【Vai phụ thì vẫn là vai phụ, định sẵn chỉ là vật làm nền cho vai chính, dù có xuất sắc đến đâu cũng chỉ để làm nổi bật sự phi thường của họ mà thôi.】
【Chà, thật đáng tiếc, khó khăn lắm mới gặp được một nữ phụ nổi bật đến vậy.】
Trong thế giới của tôi.
Trừ khi tôi tự nguyện, bằng không đừng hòng ai có thể làm nhân vật chính thay tôi.
Thẩm Trầm Bạch muốn nhà tôi phá sản, vậy thì tôi sẽ khiến hắn trắng tay trước!
Ngay tối hôm đó, tôi chủ động hẹn gặp người anh trai cùng cha khác mẹ của hắn là Thẩm Huề Ý.
Tên rất hay, ngoại hình cũng rất đẹp, đôi mắt màu hổ phách, khí chất u buồn xen lẫn vài phần nham hiểm.
"Tiểu thư Kiều, hôm nay sao cô lại có nhã hứng hẹn tôi đi ăn vậy?"
Giọng anh ta trầm thấp, còn mang theo vài phần trêu chọc.
Tôi mỉm cười.
"Chuyện xảy ra ở trường hôm nay giữa tôi và em trai anh, chắc hẳn anh cũng biết rồi."
"Người thông minh không nói lời m/ập mờ, chúng ta hợp tác đi."
Anh ta điều chỉnh dáng ngồi, thẳng lưng lên đôi chút.
"Tiểu thư Kiều muốn hợp tác thế nào?"
"Tôi nhất định sẽ phối hợp toàn lực."
Tôi khẽ cười một tiếng.
"Dự án ngoại thương mà Thẩm Trầm Bạch đang nắm giữ, hãy phá hỏng nó, hắn chắc chắn sẽ phải lấy tiền túi ra để bù lỗ."
"Sau đó tôi sẽ hủy bỏ tất cả các hợp tác với hắn, chuyển hết sang cho anh, giúp anh thành công giành lấy quyền thừa kế."
"Tôi cũng sẽ đồng ý hợp tác dự án dài hạn với anh trong vòng năm năm tới."
Ánh mắt anh ta sáng rực lên ngay lập tức, chủ động rót rư/ợu vang cho tôi.
"Vậy tôi có thể làm gì cho cô?"
Nói chuyện với người thông minh đúng là thoải mái.
"Sau khi anh kế thừa tập đoàn Thẩm thị, hãy cho tôi 5% cổ phần gốc."
Trị giá ba trăm triệu tệ.
Anh ta gật đầu đồng ý không chút do dự.
Bởi vì anh ta hiểu rất rõ, nếu không có tôi giúp đỡ, anh ta căn bản không thể nào thừa kế được tập đoàn Thẩm thị.
Cha anh ta yêu anh ta, nhưng anh ta là con ngoài giá thú, danh không chính ngôn không thuận, hơn nữa trong tập đoàn toàn là người của vợ cả.
Trong mắt tôi, con ngoài giá thú thì đã sao?
Chỉ cần nhân phẩm tốt, có thể phục vụ cho mục đích của tôi là được.
Hơn nữa Thẩm Trầm Bạch chỉ là một kẻ vô dụng, chỉ biết h/ủy ho/ại Thẩm thị trong tay hắn mà thôi.
8
Cuộc sống gần đây của Ngô Dung Dung không mấy dễ dàng.
Bị tôi c/ắt tài trợ, lại còn trở thành trò cười, đi đến đâu cũng bị chỉ trỏ.
Cô ta giương cao ngọn cờ nữ quyền, nên Thẩm Trầm Bạch vừa đưa tiền cho cô ta, thì ngay sau đó tôi đã cho người tung tin ra ngoài.
Thế là cô ta đành phải cắn răng trả lại tiền cho hắn.
Còn ra vẻ chính nghĩa nói.
"Tớ có tay có chân, có thể đi làm thêm ki/ếm tiền."
"Tiền tuy không nhiều, nhưng là tiền tự mình ki/ếm được, dùng rất yên tâm, cũng không thẹn với lòng!"
"Tiền của anh hãy dùng để tài trợ cho những người cần giúp đỡ hơn tớ đi."
Video này được đăng lên mạng, nhận được vô số lời khen ngợi của cư dân mạng là truyền cảm hứng và cao thượng.
Nhưng trong trường thì toàn là những lời mỉa mai, nói cô ta làm màu, nói cô ta vừa muốn làm kỹ nữ lại còn muốn lập đền thờ.
Thế là để chứng minh bản thân, sau giờ học cô ta thực sự đi rửa bát, một giờ 20 tệ, một ngày bốn tiếng, được tám mươi tệ.
Tiếng tăm thì có rồi, nhưng cái lưng thì đ/au nhức thật sự.
Ngày hôm sau không dậy nổi, vừa hay gặp lúc điểm danh, thế là bị n/ợ môn, học bổng học kỳ này cũng mất luôn.
Cô ta khóc lóc trong ký túc xá cả buổi sáng, đi tìm giáo viên chủ nhiệm c/ầu x/in cũng vô ích, thế là lại khóc thêm cả buổi chiều.
Chậc chậc chậc, thật là đáng thương quá đi.
Phần bình luận cũng cảm thán.
【Nữ chính có vẻ hơi thiếu thông minh thì phải.】
【Đúng vậy, vốn dĩ cầm tiền học bổng là đủ sống rồi, nhưng cứ nhất quyết phải xây dựng hình tượng, giờ thì hay rồi, phải đi làm thêm thật sự luôn.】
【Gặp chuyện không nghĩ cách giải quyết đầu tiên, mà lại chỉ biết khóc, khóc thì có ích gì chứ!】
【Nếu có được một nửa trí thông minh của nữ phụ, thì cũng không đến mức đá/nh một ván bài tốt thành ra nát bét như vậy.】
Tôi khẽ cười thành tiếng.
Cô ta đúng là đá/nh một ván bài tốt thành ra nát bét, vốn dĩ có thể nhờ vào sự tài trợ của tôi mà học xong đại học một cách thoải mái.
Đến lúc đó còn có thể vào công ty tôi làm việc, chắc chắn tôi cũng sẽ không bạc đãi cô ta.
Giờ thì chỉ có thể sống qua ngày bằng bánh bao với canh miễn phí ở căng tin thôi.
Bây giờ chỉ có thể ngóng trông Thẩm Trầm Bạch mau chóng quay lại trường.
Nhưng không may, Thẩm Trầm Bạch hiện giờ đang lo thân mình còn chưa xong.
Hắn đặt cược tất cả vào dự án thương mại hàng hải, với hy vọng tích lũy công trạng trong tập đoàn để đuổi người anh cùng cha khác mẹ ra ngoài.
Nhưng lại gặp phải cơn bão trăm năm có một, trực tiếp mất trắng.
Giờ ngày nào cũng ở nhà cùng mẹ hắn xoay xở tiền bạc, làm gì có thời gian mà quan tâm đến cô ta.
Trước đây hắn cũng từng vài lần đưa ra quyết định sai lầm nghiêm trọng, đều là tìm tôi cầu c/ứu, tài nguyên, tiền bạc, tôi đều đổ hết vào cho hắn.
Dù sao mẹ tôi cũng không thiếu tiền, chỉ cần tôi vui thì vài trăm triệu cũng chỉ là số lẻ.
Hắn cắn răng chịu đựng không đến tìm tôi.
Vậy thì tôi xách túi hàng hiệu, đến tập đoàn để "dậu đổ bìm leo" hắn.
9
Cuộc họp cấp cao của tập đoàn Thẩm thị.
Nơi này tôi đã đến từ nhỏ, họ đều biết tôi.
Chú Thẩm cười hì hì nói: "Đến tìm Trầm Bạch à? Nó đang ở trong văn phòng đấy, cứ trực tiếp vào tìm nó là được."
Tôi cười lắc đầu.
"Không ạ, cháu đến tìm chú."
"Cháu và Thẩm Trầm Bạch đã c/ắt đ/ứt rồi, nên cháu định chuyển tất cả các dự án hợp tác với cậu ta sang cho anh Huề Ý."
"Chuyện này mẹ cháu đã đồng ý rồi, nếu chú không đồng ý thì cháu sẽ rút dự án về."
Trong chốc lát, tất cả các cổ đông cấp cao có mặt đều chấn động.
Còn có người thốt lên kinh ngạc.
Họ đều biết tôi và Thẩm Trầm Bạch lớn lên cùng nhau, tình cảm tốt đến mức nào, tôi đã từng lấp bao nhiêu cái hố cho hắn.
Giờ đây là thực sự c/ắt đ/ứt rồi sao?
"Hai đứa có hiểu lầm gì à?"
Chú Thẩm sửng sốt một lúc rồi hỏi: "Để chú gọi nó đến đây ngay, bắt nó xin lỗi cháu!"
Tôi cười lạnh một tiếng.
"Cậu ta công khai tung tin đồn thất thiệt về cháu với một nữ sinh mà cháu đang tài trợ."
Hay lắm, căn phòng họp đang xôn xao bàn tán bỗng chốc im bặt.