Ngày đầu tiên bạn trai đi công tác nước ngoài trở về, tôi đề nghị chia tay với anh ấy.
“Chỉ vì anh không m/ua cho em cái túi đó thôi sao?” Anh cười.
“Đúng.”
Tôi gật đầu nghiêm túc.
Bảy ngày trước, bạn trai tôi, Giang Dữ, dẫn theo đội ngũ đi công tác tại Pháp.
Khi trở về, anh ấy mang quà cho tất cả mọi người, ngay cả bảo vệ công ty cũng nhận được một chiếc thắt lưng da cá sấu.
Chỉ riêng chiếc túi sinh nhật mà tôi đã nhắc đi nhắc lại suốt hai tháng trời, anh ấy lại quên sạch sành sanh.
Trên mạng xã hội, cô thư ký mới tuyển của anh đăng một tấm ảnh selfie khoe túi:
【Cảm ơn sếp tốt nhất thế gian! Mãi yêu anh!】
Bên dưới là bình luận của Giang Dữ:
【Chuyện nhỏ thôi mà.】
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng trạng thái đó rất lâu, rồi xóa đi dòng tin nhắn “Đợi anh về nhà” đang soạn dở trong khung chat.
Tôi và Giang Dữ quen nhau từ năm bảy tuổi, yêu nhau năm mười tám tuổi, cùng nhau đi qua hai mươi mùa xuân hạ thu đông.
Trước đây, việc gì anh cũng nhớ đến tôi, sau này, người khác lại luôn xếp trước tôi.
Giống như lúc này, rõ ràng chúng tôi đang nói chuyện chia tay, vậy mà anh lại liếc nhìn tin nhắn WeChat của cô thư ký mời đi ăn trưa trên điện thoại, rồi cười bảo:
“Thôi nào, đừng có làm lo/ạn nữa.”
“Chẳng qua chỉ là một cái túi thôi mà, lần sau anh nhất định sẽ m/ua cho em.”
“Đình Đình gọi anh đi ăn trưa rồi, em tự bắt xe về nhà đi.”
Anh vội vã rời đi, tôi không ngăn lại.
Mà thay vào đó, tôi gửi tin nhắn trả lời cho studio ở Paris – nơi đã mời tôi bảy lần:
“Tôi đồng ý gia nhập các bạn, chuyến bay tối mai, hẹn gặp lại ở Paris.”
Gửi xong, tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay, đặt vào trong ngăn bàn làm việc của anh.
Giang Dữ, từ nay về sau núi cao đường xa, chúng ta mỗi người một ngả.
1
“Miểu Miểu, cậu thật sự chia tay với anh ta rồi sao?”
Cuộc gọi của cô bạn thân Tô Nhiên vang lên ngay khoảnh khắc tôi bước ra khỏi công ty của Giang Dữ.
“Chia rồi.”
“Cậu và Giang Dữ là thanh mai trúc mã, bên nhau chín năm, chỉ vì anh ta đi công tác không m/ua túi cho cậu mà phải chia tay?”
Tôi đứng khựng lại.
“Không chỉ là cái túi.”
Giang Dữ đi công tác Pháp bảy ngày, trước khi đi tôi đã dặn dò anh kỹ càng.
Nhất định đừng quên m/ua cho tôi chiếc túi sinh nhật mà tôi muốn.
Anh hứa chắc như đinh đóng cột, nói rằng chắc chắn sẽ không quên.
Vậy mà khi trở về, từ cô thư ký cho đến bác bảo vệ công ty, ai cũng nhận được quà anh mang từ Pháp về.
Chỉ riêng tôi là hai bàn tay trắng.
“Xin lỗi Miểu Miểu, lịch trình công tác gấp quá, anh quên mất.”
“Lần sau, lần sau anh nhất định sẽ m/ua cho em.”
Từ khi đính hôn đến nay đã ba tháng, anh đã quên lời dặn của tôi 17 lần rồi.
Lần đầu tiên, tôi bị đ/au bụng kinh.
Bảo anh tan làm về nhà m/ua th/uốc giảm đ/au cho tôi.
Anh nói được.
Nhưng lúc về đến nhà thì người nồng nặc mùi rư/ợu.
“Khách hàng mời ăn đột xuất, uống vài ly nên anh quên mất.”
Tôi không gi/ận.
Sau khi chăm sóc anh nghỉ ngơi, tôi mới tự đặt đồ ăn bên ngoài.
Lần thứ hai, studio cá nhân của tôi đơn hàng bùng n/ổ.
Tôi bận đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, dặn anh tối mang cơm đến cho tôi.
Anh nói được.
Nhưng tôi đợi đến tận mười một giờ đêm, hạ đường huyết tái phát, anh cũng không đến.
Đến khi về nhà, anh đã ngủ một giấc rồi.
“Hôm nay làm việc mệt quá, anh về đến nhà là ngủ thiếp đi, quên mang cơm cho em.”
Tôi nhìn bộ đồ ngủ anh đã thay, không nói một lời.
Sau đó là lần thứ ba, lần thứ tám, lần thứ mười bảy...
Tôi hết lần này đến lần khác thuyết phục bản thân không nên chấp nhặt sự vô tâm của anh, cũng dần quen với việc chuẩn bị tâm lý cho việc Giang Dữ sẽ “quên” trước khi đưa ra yêu cầu.
Cho đến khi tôi vô tình lướt thấy tài khoản mạng xã hội của Thẩm Đình Đình trên Tiểu Hồng Thư.
Trong đó toàn là những chia sẻ về cuộc sống hằng ngày với “sếp đại nhân”.
Ngày 21 tháng 3, cô ta viết:
【Ngày thứ ba của kỳ kinh nguyệt, tiện miệng than vãn với sếp một câu là khó chịu, không ngờ ngày hôm sau anh ấy đã m/ua nước đường đỏ cho mình.】
【Tim đ/ập thình thịch.】
Ngày 7 tháng 4, cô ta đăng một bức ảnh check-in tại một nhà hàng nổi tiếng.
【Tuần trước nói với sếp là muốn thử nhà hàng này, không ngờ hôm nay sếp đã đưa mình đi.】
【Sức hút của người đàn ông trưởng thành, ai mà hiểu được chứ!】
Ngày 7 tháng 4, cũng chính là ngày tôi dặn Giang Dữ mang cơm cho mình.
Còn hôm nay.
Giang Dữ đi công tác Pháp về.
Thẩm Đình Đình đăng ảnh chiếc túi hàng hiệu Giang Dữ tặng lên mạng xã hội.
【Cảm ơn sếp tốt nhất thế gian! Chỉ một câu tiện miệng mà anh cũng nhớ kỹ đến vậy, mãi yêu anh!】
Bên dưới có bình luận của Giang Dữ:
【Chuyện nhỏ thôi mà.】
Cái túi đó, và cái túi tôi dặn Giang Dữ m/ua, là cùng một cửa hàng.
Chỉ là với tôi, Giang Dữ nói lịch trình quá gấp.
Còn với cô ta, lại trở thành chuyện nhỏ thôi mà.
“Về mối qu/an h/ệ này, mình đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Cậu không cần khuyên mình nữa đâu.”
Tôi nói với Tô Nhiên ở đầu dây bên kia.
Cô ấy thở dài.
“Vậy chuyện cậu sắp ra nước ngoài, cũng không nói với anh ta sao?”
Tôi im lặng.
Một lúc lâu sau mới lên tiếng.
“Ừm. Tối nay sẽ nói chuyện với anh ấy.”
2
Buổi tối, tôi đang họp video với các đồng nghiệp ở nước ngoài trên máy tính.
Đó là một studio váy cưới nằm ở Paris.
Họ đã gửi lời mời cho tôi bảy lần.
Vì Giang Dữ, tôi đã từ chối sáu lần.
Lần này là lần thứ bảy, tôi đã đồng ý.
“Công việc ở studio trong nước tôi đã bàn giao xong xuôi, chậm nhất là hai ngày nữa tôi sẽ lên đường.”
“Tuyệt quá, Lin,” Howard ngạc nhiên nói, “Tài năng của cô không nên bị lãng phí, đợi cô đến, tôi sẽ đích thân đưa cô đi tham quan Paris.”
“Paris nào cơ?”
Giọng của Giang Dữ đột ngột xen vào.
Tôi quay đầu lại, lúc này mới phát hiện anh đã về nhà.
“Sao anh về sớm thế?”
Bây giờ mới tám giờ, theo thói quen mà anh đã hình thành trong suốt ba tháng qua.
Giờ phút này, lẽ ra anh phải đang ở bên cạnh cô trợ lý nhỏ mới đúng.
Nghe thấy lời tôi nói, Giang Dữ hơi sững người:
“Ý em là sao?”