Cậu ta vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một chiếc gậy trêu mèo, đưa cho tiểu hồ ly. Tiểu hồ ly vui đến mức lăn lộn trên sàn. Hứa Ly lại lấy ra th!t khô cho sói con, kẹo mật ong cho Chiu Chiu, bánh lá tre cho Viên Viên.

Đến lượt rồng non, cậu ta ngồi xổm xuống: "Chà, con này chưa thấy bao giờ. Nhóc con, có ăn cá sấy khô không?"

Cậu ta vừa đưa tay ra, không khí bỗng lạnh xuống.

Rồng non ngước mắt lên.

Khoảnh khắc đó, sau gáy tôi nổi da gà một cách khó hiểu. Rõ ràng nó chỉ to bằng bàn tay, đang ngồi trên ghế trẻ em, cổ vẫn còn quấn băng gạc, thế mà ánh nhìn từ đôi mắt vàng kim ấy khiến tay Hứa Ly khựng lại giữa không trung.

Hứa Ly cười gượng: "Tính khí lớn thật."

Tôi vội vàng đón lấy túi cá sấy: "Nó bị thương nên hơi sợ người lạ."

Hứa Ly nhìn tôi, cười rạng rỡ: "Cô cũng gan thật đấy. Yêu tộc ấu thú khó chăm lắm, có cần tối tôi đến giúp không? Tôi biết chút ít về việc dỗ dành trẻ con."

Lời vừa dứt, bình sữa trống không bên cạnh rồng non "cạch" một tiếng nứt toác.

Tôi gi/ật mình: "Tiểu Ngân!"

Nó cúi đầu nhìn bình sữa, biểu cảm vô tội.

Hứa Ly cũng sững sờ: "Sức lực này..."

Tôi vội thu dọn mảnh vỡ: "Chắc nó bị thiếu canxi, không, thiếu linh lực thôi."

Sau khi Hứa Ly đi, tôi quay lại nhìn rồng non. Nó ngồi đó, cái đuôi quấn quanh tay vịn ghế trẻ em từng vòng, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi ngồi xổm xuống, nghiêm túc giáo dục: "Không được ném đồ bừa bãi, biết chưa?"

Nó ngước mắt lên.

Tôi bế nó lên, đặt vào lòng, nắn nắn móng vuốt nhỏ để kiểm tra xem có bị trầy xước không.

Móng vuốt rất mát, nhưng đệm th!t lại mềm. Khi đầu ngón tay tôi chạm vào lòng bàn tay nó, cái đuôi nó bỗng duỗi thẳng tắp, rìa vảy lại ửng lên sắc đỏ nhạt.

Tôi không để ý, cúi đầu thổi thổi: "May mà không bị thương. Sau này tức gi/ận phải nói với cô, không được làm đ/au bản thân."

Nó nhìn chằm chằm vào tôi.

Ánh mắt đó quá phức tạp, tôi không hiểu nổi. Giống như có ai đó viết cả một bộ cổ thư trong lòng, mà tôi chỉ nhìn thấy bìa ngoài.

Để dỗ dành nó, tôi lấy chiếc bàn chải lông mới m/ua ra.

Trong tài liệu viết, rồng non tuy không có lông nhưng có thể chải dọc theo chiều vảy, giúp linh lực ổn định.

Tôi đặt nó lên tấm đệm mềm ở ban công. Gió chiều mang theo mùi cỏ thơm, ban công phơi những chiếc chăn nhỏ, nắng rải từng mảng trên sàn.

Tôi dùng bàn chải mềm chải dọc theo sống lưng nó.

Ban đầu, rồng non cứng đờ như bức tượng.

Chải đến lần thứ ba, đầu đuôi nó hơi thả lỏng.

Lần thứ năm, nó đặt cằm lên móng vuốt trước.

Lần thứ mười, trong cổ họng nó đột nhiên phát ra một tiếng "gừ gừ" rất khẽ.

Tôi sững người.

Tiểu hồ ly Miên Miên ló đầu từ bên cạnh: "Anh Tiểu Ngân đang gừ gừ kìa!"

Rồng non mở bừng mắt.

Tiếng gừ gừ đó dừng bặt.

Tôi nhịn cười đến mức vai run lên: "Không sao, thoải mái thì cứ thoải mái thôi mà."

Nó vùi mặt vào móng vuốt, chỉ để lộ đôi vảy tai đang đỏ ửng.

Buổi chiều, tôi đưa các con non ra sân phơi nắng. Trong số đồ chơi Hứa Ly mang đến có một chiếc đĩa bay mini. Huy Huy đuổi theo chạy khắp sân, Miên Miên chạy theo vồ, Viên Viên ngồi trên cỏ gặm bánh lá tre, Chiu Chiu tắm cánh bên đài phun nước.

Rồng non nằm sấp trong lòng tôi, từ chối xuống đất. Tôi ôm nó ngồi trên xích đu, ngón tay vuốt ve lớp vảy của nó.

Nó yên tĩnh hơn hôm qua rất nhiều. Ánh hoàng hôn mạ lớp vảy bạc thành màu vàng ấm, đôi sừng ngọc tỏa ánh sáng nhu hòa. Nhìn gần, lông mi nó rất dài, rủ xuống như hai cái bóng nhỏ.

"Có phải trước đây chưa từng có ai chăm sóc con thế này không?" Tôi khẽ hỏi.

Mi mắt nó động đậy.

Tôi tự thở dài: "Không sao, cô nhận tiền làm việc, rất chuyên nghiệp. Chỉ cần cô còn ở đây một ngày, sẽ không để con phải đói hay lạnh."

Rồng non đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.

Gió thổi qua dây leo, lá cây xào xạc.

Tôi cười, gõ nhẹ vào trán nó: "Tất nhiên, cũng sẽ không để người khác b/ắt n/ạt con."

Trong đôi mắt vàng kim của nó phản chiếu hình bóng tôi.

Khoảnh khắc đó, đầu đuôi nó từ từ vươn ra, quấn lấy cổ tay tôi.

Rất nhẹ.

Như một chiếc khóa không dám cài ch/ặt.

**Chương 3**

Ngày thứ ba chăm sóc ấu thú, tôi đúc kết ra một quy luật.

Tiểu hồ ly Miên Miên làm nũng bằng cách lăn lộn.

Gấu trúc Viên Viên b/án manh bằng cách ăn.

Sói con Huy Huy tranh sủng bằng cách kêu.

Chim xanh Chiu Chiu mách lẻo bằng cái miệng.

Còn rồng non Tiểu Ngân – dựa vào sự im lặng.

Nó lặng lẽ từ chối ngồi ghế ăn trẻ em, lặng lẽ dùng đuôi kéo tay tôi lại khi tôi đang xoa tai cho Huy Huy, lặng lẽ trèo lên vai tôi khi tôi đang bế Miên Miên, dùng móng vuốt nhỏ lạnh băng ấn lên mặt tôi.

Mỗi lần tôi nhìn nó, nó lại ra vẻ "bản tôn chỉ tiện đường đi ngang qua".

Sáng nay tôi lau chân cho Huy Huy.

Sói con nghịch bùn, bốn cái móng vuốt lấm lem như vừa từ hầm mỏ trở về.

Tôi bưng chậu nước ấm, giữ lấy một cái chân của nó: "Đừng động đậy, lau xong cho th!t khô."

Huy Huy "ao ao" làm nũng, đôi tai đầy lông cọ cọ vào mu bàn tay tôi.

Tôi không nhịn được, xoa xoa hai cái.

Rồng non bạc trắng nằm trên tay vịn sofa, cái đuôi rũ xuống, gõ nhịp lên lớp vải sofa.

Bộp.

Bộp.

Bộp.

Tôi quay lại: "Tiểu Ngân, con cũng muốn lau chân à?"

Nó cúi đầu nhìn cái móng vuốt sạch đến mức phản chiếu ánh sáng của mình, rồi quay mặt đi.

Tôi tiếp tục lau cho Huy Huy.

Giây tiếp theo, bên cạnh chậu nước xuất hiện một cái móng vuốt bạc trắng.

Tôi nhìn qua.

Rồng non mặt không cảm xúc đưa chân vào nước.

"Chẳng phải con rất sạch sao?"

Nó không nói gì.

Tôi đành lấy khăn lau cho nó.

Khi lau đến đệm th!t, nó gi/ật b/ắn người, đôi mắt vàng mở to, cái đuôi "bạch" một tiếng quấn ch/ặt lấy cổ tay tôi.

Tôi tưởng nó nhột, bật cười: "Hóa ra con sợ cái này à."

Nó nhìn chằm chằm tôi, trong cổ họng phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Yêu Nhầm Chương 14
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm