Nói xong, tôi quay người rời đi, không nhìn anh ta thêm một cái nào nữa.
Chỉ là tôi không ngờ, Lục Yến Chi lại ngày ngày chầu chực trước cửa nhà tôi.
Mỗi lần tôi mở cửa, anh ta đều nhét đồ vào tay tôi.
Có khi là những đóa hoa còn đọng sương mai, có khi là bữa sáng nóng hổi, có khi lại là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Tôi không nhận, tất cả đều ném trả lại cho anh ta.
Nhưng Lục Yến Chi như đã quyết tâm mặt dày mày dạn quấn lấy tôi, vẫn ngày qua ngày tặng quà cho tôi.
Đến mức hàng xóm đều tưởng anh ta là người theo đuổi tôi.
Thời gian lâu dần, tôi cuối cùng không thể chịu đựng thêm được nữa.
Khi anh ta lại xuất hiện ở cửa, tôi không đóng cửa ngay lập tức như mọi khi.
"Lục Yến Chi, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Sự xuất hiện của anh đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của tôi, gây cho tôi phiền toái, xin anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa được không?"
Lục Yến Chi môi r/un r/ẩy, nước mắt cứ thế trào ra.
"Vãn Ý, chúng ta thật sự không thể quay lại được nữa sao?"
Tôi khẽ thở dài, bình tĩnh nói:
"Không quay lại được nữa đâu."
"Tôi bây giờ đã bắt đầu một cuộc sống mới, hy vọng anh cũng có thể nhìn về phía trước, được không?"
Giọng anh khàn đặc: "Được, anh biết rồi."
Kể từ đó, Lục Yến Chi không bao giờ xuất hiện nữa.
Chúng tôi như hai đường thẳng song song, trở về với cuộc sống riêng của mỗi người, không còn bất kỳ sự giao thoa nào.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng thật đẹp.
Hôm nay lại là một ngày nắng rực rỡ.
Hoàn