Sau này Tô Nhiên kể lại với tôi, Giang Dữ đã ngồi ngoài sảnh triển lãm rất lâu.
Cho đến tận lúc đóng cửa.
Anh nhìn chằm chằm vào tấm poster triển lãm tác phẩm của tôi, đôi mắt đỏ ngầu.
Khi bảo vệ nhắc nhở rời đi, anh mới đứng dậy.
Trước khi đi, anh đã m/ua tấm bưu thiếp in hình tác phẩm "Tiếng Vang" trong các sản phẩm lưu niệm của triển lãm.
Phía sau in một câu nói của tôi:
【Tình yêu không phải là chờ đợi người khác lắng nghe bạn, mà là khi bạn cuối cùng cũng tự lắng nghe chính mình.】
Anh kẹp tấm bưu thiếp đó vào ví.
Giống như một nghi thức tưởng niệm muộn màng.
Nhưng điều đó đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Sau khi triển lãm kết thúc, tôi trở lại Paris.
Trước khi máy bay cất cánh, Tô Nhiên nhắn tin cho tôi:
【Hạ cánh nhớ báo bình an nhé.】
Tôi đáp:
【Được.】
Cô ấy lại hỏi:
【Sau này còn về nước không?】
Tôi nhìn những đám mây ngoài cửa sổ.
【Có.】
【Nhưng không phải vì bất cứ ai.】
【Chỉ vì tôi muốn.】
Máy bay lao vút lên tầng mây.
Thành phố dưới chân nhỏ dần.
Tôi chợt nhớ lại rất nhiều năm về trước, Giang Dữ năm bảy tuổi chắn trước mặt tôi, nói rằng sẽ bảo vệ tôi.
Khi đó anh ấy là thật.
Người nói yêu tôi năm mười tám tuổi, cũng là thật.
Người đá/nh mất tôi sau này, cũng là thật.
Tôi không phủ nhận quá khứ.
Cũng không còn mắc kẹt trong quá khứ nữa.
Tôi từng gửi gắm cả đời lãng mạn của mình vào một người.
Đợi anh ấy nhớ những sở thích của tôi.
Đợi anh ấy thực hiện lời hứa.
Đợi anh ấy đặt tôi ở vị trí ưu tiên.
Sau này tôi mới hiểu, yêu bản thân mới chính là sự khởi đầu của một đời lãng mạn.
Còn về phía Giang Dữ.
Chân tình đến muộn, còn rẻ mạt hơn cỏ rác.
Tương lai của tôi, từ nay không còn anh ấy nữa.
(Hết)