"Phẩm chất cũng được, nhưng có lỗ sâu đục." Tôi lật lật mấy lá cải, chỉ ra ba cái lỗ sâu, "Mức độ sâu hại này chiếm khoảng 3 đến 5 phần trăm diện tích lá, ảnh hưởng đến phần có thể ăn được. Hai đồng."

Bó rau trong tay chị ta suýt rơi.

"Cậu đi chợ mà còn tính cả phần trăm à?"

"Giá trị của rau phụ thuộc vào tỷ lệ có thể ăn được. Cải thảo có lỗ sâu và không có lỗ sâu không thể đồng giá, đây là nguyên tắc thị trường cơ bản."

Chị b/án rau nhìn chằm chằm tôi ba giây, như thể đang x/ác nhận xem người đứng trước mặt mình có phải là con người hay không.

"Hai đồng rưỡi."

"Hai đồng. Báo giá lần cuối."

"Cậu này nói chuyện kiểu gì thế? Báo giá lần cuối? Cậu tưởng cậu đang đấu giá đấy à?"

"Ý kiến thu m/ua cuối cùng, hai đồng. Chấp nhận thì giao dịch, không chấp nhận tôi chuyển mục tiêu."

Ông lão b/án đậu phụ bên cạnh thò đầu qua nhìn tôi một cái, rồi rụt cổ lại.

Chị b/án rau chống nạnh: "Cậu thanh niên này, nói chuyện tử tế không được à? Làm như đến thu tiền bảo kê không bằng."

"Tôi đang nói chuyện tử tế mà."

"Cậu gọi đây là nói chuyện tử tế á?"

"Đây là quy trình mặc cả thị trường bình thường."

Khóe miệng chị b/án rau gi/ật gi/ật hai cái.

Cuối cùng bó cải thảo được chốt giá hai đồng ba-- chị ta nhất quyết không chịu b/án hai đồng, tôi đá/nh giá chi phí thời gian nên nhượng bộ ba hào.

M/ua rau xong tôi đi tiếp.

Đi ngang qua một sạp trái cây, ông chủ đang rao: "Dưa hấu đây, dưa hấu, bao ngọt bao ngon!"

Tôi dừng lại. Sáng nay Tiểu Đào Tử nói muốn ăn dưa hấu.

"Dưa này, bao chín không?"

"Bao chín, bao chín!"

"Bổ ra xem thử."

"Chưa bổ thì sao xem được? Cậu gõ thử mà nghe tiếng chứ."

Tôi cầm một quả dưa lên, không gõ.

Trực tiếp áp vào tai, nhắm mắt lại, lòng bàn tay dán vào vỏ dưa, chậm rãi xoay một vòng.

Ba giây sau mở mắt.

"Quả này, hàm lượng đường ở tâm không đều, phần gần vỏ bị mất nước hơi nhiều. Đã để ít nhất hai ngày rồi."

Đồng tử ông chủ giãn ra.

"Cậu... cậu làm sao mà biết?"

"Nghe ra được."

"Dưa hấu mà cậu nghe được để bao nhiêu ngày sao?"

"Cấu trúc bên trong khác nhau, tần số rung động khác nhau. Cùng một nguyên lý với việc phán đoán tường có rỗng hay không."

Ông chủ lùi lại một bước.

Mấy bà cô m/ua rau bên cạnh đều quay lại nhìn tôi.

Một bà cô thì thầm với người kia: "Người này có phải dân đi giải tỏa không nhỉ?"

Người kia đáp: "Không giống, dân giải tỏa ai lại đi dép lê."

Tôi chọn một quả dưa khác, phán đoán hàm lượng đường đạt chuẩn, đặt tiền xuống rồi đi luôn.

Đi đến sạp th!t.

"Thái một cân th!t ba chỉ, tỷ lệ mỡ nạc là ba bảy."

Người b/án th!t giơ d/ao lên.

"Sai số kiểm soát trong khoảng cộng trừ một lạng."

Con d/ao lơ lửng giữa không trung, rồi hạ xuống.

Người b/án th!t nhìn tôi, biểu cảm phức tạp: "Người anh em, cậu đến m/ua th!t hay đến nghiệm thu công trình thế?"

"M/ua th!t."

"Vậy cậu đừng nói chuyện kiểu đó, làm như tôi đang bị kiểm tra chất lượng không bằng."

"Kiểm tra chất lượng là một thói quen tốt."

Anh ta hít sâu một hơi, một d/ao ch/ém xuống, c/ắt một miếng th!t, quăng lên cân.

"Một cân một lạng, một lạng thừa tặng cậu đấy, được chưa."

"Được."

Tôi xách th!t đi.

Phía sau loáng thoáng nghe thấy người b/án th!t nói với người bên cạnh: "Mẹ kiếp, gặp phải thằng dở hơi, m/ua miếng th!t mà nói như báo cáo khám nghiệm t/.ử th/i..."

Trên đường đi bộ về, tôi đi ngang qua một ngã tư.

Đèn đỏ.

Tôi dừng lại chờ.

Bên cạnh đứng một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, là shipper, đang sốt ruột nhìn điện thoại-- đơn hàng sắp quá giờ, mặt lo lắng đến toát mồ hôi.

Đèn xanh còn bốn mươi giây.

Cậu ta leo lên xe điện, định vượt đèn đỏ.

Tôi giơ tay cản lại.

"Chờ đèn xanh."

"Anh ơi tôi đang vội--"

"Mạng quan trọng hơn đơn hàng."

Cậu ta sững người.

Tôi chỉ tay về phía đối diện-- một chiếc xe bồn trộn bê tông đang ầm ầm lao đến từ bên trái, điểm m/ù thị giác vừa vặn bị bảng quảng cáo ở ngã tư che khuất.

Nếu cậu ta lao ra, chiếc xe đó ba giây sau sẽ đến đúng vị trí của cậu ta.

Shipper tái mặt đi.

Cậu ta lùi lại, đứng cạnh tôi.

Đèn xanh sáng lên. Xe bồn gầm rú lao qua.

"Cảm... cảm ơn anh."

Tôi xách túi rau đi tiếp.

Phía sau, anh shipper đứng đực ra một lúc lâu, chân vẫn còn run.

Về đến nhà, Tiểu Đào Tử đã tỉnh, đang ngồi dưới sàn phòng khách, xếp giày của tôi thành một hàng theo kích cỡ.

"Chú về rồi!"

"Ừ."

"Giày của chú ít thật, chỉ có ba đôi."

"Đủ đi là được."

"Mẹ cháu có ba mươi đôi cơ!"

"Mẹ cháu lãng phí."

Tiểu Đào Tử nghiêng đầu suy nghĩ: "Nhưng mà mẹ rất đẹp mà."

"Không liên quan đến việc nhiều giày hay ít giày."

Tiểu Đào Tử lại nghĩ một lúc, bỏ qua chủ đề này.

"Chú ơi, cháu đói rồi."

"Chờ chút."

Tôi vào bếp, c/ắt dưa hấu, rồi bắt đầu xử lý th!t ba chỉ.

Lửa trên bếp vừa bật, điện thoại reo.

Tần Mạn.

"Thủ trưởng, có chuyện này muốn báo với ngài."

"Nói đi."

"Chuyện ở cầu vượt hôm qua... có người quay video lại rồi."

"Video gì?"

"Là... đoạn tôi chào ngài ấy. Đã bị đưa lên mạng rồi."

"Xóa đi."

"Đã xóa một phần, nhưng có blogger địa phương đã chia sẻ lại rồi, độ hot không cao lắm, tiêu đề viết là 'Đặc cảnh vây bắt ông lão đi m/ua muối, nữ đội trưởng bất ngờ chào, nguyên nhân đằng sau khiến người ta ấm lòng đến phát khóc'."

"Tôi không phải ông lão."

"Xin lỗi thủ trưởng, tiêu đề đó là họ tự đặt, không phải tôi--"

"Tôi ba mươi hai tuổi."

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

"... Vâng, ngài ba mươi hai tuổi. Tôi sẽ bảo họ sửa từ 'ông lão' thành... thành cái gì ạ?"}

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Yêu Nhầm Chương 14
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm