"Hắn nói chỉ cần ngươi không còn nữa, ta có thể thay ngươi ngồi vững vị trí Thái tử phi, giúp hắn giữ vững tộc Phượng!"
"Đinh h/ồn là hắn lấy tới! Đài Phần Vũ cũng là hắn giăng bẫy! Ta chỉ là..."
Nàng ta đã khóc đến mức nói năng lộn xộn.
Sắc mặt Hy Diễn lúc này hoàn toàn đen kịt.
"C/âm miệng!"
Nhưng Tô Linh Nguyệt như bị dồn đến phát đi/ên, khóc càng dữ dội hơn.
"Chàng bảo ta c/âm miệng?"
"Hy Diễn, chính chàng nói chàng yêu ta, chính chàng nói chỉ cần Phượng Minh Th/ù biến mất, thiên hạ này tương lai sẽ có một chỗ cho ta!"
"Giờ chàng muốn phủi sạch trách nhiệm ư? Dựa vào đâu!"
Sát ý trong đáy mắt Hy Diễn bùng lên, hắn nghiến răng nói.
"Ngươi chẳng qua chỉ là một con gà rừng hèn mọn, cũng xứng đứng ngang hàng với bản Thái tử sao?"
Câu nói này như một nhát d/ao, đ/âm thẳng xuyên qua chút ảo tưởng cuối cùng của Tô Linh Nguyệt.
Nàng ta ngẩn ngơ nhìn Hy Diễn, như thể lần đầu tiên nhìn thấu người đàn ông này.
Nàng ta làm hết mọi chuyện bẩn thỉu cho hắn, gánh hết mọi tiếng x/ấu.
Nhưng đến cuối cùng, trong mắt hắn, nàng ta vẫn chỉ là một con chó dùng xong là vứt.
Tô Linh Nguyệt bỗng nhiên cười.
Tiếng cười ấy vừa nhọn vừa khàn, nghe như tiếng khóc, lại như tiếng đi/ên cuồ/ng.
"Hóa ra là vậy..."
"Hóa ra trong lòng chàng, ta từ trước đến nay chỉ là một món đồ chơi..."
Tôi đứng một bên, lạnh lùng nhìn chúng chó cắn chó, chỉ thấy vô cùng hả hê.
Chẳng phải các ngươi diễn giỏi nhất sao?
Giờ đây mặt nạ đã x/é bỏ, những tâm tư bẩn thỉu nhất của nhau cuối cùng cũng đã phơi bày ra ánh sáng.
Hy Diễn rõ ràng cũng hiểu, sự việc đã không thể nào che đậy được nữa.
Đã x/é rá/ch mặt nhau, thì không cần phải giả vờ làm gì nữa.
Chút ôn nhu cuối cùng trong đáy mắt hắn hoàn toàn hóa thành sự âm hiểm.
"Phượng Chiêu Ly, Phượng Minh Th/ù." Hắn hiện ra ảo ảnh đế khí hình rồng trong lòng bàn tay.
"Hai mẹ con các người hôm nay, nhất quyết muốn làm mọi chuyện đến mức không thể vãn hồi sao?"
Tôi chỉ thấy nực cười.
"Con gái ta bị các người hại thành ra nông nỗi này, mà đến miệng ngươi lại thành tộc Phượng ta đang làm lo/ạn."
Tôi từng bước tiến về phía hắn, giọng lạnh băng.
"Hy Diễn, ngươi cũng xứng nói câu này sao?"
Ánh mắt Hy Diễn sắc lẹm, đế khí trong tay đột ngột bùng phát!
Khoảnh khắc tiếp theo, một ảo ảnh kim long khổng lồ từ sau lưng hắn phóng lên không trung, ép thẳng xuống phía tôi và Phượng Minh Th/ù.
Hắn thực sự muốn trấn sát hai mẹ con tôi ngay trước mặt vạn tộc!
Đại điện lập tức hỗn lo/ạn.
Tôi giơ tay, ngọn lửa n/ổ tung.
Biển lửa vàng đỏ cuộn trào ra, đ/âm sầm vào ảo ảnh con rồng đó!
"Ầm--!"
Cả kim điện rung chuyển dữ dội, nhiều người bị chấn động ngã nhào xuống đất.
Trong khoảnh khắc lửa và ảo ảnh rồng đan xen, tôi bước tới, thân hình nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.
Ngay sau đó, tôi đã xuất hiện trước mặt Hy Diễn.
"Điều ngươi không nên làm nhất, chính là động vào con gái ta."
Tôi giơ tay tung một chưởng, đá/nh mạnh vào ngựk hắn.
Hy Diễn bị chấn bay thẳng ra ngoài, vảy rồng hộ thể trên ngựk nứt toác tại chỗ, m/áu tươi phun ra xối xả.
Phía bên kia, Phượng Minh Th/ù cũng hành động.
Nó từng bước đi về phía Tô Linh Nguyệt, thần hỏa bao quanh người.
Tô Linh Nguyệt liều mạng lùi lại, khóc thét đến khản cả giọng.
Nhưng Phượng Minh Th/ù như thể không hề nghe thấy.
Nó giơ tay, đặt đốm lửa đó lên tim Tô Linh Nguyệt.
"Năm đó ngươi lấy đi từ trên người ta như thế nào."
"Hôm nay, ta sẽ lấy lại như thế đó."
Khoảnh khắc tiếp theo--
Tô Linh Nguyệt phát ra một tiếng kêu thảm thiết đến biến dạng.
Ánh lửa từ tim nàng ta bùng lên, như thể th/iêu sống vào tận xươ/ng tủy.
Ngay sau đó, từng chiếc lông phượng vàng đỏ, thực sự bị ngọn lửa ấy ép ra khỏi cơ thể nàng ta.
Chỉ trong chốc lát, nàng ta đến hình người cũng không giữ nổi, bị đá/nh về nguyên hình.
Đó là một con gà rừng trụi lông, loang lổ, đầy m/áu.
Vừa bẩn vừa x/ấu.
Trên đại điện, không ít người xem đến mức mặt mày tái mét.
Phía bên kia, Hy Diễn còn muốn gượng dậy.
Nhưng tôi đâu để hắn có cơ hội đó.
Tôi bước tới, giẫm mạnh lên cổ tay hắn.
"Rắc" một tiếng.
Xươ/ng g/ãy.
Hy Diễn đ/au đến mức rên khẽ, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
Tôi cúi người nhìn hắn, ánh mắt lạnh như d/ao.
"Chẳng phải ngươi coi trọng ngôi vị Thái tử nhất sao?"
"Vậy hôm nay ta sẽ phế ngươi ngay trước mặt mọi người."
Tôi giơ tay, tổ hỏa ngưng tụ thành một lưỡi đ/ao lửa, ch/ém thẳng vào thần ấn Thái tử giữa trán hắn.
"Không--!"
Hy Diễn cuối cùng hoàn toàn mất kiểm soát, gào thét đi/ên cuồ/ng.
Nhưng ngay sau đó--
"Bộp!"
Lưỡi đ/ao lửa hạ xuống.
Thần ấn Thái tử tượng trưng cho ngôi vị trữ quân, vậy mà dưới sự chứng kiến của vạn tộc, nứt ra ngay tại chỗ.
Tiếp đó, vết thứ hai, vết thứ ba...
Chỉ trong chớp mắt, thần ấn vỡ vụn từng mảnh, hóa thành lưu quang vàng rực, rơi vãi khắp đại điện.
Hy Diễn phun ra một ngụm m/áu lớn, như bị rút cạn xươ/ng sống, đổ gục xuống.
Từ giây phút này, hắn không còn là trữ quân của Long tộc nữa.
Hắn chỉ là một kẻ phế nhân bị phế ấn ngay trước bàn dân thiên hạ.
"Láo xược!"
Trong sự im lặng của cả đại điện, Long Đế cuối cùng đ/ập bàn đứng dậy.
"Phượng Chiêu Ly! Ngươi dám làm tổn thương trữ quân Long tộc của trẫm ngay tại yến tiệc mừng thọ, lại còn dám hủy thần ấn của hắn!"
"Ngươi thật sự coi Long Đình ta không có ai sao!"
Tôi chậm rãi quay người, đáy mắt không gợn chút sóng.
"Con trai ngươi liên kết với một con gà rừng, h/ãm h/ại đích công chúa tộc Phượng ta."
"Nay bằng chứng rành rành, ngay cả con gà rừng đó cũng đã hiện nguyên hình, còn nói gì đến vu khống?"
Long Đế sắc mặt âm trầm, vẫn cố gắng giữ uy nghiêm.
"Dù Đông Cung có lỗi, cũng chỉ là việc riêng của Thiên cung chúng ta!"