"Hôm nào đi ngang qua huyện nhỏ của tôi, nhất định phải liên lạc với tôi, tôi mời anh ăn cơm."
Đến tối, anh ta nhắn lại một tin.
"Được."
Chỉ vỏn vẹn một chữ.
Cuối cùng anh ta cũng là người tinh tường.
Ba tháng sau, Dương Sâm Lâm ngày càng bộc lộ sự quan tâm vượt mức bình thường.
Tất cả các khách sạn, công ty tổ chức tiệc cưới, tiệm spa trong huyện, bất cứ nơi nào thường xuyên sử dụng hoa, anh ta đều kéo về tiệm của tôi.
Đến khi tôi thực sự nhận ra gia cảnh của anh ta không hề đơn giản, đó là lúc huyện nhà kêu gọi đầu tư, đưa về một nhà máy có sức chứa sáu nghìn người.
Lễ khai trương của nhà máy đó cần đến mười nghìn chậu hoa.
Khi tôi hoàn toàn không hay biết gì, anh ta đã nhận đơn hàng này.
"Mai Thanh, mau khen em đi."
Anh ta như một đứa trẻ đòi được khen, nhưng tôi chỉ biết cười khổ.
Ân tình này, quá lớn rồi.
Tôi biết anh ta muốn gì, nhưng thứ anh ta muốn nhất, tôi lại không thể cho.
"Tiểu Dương, làm xong đơn hàng này, chúng ta nói chuyện riêng nhé."
Tôi nói với anh ta một cách rất nghiêm túc.
Anh ta cũng nghiêm túc đồng ý.
Sau đó là nửa tháng chuẩn bị dài đằng đẵng.
Ngày diễn ra lễ khánh thành nhà máy, tôi đặt xuống chậu hoa cuối cùng, lau sạch mồ hôi trên trán.
Dương Sâm Lâm ở bên cạnh tôi, cười khúc khích.
Nhìn biển hoa mà hai chúng tôi cùng công nhân tạo nên, tôi cũng cười theo.
Đang cười, một bóng đen che khuất ánh mặt trời.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang, tim đ/ập hẫng một nhịp.
Người chắn ánh nắng đó, là Cố Đình Thanh...
Anh ta nhìn tôi với ánh mắt vô cùng phức tạp, hồi lâu sau mới dụi dụi mắt.
"Tô Mai Thanh..."
"Em... em..."
Nước mắt anh ta không ngừng trào ra.
Tôi đã tưởng tượng vô số lần về cuộc gặp lại của chúng tôi, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.
Thế nhưng, tôi vẫn nói ra câu thoại mà mình đã ấp ủ từ lâu.
"À? Anh trai, anh đang nói chuyện với tôi sao?"
"Ở đây không có loài hoa nào tên là Mai Thanh cả, nếu anh muốn tìm Mai Thanh, phải đi nơi khác tìm thôi."
Anh ta đứng đó, nhìn tôi rất lâu.
"Nơi khác tìm... nơi khác tìm..."
Anh ta lặp đi lặp lại, cho đến khi Uông Hải Dương chạy tới, kéo anh ta đi.
"Đừng nói nữa, cô gái đó có chút giống chị dâu thật."
"Nhưng chị dâu không đen như cô ta, cũng không khỏe khoắn như thế."
Vừa đi anh ta vừa nói, lôi kéo Cố Đình Thanh về phía xa.
Dương Sâm Lâm lúc này mới ngẩng đầu lên.
"Chị Mai Thanh..."
Anh ta rõ ràng trở nên rụt rè: "Em... em thật sự không ngờ, Chủ tịch Cố lại chính là chồng cũ của chị..."
"Tổng giám đốc Uông nói với em trên WeChat, em cứ tưởng anh ấy đùa..."
Tôi ngượng ngùng cười.
"Uông Hải Dương còn nói gì với em nữa?"
Anh ta lại rụt rè nói: "Anh ấy nói... chị từng bị thương, không thể sinh con..."
"Không phải không phải, cái này là em cứ hỏi mãi, hỏi suốt ba tháng, anh ấy chịu không nổi mới nói với em đấy."
Anh ta vội vàng giải thích.
Sau vài câu, anh ta lại trở nên căng thẳng, lắp ba lắp bắp.
Hồi lâu sau, anh ta ngẩng đầu lên.
"Chị Mai Thanh, em... cũng không thích trẻ con..."
"Chuyện là... em..."
Anh ta xắn tay áo lên, để lộ vết cấy ghép dưới da trên cánh tay.
"Nói có sách mách có chứng, em đã cấy th/uốc tránh th/ai nam."
"Đây là loại tác dụng lâu nhất, có thể kéo dài bảy năm."
"Bảy năm sau, em lại đi cấy cái khác."
"Chỉ cần chị muốn, em có thể cấy cả đời."
Nhìn gương mặt đỏ bừng ấy, cùng ánh nắng rực rỡ phía sau lưng anh ta.
Tôi đột nhiên cảm thấy, dường như, đã có thể bắt đầu một cuộc sống mới rồi.
Hết.