Vũ, cậu không sao chứ?”
“Thầy ơi, giờ phải làm sao đây ạ?”
Tôi không ngoảnh đầu lại.
Cơn gió hành lang thổi vào mặt, hơi lành lạnh.
M/áu trong mũi tôi vẫn đang rỉ ra chậm rãi.
Nhưng trong lòng tôi, mọi thứ đều sáng tỏ.
Chu Vũ, Tô Nhã Kỳ.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Tất cả những gì các người gây ra cho tôi, tôi sẽ dùng cách lý trí nhất để bắt các người phải trả giá gấp mười, gấp trăm lần.
03
Tôi không đến thẳng b/ệnh viện trường.
Chẩn đoán của b/ệnh viện trường rất dễ bị các thế lực nội bộ can thiệp.
Tôi rời khỏi cổng trường, bắt taxi đến b/ệnh viện hạng ba lớn nhất thành phố.
Đăng ký, chụp phim, xử lý vết thương, lấy báo cáo chẩn đoán.
Một loạt quy trình, tôi thực hiện cực kỳ bài bản.
【Kết quả chẩn đoán: Xươ/ng sống mũi rạn nứt nhẹ, phần mềm trên mặt bị tổn thương, chấn động n/ão nhẹ.】
【Lời khuyên y tế: Tĩnh dưỡng một tuần, tránh vận động mạnh, tái khám định kỳ.】
Tôi thu dọn tất cả hóa đơn, biên lai, giấy chứng nhận chẩn đoán, dùng điện thoại chụp ảnh lại rồi tải lên đám mây sao lưu.
Làm xong tất cả, tôi ngồi trên băng ghế lạnh lẽo của b/ệnh viện, bắt đầu suy nghĩ bước tiếp theo.
Điện thoại rung liên tục.
Là cuộc gọi của Chu Vũ và mẹ tôi.
Tôi cúp máy của Chu Vũ trước, rồi bắt máy của mẹ.
“Niệm Niệm? Thầy Vương gọi điện nói con đá/nh nhau ở trường? Còn làm bạn học bị thương? Con sao rồi? Có chuyện gì không?”
Giọng mẹ tôi rất lo lắng.
Bà là kiểu phụ nữ truyền thống điển hình, lương thiện, nhu nhược, sợ nhất là gây chuyện.
“Mẹ, con không sao.”
“Sao lại không sao! Thầy giáo nói con đá/nh cả Chu Vũ và một bạn nữ cùng lớp! Niệm Niệm, rốt cuộc con bị làm sao vậy? Nói thật cho mẹ nghe mau!”
“Là cậu ta ra tay trước.” Tôi bình tĩnh trình bày.
“Chu Vũ dùng bóng rổ ném vào mặt con, con đang ở b/ệnh viện, bác sĩ nói xươ/ng sống mũi bị rạn rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc lâu sau, giọng mẹ tôi nghẹn ngào vang lên.
“Rạn xươ/ng? Có nghiêm trọng không? Thế sao con còn đá/nh trả làm gì! Cậu ta là bạn trai con, con nhường cậu ta một chút không phải là xong sao?”
“Giờ thì hay rồi, con cũng bị thương, người ta cũng bị thương, biết làm sao bây giờ!”
【Phân tích phản ứng người thân: Có xu hướng muốn dĩ hòa vi quý, không thể cung cấp hỗ trợ hiệu quả.】
Lòng tôi chùng xuống, nhưng không hề ngạc nhiên.
Đây chính là gia đình tôi.
“Mẹ, chuyện này mẹ đừng lo, con tự xử lý.”
“Sao mẹ có thể không lo! Nhà trường yêu cầu phụ huynh đến một chuyến! Bố con đi công tác rồi, mẹ phải đến thôi!”
“Niệm Niệm, nghe mẹ, đến đó xin lỗi thầy cô và bạn học cho đàng hoàng, chuyện này coi như bỏ qua, được không?”
“Xin lỗi?” Tôi nhắc lại hai chữ này.
“Đúng vậy! Con là con gái, đá/nh người dù sao cũng là sai. Nhà mình bình thường, không đụng vào nổi nhà Chu Vũ đâu, nghe lời đi, được không?”
Tôi hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra.
“Mẹ, nếu mẹ đến trường, chỉ có một việc mẹ có thể làm.”
“Việc gì?”
“Cầm báo cáo giám định thương tật của con, đến phòng giáo vụ, đến văn phòng hiệu trưởng, yêu cầu nhà trường đuổi học Chu Vũ.”
“Và bắt cậu ta bồi thường tất cả chi phí y tế, phí tổn thất tinh thần cho con.”
“Con đi/ên rồi!” Mẹ tôi hét lên.
“Con không đi/ên.” Giọng tôi lạnh như băng, “Nếu mẹ không làm được, hoặc mẹ muốn đến để bắt con xin lỗi, thì mẹ đừng đến.”
“Đến đó chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thôi.”
Nói xong, tôi cúp máy thẳng thừng.
Tôi dựa vào tường, nhắm mắt lại.
【đá/nh giá kết nối tình cảm: Sự hỗ trợ từ gia đình bằng giá trị âm.】
【Điều chỉnh phương án hành động: Khởi động kế hoạch B, đưa lực lượng bên ngoài vào cuộc.】
Tôi mở mắt, tìm ki/ếm trong danh bạ.
Chu Vũ lại gọi đến, tôi tiện tay chặn luôn.
Sau đó, tôi tìm thấy một số điện thoại.
Lưu là: Dì Trương.
Bà là luật sư tại một văn phòng luật có chút tiếng tăm ở địa phương, cũng là một người họ hàng xa của bố tôi.
Tôi không thân với bà, chỉ gặp vài lần vào dịp Tết.
Ấn tượng của tôi về bà là sắc sảo, tháo vát, mọi thứ đều đặt lợi ích lên hàng đầu.
Bây giờ, thứ tôi cần chính là kiểu người như vậy.
Cuộc gọi được kết nối.
“Alo, ai đó?” Giọng dì Trương mang theo sự khách sáo chuyên nghiệp.
“Dì Trương, cháu là Trần Niệm, cháu của chú Trần Kiến Quân ạ.”
“Ồ, Niệm Niệm à, dì nhớ ra rồi. Có chuyện gì không cháu?”
“Cháu muốn nhờ dì giúp cháu kiện một vụ.”
Đầu dây bên kia sững sờ một chút, sau đó vang lên một tiếng cười khẽ.
“Con gái con lứa, kiện tụng cái gì?”
“Tổn thương thân thể.” Tôi tóm tắt lại quá trình sự việc một cách ngắn gọn, súc tích, lược bỏ sự tồn tại của hệ thống.
“B/ạo l/ực học đường?” Giọng điệu của dì Trương lập tức trở nên chuyên nghiệp, “Có bằng chứng không?”
“Có. Camera giám sát trong lớp, lời chứng của cả lớp, cùng với báo cáo giám định thương tật của b/ệnh viện hạng ba và tất cả hóa đơn y tế.”
“Bối cảnh gia đình đối phương thế nào?”
“Tên là Chu Vũ, bố mở công ty, quy mô cụ thể cháu không rõ, nhưng ở địa phương chắc cũng có chút thế lực.”
“Thú vị đấy.” Sự hứng thú của dì Trương đã bị khơi dậy, “Phí luật sư không rẻ đâu, cháu là học sinh, trả nổi không?”
“Cháu không trả nổi.” Tôi thẳng thắn nói, “Nhưng cháu có thể ký thỏa thuận đại diện rủi ro với dì.”
“Tất cả số tiền bồi thường dì giành được cho cháu, chúng ta chia theo tỷ lệ. Cháu lấy 5 phần, dì lấy 5 phần.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Đại diện rủi ro, luật sư lấy 50%, đây là tỷ lệ cao hơn nhiều so với giá thị trường.
Rủi ro cao, đồng nghĩa với lợi nhuận cao.
“Cháu muốn bồi thường bao nhiêu?”
“Phí y tế, phí nghỉ việc, phí bồi dưỡng, phí tổn thất tinh thần. Cháu ước tính sơ bộ, tất cả cộng lại ít nhất là hai trăm nghìn tệ.”