Đám đông vốn đang phẫn nộ bỗng chốc im bặt. Tôi quay đầu nhìn Thẩm Cảnh Minh. M/áu trên mặt anh ta rút sạch, đôi môi r/un r/ẩy không kiểm soát nổi.
Mạnh Phán Phán còn sợ đến mức lùi lại một bước, siết ch/ặt lấy vạt áo blouse của Thẩm Cảnh Minh.
"Không thể nào!" Mạnh Phán Phán hét lên, quên cả vẻ yếu đuối thường ngày, "Trên phiếu phẫu thuật rõ ràng ghi tên cô ta! Là cô ta tự ký!"
Tôi kéo lại tay áo bị đám vệ sĩ túm nhăn nhúm.
"Tôi ký? Tôi đang ở phòng thẩm vấn cách đây mấy cây số, có cảnh sát và toàn bộ camera làm chứng. Các người dạy tôi cách ký tên từ xa vào tờ phiếu ở phòng số 5 xem nào?"
Viên cảnh sát dẫn đầu trầm mặt xuống.
"Chữ ký điện tử đều có nhật ký đăng nhập và địa chỉ IP. Chỉ cần kiểm tra thiết bị đăng nhập lúc đó là biết ngay ai đã ký."
Lâm Vũ Hân có thể leo lên vị trí cây đại thụ trong ngành y, đương nhiên không phải kẻ ngốc.
Bà quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm Thẩm Cảnh Minh.
"Anh là bác sĩ điều trị chính, ca phẫu thuật này do anh sắp xếp! Rốt cuộc là ai mổ chính?"
Thẩm Cảnh Minh há miệng, không thốt ra được lời nào. Những giọt mồ hôi trên trán lăn dài.
"Giáo sư Lâm..." Anh ta nuốt nước bọt, ánh mắt láo liên, "Có thể, có thể là do hệ thống b/ệnh viện gặp lỗi. Gần đây mạng không ổn định..."
"Hệ thống lỗi?" Tôi không chút khách khí ngắt lời anh ta, "Hệ thống lỗi mà có thể hủy lịch trực của một bác sĩ khoa xươ/ng như tôi, rồi cưỡng ép nhét vào ca phẫu thuật tim mạch? Cả b/ệnh viện này, người có quyền điều phối liên khoa như vậy, ngoài Viện trưởng và Phó Viện trưởng, thì chỉ có anh là Trưởng khoa thôi, đúng không?"
Trong đám đông vang lên vài tiếng hít khí lạnh.
Gió đã đổi chiều.
"Kiểm tra camera đi! Kiểm tra nhật ký hệ thống đi!" Có người hô lên.
Đôi chân Mạnh Phán Phán mềm nhũn, ngã bệt xuống đất. Cô ta che mặt khóc nức nở.
"Cảnh Minh, làm sao bây giờ... chúng ta không cố ý mà..."
"C/âm miệng!" Thẩm Cảnh Minh quay phắt lại gầm lên với cô ta.
Anh ta quay người, hoảng lo/ạn nhìn cảnh sát, hai tay khua khoắng trước ngựk.
"Có người đá/nh cắp tài khoản của tôi! Đúng rồi, máy tính văn phòng tôi không khóa màn hình, chắc chắn mật khẩu bị người khác đoán được! Đây là có người cố tình h/ãm h/ại tôi!"
Anh ta bắt đầu quẫn trí, tung ra đủ loại lý do để thoái thác.
Cảnh sát rõ ràng không ăn chiêu này, trực tiếp lấy bộ đàm ra.
"Gọi trung tâm chỉ huy, liên hệ đội an ninh mạng, lập tức trích xuất dữ liệu hệ thống ngoại khoa của b/ệnh viện tỉnh."
Thẩm Cảnh Minh thực sự h/oảng s/ợ, anh ta vươn tay định túm lấy tay áo cảnh sát nhưng bị hất ra.
Xong rồi. Họ không thoát được nữa.
Tôi nhìn gương mặt tái mét của Thẩm Cảnh Minh, tảng đ/á trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống. Bản thân tôi ở tương lai không lừa tôi, tôi thực sự đã thoát khỏi kiếp nạn.
Đúng lúc cảnh sát tiến lên định đưa họ đi thẩm vấn, mắt Thẩm Cảnh Minh bỗng đỏ ngầu, như một con chó đi/ên bị dồn vào đường cùng, nhìn chằm chằm vào tôi.
"Đợi đã!"
Thẩm Cảnh Minh gào lên, ngón tay chỉ vào tôi r/un r/ẩy.
"Đồng chí cảnh sát! Các anh vừa nói cô ta ở đồn cảnh sát? Cô ta vì sao mà vào đồn?"
Cảnh sát nhíu mày: "Bác sĩ Cố đã kh/ống ch/ế một b/ệnh nhân gây rối cầm d/ao tại sảnh b/ệnh viện..."
"Cô ta dùng bình c/ứu hỏa đ/ập vào đầu b/ệnh nhân!"
Thẩm Cảnh Minh cư/ớp lời, giọng cao lên tám tông, "Ở sảnh b/ệnh viện, trước sự chứng kiến của bao người, đá/nh đ/ập b/ệnh nhân!"
Tiếng khóc của Mạnh Phán Phán ngừng bặt. Cô ta ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
"Trừng Tâm..." Mạnh Phán Phán bò dậy từ dưới đất, giọng lại trở về vẻ đáng thương tội nghiệp, "Tôi biết cô gi/ận Cảnh Minh, gi/ận chúng tôi thân thiết. Nhưng cô cũng không thể lấy công việc ra làm trò đùa được."
Tôi nhìn họ, trong lòng thấy buồn nôn.
Cảm giác đó giống như giẫm chân trần lên một con cóc ghẻ, kinh t/ởm, nhầy nhụa, muốn vứt bỏ cũng không xong.
"Cô có ý gì?" Tôi trừng mắt nhìn cô ta.
Thẩm Cảnh Minh ưỡn thẳng lưng, vẻ hoảng lo/ạn vừa rồi biến mất sạch. Anh ta cảm thấy mình đã bắt được cọng rơm c/ứu mạng.
"Cô chính là cố tình!" Anh ta chỉ vào mũi tôi, từng câu từng chữ đổ bẩn lên người tôi, "Cô thừa biết hôm nay có ca phẫu thuật quan trọng của con trai Giáo sư Lâm, nhân lực khoa thiếu hụt nghiêm trọng! Cô vì trốn tránh trách nhiệm nên cố tình kích động b/ệnh nhân gây rối, thậm chí ra tay nặng với người ta, chỉ để tự đưa mình vào đồn cảnh sát!"
Lâm Vũ Hân sững sờ, ánh mắt vốn đang gi/ận dữ bỗng thoáng chút do dự.
Đám đông xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
"Bác sĩ dùng bình c/ứu hỏa đ/ập người? Ra tay cũng tà/n nh/ẫn quá rồi."
"Có phải thật sự là để trốn việc không nhỉ?"
Thẩm Cảnh Minh chớp thời cơ, tiếp tục thêm mắm dặm muối.
"Giáo sư Lâm, bà cũng là bác sĩ, bà biết trước một ca phẫu thuật quan trọng mà bác sĩ chính biến mất sẽ gây ra hỗn lo/ạn thế nào! Chỉ vì Cố Trừng Tâm tự ý rời bỏ vị trí, cả khoa chúng tôi lo/ạn thành một nồi cháo! Mọi người phải cuống cuồ/ng đi tiếp quản b/ệnh nhân thay cô ta, lịch trực lo/ạn hết cả lên!"
Anh ta đ/au lòng đ/ấm vào ngựk.
"Nếu không phải cô ta cố tình trốn việc, làm lo/ạn cả quy trình cấp c/ứu, sao chúng tôi có thể mắc sai lầm sơ đẳng này? Con trai bà ch*t, cô ta mới là kẻ đầu sỏ!"
Một cái mũ thật lớn.
Thật là một lý thuyết "đổ lỗi cho nạn nhân" hoàn hảo.
Chỉ bằng vài câu, anh ta đã tẩy trắng tội á/c tự ý sửa hệ thống, để thanh mai trúc mã gi*t người cư/ớp mạng thành "do sự vắng mặt của tôi dẫn đến tê liệt cả khoa".
Mạnh Phán Phán lau nước mắt theo: "Trừng Tâm, dù cô h/ận tôi, cô cũng không nên lấy mạng b/ệnh nhân ra để gi/ận dỗi chứ..."
Ánh mắt mọi người xung quanh lại thay đổi, nhìn tôi đầy nghi ngờ và chỉ trích.
Tôi bật cười.
Tôi không tranh cãi, cũng không hề hoảng lo/ạn.