“Tước bỏ vĩnh viễn chứng chỉ hành nghề y của hai người, đồng thời bồi thường cho gia đình nạn nhân các khoản tổn thất kinh tế tổng cộng 4,7 triệu nhân dân tệ.”
Ngay khoảnh khắc tiếng búa của thẩm phán vang lên, Mạnh Phán Phán trợn ngược mắt, ngất lịm ngay trên băng ghế. Thẩm Cảnh Minh thì bủn rủn cả hai đầu gối, quỳ sụp xuống đất, ôm mặt gào thét thảm thiết.
Khoản bồi thường 4,7 triệu này đủ để khiến cả hai gia đình tán gia bại sản. Cả đời này, họ không còn cơ hội để ngẩng đầu lên nữa.
Cảnh sát tư pháp tiến lên, áp giải họ rời đi. Khi đi ngang qua hàng ghế khán giả, Thẩm Cảnh Minh đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy tôi đang ngồi trong góc.
Anh ta sững người một chút, rồi đi/ên cuồ/ng giãy giụa, vươn tay về phía tôi.
“Trừng Tâm! Trừng Tâm, c/ứu anh với! Anh sai rồi, anh thực sự biết mình sai rồi! Hãy nể tình chúng ta từng yêu nhau mà…”
Cảnh sát tư pháp không chút khách khí đ/è ch/ặt anh ta xuống, dùng sức lôi đi.
Tôi ngồi trên ghế, tư thế không hề thay đổi. Nhìn anh ta, tôi mấp máy môi, trả lời không thành tiếng bốn chữ:
Tôn trọng vận mệnh.
Bước ra khỏi cổng tòa án, nắng bên ngoài rất đẹp. Đường phố tấp nập xe cộ, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Tôi lấy điện thoại ra, liếc nhìn lịch trên màn hình.
Hôm nay chính là ngày mà bản thân tôi ở tương lai nói rằng mình sẽ bị thi hành án t//ử h/ình. Bây giờ đã là hai giờ chiều.
Tôi hít một hơi thật sâu không khí bên ngoài, cảm thấy vô cùng sảng khoái. Không có kẻ thế tội, không có án tử, bố mẹ hôm qua còn gửi lạp xưởng quê lên, đang giục tôi trong nhóm chat mau tìm một đối tượng xem mắt đáng tin cậy.
Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên rung lên. Là một số lạ không hiển thị vùng miền.
Tim tôi đ/ập mạnh một nhịp, bắt máy. Đầu dây bên kia là một khoảng lặng kéo dài. Không có tiếng khóc x/é lòng, cũng không có lời giục giã tuyệt vọng. Chỉ có tiếng thở đều đặn, khẽ khàng.
“Cảm ơn.”
Một giọng nói vang lên trong điện thoại. Bình thản, dịu dàng, mang theo sự nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Đó chính là giọng nói của tôi.
Chưa kịp để tôi lên tiếng, điện thoại đã vang lên tiếng “tút” rồi ngắt kết nối. Tôi nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, mỉm cười. Đút điện thoại vào túi, tôi sải bước về phía ga tàu điện ngầm.
Ngày mai còn hai ca phẫu thuật chỉnh hình phải thực hiện, chuyện tình cảm cá nhân có thể để sau, dù sao thì b/ệnh nhân không chờ đợi ai cả.
Hai năm sau.
B/ệnh viện Trung tâm thành phố. Tôi vừa đi thăm b/ệnh xong, quay trở lại văn phòng Phó trưởng khoa Chỉnh hình. Thực tập sinh mới đến là Tiểu Lý đi theo sau tôi, đầy ngưỡng m/ộ đưa b/ệnh án lên: “Trưởng khoa Cố, thủ thuật nắn chỉnh vừa rồi của cô thật quá đỉnh, em có thể học theo cô không?”
Tôi cười cười, ký tên: “Muốn học thì phải xem nhiều, luyện nhiều, y học không có đường tắt.”
Đang nói, điện thoại bàn trên bàn reo lên. Là từ khoa Cấp c/ứu gọi tới.
“Trưởng khoa Cố, bên này có một b/ệnh nhân đặc biệt, tình hình hơi khó xử lý, cần cô đến hội chẩn cấp c/ứu.”
“Được, đến ngay.”
Tôi thay bộ đồ vô khuẩn, dẫn Tiểu Lý nhanh chóng đi về phía khoa Cấp c/ứu. Từ xa đã thấy hai nhân viên quản giáo đứng ở cuối hành lang. Trên xe đẩy nằm một phạm nhân mặc áo tù, tay chân đều bị đeo xiềng xích nặng nề.
Đến gần, một mùi chua thối khó chịu xộc thẳng vào mũi. Người đó dùng chăn bịt kín đầu, co quắp thành một cục, đ/au đớn rên hừ hừ.
Tôi cầm tờ b/ệnh án treo ở đầu giường lên quét mắt nhìn qua.
Họ tên: Thẩm Cảnh Minh.
Tuổi: Ba mươi sáu.
Nguyên nhân chấn thương: đá/nh nhau với phạm nhân khác trong thời gian thụ án, lăn từ cầu thang tầng hai xuống.
Động tác của tôi khựng lại, ánh mắt rơi trên tấm chăn đầy vết bẩn kia. Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Tôi vươn tay, gi/ật phăng tấm chăn ra. Ánh sáng chói mắt, Thẩm Cảnh Minh theo bản năng đưa tay che mặt. Nhưng anh ta chỉ có thể cử động tay trái.
Cổ tay phải của anh ta có một vết s/ẹo cũ x/ấu xí như con rết, gân tay đ/ứt lìa, các ngón tay vặn vẹo thành một góc kỳ dị, mềm nhũn rủ xuống trước ngựk. Đối với một bác sĩ ngoại khoa, bàn tay này đã phế hoàn toàn.
“Bị thương ở đâu?” Tôi đeo găng tay, hỏi với thái độ công việc.
Thẩm Cảnh Minh nghe thấy giọng tôi, toàn thân run b/ắn lên dữ dội. Anh ta chậm rãi di chuyển tay trái, mở đôi mắt sưng húp chỉ còn lại một khe nhỏ, nhìn chằm chằm vào tôi.
Hai năm không gặp. Anh ta già đi hơn mười tuổi. Tóc rụng từng mảng, đường chân tóc lùi tận lên đỉnh đầu, hốc mắt trũng sâu, hai bên má đầy những vết bầm tím do bị đá/nh.
Vị giáo sư Thẩm từng đầy khí thế, cậy mình trẻ tuổi tài cao mà coi rẻ mạng người, giờ đây trông chẳng khác gì một con lươn thối trong cống rãnh. Anh ta nhìn chiếc áo blouse phẳng phiu của tôi, nhìn tấm thẻ bài “Phó trưởng khoa Chỉnh hình” trên ngựk tôi. Cảm xúc trong đáy mắt từ kinh ngạc, đến gh/en tị, cuối cùng biến thành sự tuyệt vọng sâu sắc.
“đ/au! Chân tôi đ/au…” Anh ta vừa mở miệng, cử động làm vết thương ở khóe miệng đ/au đến mức hít hà.
Tôi vén ống quần anh ta lên. Đoạn giữa cẳng chân trái biến dạng nghiêm trọng, đầu xươ/ng đ/âm thủng da, m/áu chảy ròng ròng. Một ca g/ãy xươ/ng chày mác phức tạp điển hình.
Tôi vươn tay ấn nhẹ lên phía trên vị trí tổn thương để kiểm tra chức năng th/ần ki/nh mạch m/áu.
“Á――!” Thẩm Cảnh Minh phát ra một tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết. Nhân viên quản giáo đ/ập mạnh dùi cui xuống thành giường, tạo ra một tiếng “cạch” chói tai.
“Hét cái gì! Ngoan ngoãn chút đi!” Quản giáo quay sang nhìn tôi, giọng điệu nhẹ nhàng hơn hẳn: “Trưởng khoa Cố, vết thương của hắn có phiền phức không? Còn phải vội quay lại nhà tù.”
“Không phiền phức.” Tôi rút khăn giấy lau tay, giọng bình thản: “Chuẩn bị phẫu thuật, cố định bằng nẹp thép thông thường. Không cần mở đường xanh, xếp hàng theo quy trình bình thường.”
Thẩm Cảnh Minh nghe vậy thì sốt sắng hẳn lên.