Năm mười tám tuổi, độ kiếp hóa hình, tôi không biến thành thiếu nữ nhân sâm da trắng dáng xinh, mà lại biến thành một củ cải trắng m/ập mạp, trên đầu còn đội cái túm lá xanh rì.
Cha tôi, tộc trưởng tộc Nhân Sâm, ngất xỉu tại chỗ.
Mẹ tôi ôm lấy tôi khóc nức nở: "Con ơi, sao con lại là đồ hàng mã giòn tan thế này!"
Ngay lúc cả tộc cho rằng tôi sắp bị đuổi cổ, thiên kim thật sự đã trở về.
Cô ấy đ/á bay cánh cửa lớn, chỉ vào tôi đang r/un r/ẩy: "Củ cải này, tôi bảo kê."
1
Quanh đài hóa hình chật kín người.
Các trưởng lão tay cầm pháp trượng, vẻ mặt nghiêm nghị.
Hôm nay là lễ trưởng thành của tôi.
Chỉ cần vượt qua ba đạo thiên lôi, tôi sẽ thoát x/ác cỏ cây, tu thành chính quả.
Đạo lôi thứ nhất giáng xuống.
Tôi cảm thấy da đầu tê dại, râu sâm vốn vàng óng bắt đầu đổi màu.
Trưởng lão hô lớn: "Kim quang hộ thể, chắc chắn là nhân sâm cực phẩm!"
Đạo lôi thứ hai giáng xuống.
Toàn thân tôi nóng ran, lớp vỏ bắt đầu bong tróc, lộ ra làn da trắng như tuyết bên trong.
Trưởng lão kích động đến mức râu ria rung bần bật: "Trắng như mỡ đông, đúng là ngọc sâm trong truyền thuyết!"
Đạo lôi thứ ba, ầm một tiếng giáng thẳng xuống đỉnh đầu tôi.
Khói tan đi.
Tôi ngồi trong hố, cúi đầu nhìn mình.
Không tay, không chân.
Chỉ có cái bụng tròn ủng, trắng b/éo, trên đầu còn dựng đứng mấy chiếc lá xanh mướt.
Không gian tĩnh lặng như tờ.
Đại trưởng lão dụi dụi đôi mắt lão hóa, bước tới hai bước, vươn tay véo một cái lên người tôi.
"Khắc."
Một tiếng giòn tan vang lên.
Trong tay đại trưởng lão có thêm một miếng th!t trắng, ông ta vô thức đưa vào miệng nhai nhai.
"Nhiều nước, giòn, hơi cay."
Đại trưởng lão vô cảm xoay người, chắp tay với cha tôi trên đài cao: "Tộc trưởng, ái nữ của ngài là một củ cải."
"Lại còn là loại củ cải trắng dùng để hầm xươ/ng sườn ấy."
Cha tôi trợn ngược mắt, đổ ập xuống chiếc ghế bọc da hổ.
Hiện trường lập tức mất kiểm soát.
Mẹ tôi lao tới, ôm lấy thân hình củ cải của tôi mà gào khóc.
"Nghiệp chướng mà! Ta mang th/ai ba trăm năm, sao lại sinh ra một loại nguyên liệu nấu canh thế này!"
Tôi co rúm trong hố đất, lá rũ xuống, không dám lên tiếng.
Tôi cũng tuyệt vọng lắm chứ.
Từ nhỏ tôi đã thấy mình khác với những cây nhân sâm khác.
Nhân sâm khác uống sương sớm, tôi lại thích chui vào đống phân để hút chất dinh dưỡng.
Nhân sâm khác phơi nắng, tôi lại thích vùi mình vào đất, chỉ chừa cái đầu ra.
Nhân sâm khác ngửi mùi th/uốc đắng, tôi lại ngửi thấy mùi thơm của đất bùn.
Hóa ra, cách biệt loài là có thật.
Cha tôi được bấm huyệt nhân trung nên đã tỉnh lại.
Ông đẩy vị thị vệ đang đỡ mình ra, r/un r/ẩy đi đến trước mặt tôi.
Ông giơ tay lên.
Tôi nhắm mắt lại, đợi cái t/át đó giáng xuống.
Dù sao thì, tộc Nhân Sâm mà trà trộn một củ cải, đây là nỗi nh/ục nh/ã tột cùng.
"Bốp."
Tay cha tôi nhẹ nhàng vỗ lên lá của tôi.
"Trách không được con từ nhỏ đã lớn nhanh, nhân sâm khác ba trăm năm mới bằng ngón tay, con ba trăm năm lại lớn như cái chày."
Cha tôi thở dài, quay đầu nhìn các trưởng lão.
"Truyền lệnh xuống, chuyện hôm nay, kẻ nào dám tiết lộ nửa lời, gi*t không tha."
Đại trưởng lão sốt sắng: "Tộc trưởng, không phải tộc ta..."
"C/âm miệng!" Cha tôi trừng mắt, "Nuôi ba trăm năm, dù là củ cải thì cũng là con gái ruột của ta! Với lại, củ cải thì sao? Củ cải thông khí! Tốt cho cơ thể!"
Mẹ tôi nín khóc, lau nước mắt: "Đúng, củ cải còn có thể tỉa hoa, nhiều kiểu dáng hơn nhân sâm."
Tôi cảm động đến mức lá rung lên bần bật.
Đúng lúc này, đội trưởng thị vệ hớt hải chạy vào.
"Báo--! Tộc trưởng, ngoài cửa có một cô gái, tay cầm mắt trận của đại trận hộ tộc chúng ta, nói cô ấy mới là con gái ruột của ngài!"
2
Trong đại điện.
Một thiếu nữ mặc đồ đỏ đang ngồi vắt vẻo trên ghế.
Dưới chân cô ấy là con sư tử đ/á vốn là mắt trận vừa bị tháo rời.
Thiếu nữ trông rất khí thế, giữa mày có bảy phần giống cha tôi.
Cô ấy tiện tay vồ lấy chén linh trà trên bàn, uống cạn một hơi, rồi chê bai nhổ bã trà ra.
"Trà này nhạt quá, chán ngắt."
Cha và mẹ tôi đứng bên cạnh, lúng túng không biết làm sao.
Tôi chưa hóa được hình người, chỉ đành tạm thời trồng trong chậu, nhìn tr/ộm qua kẽ lá.
Đại trưởng lão cầm một cây kim thử thân phận, r/un r/ẩy đi tới.
"Cô nương, cho xin một giọt m/áu."
Thiếu nữ chẳng thèm nhíu mày, trực tiếp cắn rá/ch ngón tay, b/ắn ra một giọt m/áu màu vàng.
Giọt m/áu rơi vào đĩa thử.
Kim quang rực rỡ, một bóng hư ảnh kim long xông thẳng lên trời.
"Cực phẩm! Cực phẩm Tử Kim Sâm vạn năm khó gặp!" Đại trưởng lão quỳ rạp xuống đất, nước mắt lưng tròng, "Trời phù hộ tộc ta!"
Chốt kèo rồi.
Đây mới là thiên kim thật sự.
Củ cải như tôi, hoàn toàn trở thành đồ giả mạo.
Cha tôi nhìn thiếu nữ, hốc mắt đỏ hoe: "Con chịu khổ rồi."
Thiếu nữ xua tay: "Không khổ, con quen sống hoang dã bên ngoài rồi, nghe nói ở đây cơm ngon nên về xem thử."
Cô ấy quét mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại ở cái chậu hoa của tôi.
"Đó là kẻ giả mạo chiếm chỗ của tôi à?"
Cô ấy đứng dậy, từng bước đi về phía tôi.
Mỗi bước đi, uy áp trên người lại nặng thêm một phần.
Đó là sự áp chế huyết mạch của kẻ bề trên.
Tôi sợ đến mức lá rung lên bần bật, h/ận không thể nhổ rễ ra khỏi đất mà bỏ chạy.
Xong đời.
Thiên kim thật sự muốn thanh lý môn hộ rồi.
Nghe nói loại nhân sâm cực phẩm này tính tình rất nóng nảy, gh/ét nhất là người khác tranh giành tài nguyên.
Tôi đã ăn hết số phân bón tốt nhất trong ba trăm năm nay, cô ấy chắc chắn h/ận tôi thấu xươ/ng.
Thiếu nữ đi đến trước chậu hoa, nhìn xuống tôi.
Cô ấy vươn tay, tóm lấy lá của tôi.