"đ/ộc Ong" chất đầy tủ lạnh: "Tiệm hoa của tôi cách đây không xa, sau này thiếu gì cứ gọi, tôi mang qua cho."
Chu Dương là người đi cuối cùng, anh dừng lại ở cửa.
"Đại ca."
"Ừ."
"Sống sót cũng tốt, đúng không?"
Tôi nhìn anh.
Nhìn bàn tay phải thiếu hai ngón của anh, đang nắm ch/ặt tay vịn xe lăn đến trắng bệch cả khớp xươ/ng.
"Rất tốt."
Anh cười, xoay xe lăn rồi đi mất.
Tôi đóng cửa lại.
Phòng khách bừa bãi tan hoang-- chai rư/ợu, xươ/ng xẩu, nước canh, Tiểu Đào Tử dùng bút sáp màu vẽ một hàng người que trên khăn trải bàn.
Sáu người.
Bên cạnh người lớn nhất có viết ba chữ xiêu vẹo.
"Chú Lục".
Tôi đứng trước bàn nhìn rất lâu.
Sau đó bắt đầu dọn dẹp.
Khi dọn được một nửa, điện thoại reo.
Khương Vãn Ninh.
"Lục Hành, chuyện hôm nay tôi nghe hết rồi... anh vẫn ổn chứ?"
"Rất ổn."
"Khi anh nói hai chữ này, giọng không giống bình thường chút nào."
"... Giống mà."
"Không giống. Bình thường anh nói chuyện như đang đọc dự báo thời tiết, còn vừa nãy thì giống một người bình thường hơn."
Tôi không trả lời.
Cô ấy cũng không truy hỏi.
"Ngày mai Đào Đào vẫn gửi chỗ anh nhé, được không?"
"Được."
"Ngủ ngon."
"Ừ."
Cúp điện thoại.
Ngoài cửa sổ, đèn đường đã sáng. Ánh sáng vàng cam chiếu vào phòng khách, rơi trên hàng người que trên khăn trải bàn.
Tôi rửa bát xong, ngồi trên sofa.
Không xem tivi.
Cũng không xem điện thoại.
Chỉ ngồi đó.
Yên tĩnh.
Nhưng không còn giống sự yên tĩnh trước kia nữa.
【Chương 10】
Lại một tuần nữa trôi qua.
Tin tức nóng hổi từ hạng nhất rơi xuống hạng mười tám, rồi rơi khỏi bảng xếp hạng.
Phóng viên rút đi.
Cuộc sống dường như đã trở lại bình thường.
Nhưng có vài thứ thực sự đã thay đổi.
Ví dụ-- giày của tôi, từ ba đôi biến thành năm đôi.
"đ/ộc Ong" tặng một đôi giày leo núi, bảo "lỡ anh cần chạy bộ thì sao". Triệu Thiết Trụ tặng một đôi dép bông, bảo "ở nhà dẫm sàn gỗ chân không lạnh à".
Tôi không từ chối.
Ví dụ-- tủ lạnh luôn đầy ắp.
"đ/ộc Ong" mỗi tuần đến một lần, bổ sung hàng, tiện thể cắm một bó hoa b/án không hết ở tiệm hoa vào phòng khách nhà tôi. Lần đầu tiên nhìn thấy hoa tôi đã sững người. Hoa màu vàng, hoa cúc, cắm trong một cái chai bia.
"Đây là gì?"
"Hoa." Cô ấy nói.
"Tôi biết là hoa. Tại sao lại để ở nhà tôi?"
"Vì nhà anh sạch quá, sạch như nhà x/ác vậy. Để bình hoa vào cho có hơi thở của người sống."
Tôi không vứt hoa đi.
Ví dụ-- Tiểu Đào Tử gần như cách một ngày lại đến một lần.
Có lúc Khương Vãn Ninh đưa đến, có lúc tài xế đưa đến, có lúc Khương Hoài Viễn đích thân đưa đến-- ông lão mỗi lần đến đều ngồi ở nhà tôi nửa tiếng, uống chén trà rồi m/ắng tôi hai câu.
"Ba mươi hai tuổi rồi mà chưa tìm đối tượng!"
"Không vội."
"Bố mẹ anh đâu?"
"Không có."
Giọng ông khựng lại.
"... Trẻ mồ côi à?"
"Ừ."
"Thế càng phải lập gia đình!" Ông đ/ập bàn, "Không có bố mẹ thì cũng phải có một mái nhà chứ!"
"Đây chính là nhà tôi."
Ông tức đến mức đặt mạnh chén trà xuống bàn.
"Anh lại cãi tôi."
"Không. Chỉ nêu sự thật."
Ông lườm tôi một cái rồi bỏ đi.
Đi đến cửa lại quay lại, lấy từ trong túi ra một phong bao lì xì nhét vào tay tôi.
"Tháng sau là sinh nhật anh. Tôi đưa trước đấy."
"Sao ông biết sinh nhật tôi?"
"Tôi tra đấy." Ông nói xong liền bỏ đi.
Trong phong bao có hai nghìn tệ và một mảnh giấy:
"M/ua đôi giày tốt mà đi. -- Lão Khương"
Tôi nhận tiền.
Mảnh giấy dán lên tủ lạnh.
Cuộc sống cứ trôi qua như thế từng ngày.
Cho đến cuối tuần này.
Tiểu Đào Tử vẽ một bức tranh.
Trên tranh có một ngôi nhà, trong nhà có bảy người-- tôi, con bé, Khương Vãn Ninh, Khương Hoài Viễn, Triệu Thiết Trụ, Lão Q/uỷ, "đ/ộc Ong".
Còn có một người que trên xe lăn, bên cạnh viết "Chú Đinh".
Phía trên ngôi nhà vẽ một ông mặt trời. Ông mặt trời cười như một kẻ ngốc.
Con bé giơ tranh cho tôi xem: "Chú ơi, đây là nhà của chúng ta!"
"... Nhà cháu ở phía Đông."
"Đây là nhà mới!"
"Nhà chú chỉ có sáu mươi mét vuông. Không ở nổi đâu."
"Thế thì m/ua nhà to thôi!"
Tôi nhìn bức tranh đó.
Bảy người que chen chúc trong một ngôi nhà nhỏ, tỷ lệ mất cân đối nghiêm trọng, Triệu Thiết Trụ vẽ còn to hơn cả ngôi nhà.
Nhưng ai cũng đang cười.
Kể cả tôi.
Con bé vẽ cho tôi một đường cong, làm cái miệng.
"Chú nhìn xem, chú đang cười nè."
"Chú chưa bao giờ cười."
"Trong tranh cười rồi mà!"
Tôi xoa đầu con bé.
Không nói gì.
Đêm đó, tôi đưa ra một quyết định.
Sáng hôm sau, tôi bắt đầu đóng gói.
Đồ đạc không nhiều-- một thùng quần áo, một thùng sách, chiếc máy tính cũ, và mảnh giấy trên tủ lạnh.
Tiểu Đào Tử tan học đến nơi, nhìn thấy những chiếc thùng trên sàn, sững người.
"Chú... chú muốn chuyển nhà ạ?"
"Ừ."
"Chuyển đi đâu ạ?"
"Chưa định."
Cái miệng con bé mếu xệch.
Hốc mắt đỏ hoe.
Cái mũi sụt sịt hai cái.
Rồi òa khóc nức nở.
Tiếng khóc to đến mức cả tầng đều nghe thấy.
Trong vòng năm phút, bà Triệu đến-- bưng theo một đĩa bánh tự làm, bảo "Tiểu Lục, cháu muốn đi sao không nói một tiếng".
Vương Đại Tráng đến-- tay xách một túi táo, bảo "Người anh em, anh đi rồi thì ai quản lý khu chung cư này".
"đ/ộc Ong" đến-- nhận được điện thoại của Triệu Thiết Trụ nên chạy b/án sống b/án ch*t đến, tay vẫn còn nắm một bó hoa chưa tỉa xong.