Minh Cẩm gặp nạn khi leo núi, tôi sụt mất ba mươi cân trong vòng một tháng. Tôi gửi toàn bộ lịch sử trò chuyện suốt mấy chục năm cho AI, với hy vọng tạo ra một phiên bản ảo của cô ấy để bầu bạn với tôi quãng đời còn lại.
Thế nhưng, sau ba mươi giây suy nghĩ sâu sắc, AI nói với tôi: Cô ấy chưa từng yêu anh.
Sau đó, Minh Cẩm được tìm thấy.
Trong trận lở tuyết, cô ấy đã dùng chính thân mình để che chắn cho Thiệu Chính.
Khi cả hai qu/a đ/ời, trên gương mặt họ không có vẻ sợ hãi mà chỉ là sự thanh thản.
An táng xong vợ và bạn thân, cơ thể tôi kiệt quệ, nôn ra một ngụm m/áu đen ngay tại nghĩa trang.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về thời điểm trước kỳ thi đại học.
Tại cổng trường thi, cả hai đang vã mồ hôi hột vì ông nội của Minh Cẩm bị sốc nhiệt.
Tôi chỉ liếc nhìn một cái rồi quay người rời đi.
Lần này, tôi không muốn có bất kỳ dây dưa nào với họ nữa.
Tôi chỉ muốn sống cho chính mình một lần.
...
Tôi cúi đầu đi giữa đám đông.
Ngay khoảnh khắc chuẩn bị bước vào cổng trường, giọng nam đầy vẻ lo âu vang lên từ phía sau.
"Tống Thiêm, mau qua giúp một tay đi, ông nội Minh Cẩm bị sốc nhiệt rồi."
Tôi khựng lại, nhưng không quay đầu.
Tiếng gió ở nghĩa trang dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, trong miệng vẫn còn dư vị tanh nồng của m/áu.
Cổ tay tôi ấm lên, một bàn tay mềm mại nắm lấy tay tôi.
"Tống Thiêm, chỉ có anh mới giúp được em thôi."
Minh Cẩm năm 18 tuổi đang mặc bộ đồng phục đã bạc màu.
Ánh mắt thiếu nữ trong veo như mặt hồ, chỉ cần nhìn vào là sẽ đắm chìm.
Nhưng tôi giờ đây đã không còn là tôi của tuổi 18 nữa.
Kiếp trước, vì sợ Minh Cẩm bị ảnh hưởng đến kỳ thi, tôi đã giúp cô ấy đưa ông nội đến b/ệnh viện.
Khi quay lại trường thi, tôi đã trễ 13 phút, bài văn không viết kịp.
Kết quả là tôi thi trượt, chỉ đỗ vào một trường đại học hạng hai.
Còn cô ấy và Thiệu Chính cùng đỗ vào trường đại học top 2 cả nước.
Khi Minh Cẩm kết hôn ở kiếp trước, cô ấy từng nói với tôi rằng, nếu không có tôi của tuổi 18, thì sẽ không có cô ấy thành công rạng rỡ như bây giờ.
Khi đó, biểu cảm của cô ấy có chút phức tạp.
Sau này tôi mới hiểu, trong lời nói đó có sự cảm kích, nhưng cũng có cả nỗi bất lực vì bị trói buộc.
Tôi lắc đầu: "Anh không giúp được em đâu, Minh Cẩm."
"Đưa ông đi b/ệnh viện chắc chắn sẽ trễ giờ thi."
Trên mặt Minh Cẩm thoáng qua vẻ khó tin.
"Chính vì biết sẽ trễ nên mới nhờ anh giúp mà," Thiệu Chính đứng bên cạnh nói.
"Minh Cẩm là thủ khoa toàn trường, cả thành phố đều trông chờ vào cậu ấy để đỗ Thanh Hoa - Bắc Đại, anh không thể để tương lai của cậu ấy bị h/ủy ho/ại trong tay anh được."
Thiệu Chính càng nói càng sốt sắng.
Tôi hít sâu một hơi: "Anh biết, cho nên anh sẽ không đi."
"Tống Thiêm!" Giọng Thiệu Chính cao thêm tám tông.
"Tương lai của một sinh viên trường hạng hai như anh, sao có thể so được với Minh Cẩm?"
Tôi khựng lại, nhìn thẳng vào Thiệu Chính.
Với năng lực của tôi, nếu phát huy bình thường, tôi hoàn toàn có thể đỗ vào trường đại học hạng nhất.
Vậy mà hắn lại khẳng định chắc nịch rằng tôi chỉ đỗ trường hạng hai.
"Minh Cẩm là bạn gái anh, sao anh có thể ích kỷ như vậy?"
Minh Cẩm kéo hắn lại.
Cô ấy khẽ thở dài.
"Đừng nói thế, đây vốn dĩ là chuyện của em, anh ấy có giúp hay không cũng là lẽ đương nhiên."
"Nhưng nếu cậu bỏ lỡ danh hiệu thủ khoa thành phố thì đáng tiếc biết bao," Thiệu Chính đỏ cả mắt vì sốt ruột.
Tôi bình thản nói với Thiệu Chính: "Nếu lo lắng đến thế, cậu có thể đi thay cô ấy."
Thiệu Chính lập tức cứng họng.
"Được rồi, A Chính, cậu đừng lo lắng nữa."
Giọng điệu Minh Cẩm dịu lại không ít.
"Em đưa ông đến b/ệnh viện rồi sẽ quay lại ngay, cậu cứ yên tâm mà làm bài thi nhé."
Cô ấy vỗ vai Thiệu Chính an ủi.
Thiệu Chính bất ngờ ôm chầm lấy cô ấy.
"Vậy cậu đi nhanh về nhanh nhé!"
Tay Minh Cẩm khựng lại giữa không trung vài giây.
Đôi bàn tay ấy, tôi quá đỗi thân thuộc.
Cô ấy từng nấu canh cho tôi, thắt cà vạt cho tôi, thậm chí từng đeo chiếc nhẫn tượng trưng cho lời hứa vào ngón áp út của tôi.
Bàn tay đó nhẹ nhàng hạ xuống, vỗ vỗ lên lưng Thiệu Chính.
"Yên tâm đi, thi tốt nhé."
Minh Cẩm quay đầu nhìn về phía tôi.
Tôi thu ánh mắt lại, quay người rời đi.
#2
Khi giám thị đọc nội quy phòng thi, tôi vẫn còn chút mơ màng.
Nhưng rất nhanh sau đó, tôi đã bình tâm lại.
Trong lòng Minh Cẩm rốt cuộc đang chứa đựng ai, vào giây phút này đã không còn quan trọng nữa.
Điều quan trọng là mười ba phút mà tôi đã giành lại được cho chính mình.
Cho đến khi môn thi cuối cùng kết thúc, tôi mới gặp lại Minh Cẩm đang đứng chờ người ở cổng trường.
Thiệu Chính vỗ vai cô ấy, ngay khoảnh khắc cô ấy quay đầu lại, hắn đã nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Minh Cẩm sững sờ, nhưng không hề né tránh.
Phải mất vài giây sau, cô ấy mới hoàn h/ồn.
"Lỡ Tống Thiêm bắt gặp thì sao?"
Thiệu Chính bĩu môi: "Bắt gặp thì tốt quá, chẳng lẽ cậu định giấu anh ta cả đời sao?"
Các bạn học đi ngang qua đều liếc nhìn.
Một khi nhận ra hai gương mặt vốn thường xuyên xuất hiện ở vị trí số một và số hai trên bảng xếp hạng, mọi người đều nở nụ cười chúc phúc.
Tôi bước tới, tay họ vẫn chưa kịp rời nhau.