Hắn đang đứng trước cửa tiệm của tôi, trong tay cầm tờ tiền giả vẽ tay, ngây ngô cười với tôi.
Tôi đã từng thử báo cảnh sát, từng thử kể hết mọi chuyện cho người khác. Nhưng đều vô ích.
Cảnh sát chỉ cho rằng tôi bị đi/ên, còn vòng lặp thì không bao giờ dừng lại.
Cho đến lần này.
Thằng khờ trong vòng lặp này không gi*t tôi theo kịch bản.
Hắn đưa cho tôi một xấp tiền giả vẽ tay.
Trên đó vẽ tất cả những nơi tôi sẽ đến trong tương lai, đá/nh dấu số lần tôi còn phải lặp lại.
Một trăm lần.
Tôi còn phải trải qua một trăm lần ch/ém gi*t và chạy trốn như thế này nữa.
Tôi đã lừa cảnh sát Lưu, vì tôi biết, vòng lặp mới lại bắt đầu rồi.
Để phá vỡ vòng lặp, không thể gi*t bản thân trong quá khứ, cũng không thể chạy trốn.
Phải khiến cho "tôi" - kẻ hung thủ đã trở nên đi/ên cuồ/ng đang ở trong tương lai - phải ch*t hẳn.
Sau đó, t/ự s*t bản thân ở hiện tại.
Chỉ khi tất cả các "tôi" đều ch*t tại cùng một thời điểm, vòng lặp ch*t ti/ệt này mới hoàn toàn đ/ứt đoạn.
Vì vậy, tôi vẫn luôn chờ đợi.
Chờ đợi kẻ hung thủ đang ẩn nấp trong bóng tối là tôi lộ diện.
Hôm nay, hắn cuối cùng cũng xuất hiện.
Tôi đã gi*t hắn, bây giờ, đến lượt tôi.
Cuối cùng, tôi viết toàn bộ sự thật và những bằng chứng tìm được suốt bao năm qua vào lá thư đó, giao cho cảnh sát Lưu.
Hy vọng khi mọi sự thật được phơi bày, họ có thể bắt được bọn buôn n/ội tạ/ng kia, c/ứu giúp thêm nhiều người nữa.
Chiếc xe cuối cùng dừng lại bên mép vực.
Tôi nhắm mắt, lao mình xuống.
【Hết】