"Được."

Tôi không biết bọn họ đang mưu tính chuyện gì.

Nhưng tôi biết-- bão tố sắp đến rồi.

Bởi vì Thúy Trúc chạy đến báo cho tôi một tin.

"Tiểu thư, có người đang điều tra tiệm trà sữa của chúng ta."

"Ai?"

"Không biết ạ. Nhưng quản sự già ở tiệm nói, có người bỏ giá cao m/ua chuộc người làm, muốn tra ra chủ nhân thực sự là ai."

Tôi đặt bát trà sữa trong tay xuống.

"Gửi tin cho anh trai ta."

"Vâng."

Thúy Trúc chạy đi.

Tôi ngồi trên xích đu, đung đưa chậm rãi.

Gió thổi qua khu vườn, mang theo hương thơm của hoa quế.

Tôi nhắm mắt lại.

Thẩm Lâm Uyên.

Liễu Chính Ngôn.

Liễu Uyển Ninh.

Các người muốn tra thì cứ tra đi.

Tra ra rồi thì sao?

Hoàng đế của thế giới này là anh trai ruột của tôi.

Các người có tra tới tận trời xanh, cũng không lật ngược được thế cờ đâu.

【Chương 9】

Cuộc thi được ấn định vào ba ngày sau.

Địa điểm là Ngự hoa viên hoàng gia.

Các tiểu thư con nhà quyền quý trong kinh thành tự nguyện đăng ký tham gia.

Liễu Uyển Ninh là người đầu tiên đăng ký.

Điều này không có gì ngạc nhiên.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là-- nàng ta không phải đến vì mục đích gả sang Bắc Yên.

Nàng ta đến để giành chiến thắng.

Sao tôi biết ư?

Vì một ngày trước cuộc thi, M/ộ Dung Tễ lại tìm đến tôi.

Lần này là ở bên ngoài Phật đường của Thái hậu. Tôi đi đưa trà sữa mới cho Thái hậu (Thái hậu đã trở thành khách hàng trung thành của tôi), lúc đi ra thì anh ta đang dựa vào cột hành lang chờ sẵn.

"Cô nương họ Tô."

"Tam hoàng tử."

"Nghe nói cuộc thi cô không đăng ký."

"Tôi không hứng thú."

Anh ta nghiêng đầu.

"Bản hoàng tử cũng không hứng thú."

"Ý gì đây?"

Anh ta bước lại gần hai bước, hạ thấp giọng.

"Cô nương họ Tô, bản hoàng tử nói cho cô một chuyện. Người của Thừa tướng Liễu đã tìm ta, nói rằng nếu trong cuộc thi ta chọn tiểu thư nhà họ Liễu, sau đó Thừa tướng Liễu sẽ cho ta một thứ."

"Thứ gì?"

"Bản đồ bố phòng biên giới phía Tây Bắc Đại Thịnh."

M/áu tôi lạnh đi trong chớp mắt.

Bản đồ bố phòng.

Đó là cơ mật quân sự.

Liễu Chính Ngôn lấy cơ mật quân sự ra làm giao dịch-- đây là phản quốc.

"Tại sao anh lại nói cho tôi?" M/ộ Dung Tễ nhìn phản ứng của tôi, khóe miệng nhếch lên.

"Vì bản hoàng tử không hứng thú với bản đồ bố phòng."

"Vậy anh hứng thú với cái gì?"

Đôi mắt màu xám xanh của anh ta nhìn thẳng vào tôi.

"Hứng thú với cô."

Tôi: "..."

"Cô nương họ Tô, bản hoàng tử nhìn người rất chuẩn. Cô không phải là con gái tướng quân bình thường. Trên người cô có một loại-- nói sao nhỉ-- khí chất không thuộc về thời đại này."

Tim tôi đ/ập thịch một cái.

"Tam hoàng tử nói đùa rồi."

"Bản hoàng tử chưa bao giờ nói đùa." Anh ta lùi lại một bước, "Nhắc nhở cô một chuyện-- cuộc thi ngày mai, nhà họ Liễu đã chuẩn bị bẫy. Thẩm Lâm Uyên sẽ ra tay. Cô hãy cẩn thận."

Anh ta quay người bỏ đi.

Để lại tôi đứng đó, ngón tay r/un r/ẩy nhẹ.

Tôi không sợ Thẩm Lâm Uyên.

Tôi sợ cái miệng của Liễu Chính Ngôn.

Bản đồ bố phòng.

Ông ta vậy mà dám lấy thứ đó ra làm giao dịch.

Tôi hít sâu một hơi, quay người chạy thẳng tới Dưỡng Tâm điện.

Nửa canh giờ sau, tại Dưỡng Tâm điện.

Tiêu Hành nghe xong lời tôi, sắc mặt xanh mét.

Anh không gào thét.

Lần này ngược lại, anh cực kỳ bình tĩnh.

"Bản đồ bố phòng..." anh lẩm bẩm.

"Anh, Liễu Chính Ngôn đây là phản quốc."

"Anh biết."

Anh cầm bút chu sa, viết mấy chữ lên một tờ giấy trắng.

"Nhưng anh không thể trực tiếp động vào ông ta. Không có bằng chứng x/ác thực. Lời kể của M/ộ Dung Tễ không tính là bằng chứng. Anh cần--"

Anh dừng bút.

"Anh cần khiến ông ta tự lộ sơ hở."

"Làm thế nào?"

"Cuộc thi ngày mai." Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

"Em đi tham gia."

"Em?"

"Đúng. Liễu Chính Ngôn đã đặt bẫy, đúng không? Ông ta để Thẩm Lâm Uyên ra tay. Vậy thì cứ để hắn ra tay. Anh muốn xem rốt cuộc ông ta muốn làm gì."

Trong ánh mắt anh có một thứ mà tôi hiếm khi nhìn thấy.

Kiếp trước, khi anh ôn thi công chức cũng từng có ánh mắt tương tự-- kiểu sau khi thất bại liên tục, cuối cùng cũng tìm được lối thoát.

"Em cứ yên tâm đi."

Anh đặt bút xuống.

"Những sự chuẩn bị cần thiết, anh đã làm xong cả rồi."

"Anh đã chuẩn bị cái gì?"

Anh cười một cái.

"Em có biết ba tháng qua anh đã phê duyệt bao nhiêu tấu chương không?"

"Bao nhiêu?"

"Mười sáu nghìn ba trăm hai mươi bảy bản."

"Vậy thì sao?"

"Vậy nên anh đã lật tung đáy quần của từng người trong triều đình này lên rồi."

Anh dựa lưng vào ngai vàng.

"Liễu Chính Ngôn tưởng rằng ông ta kinh doanh mười mấy năm là vững chắc sao? Mười mấy năm kinh doanh, cũng đồng nghĩa với mười mấy năm để lại nhược điểm."

Anh gõ gõ vào một ngăn bí mật dưới án rồng.

"Tất cả đều ở trong này."

Tôi nhìn anh.

Đột nhiên cảm thấy, anh trai tôi thi đỗ công chức mới là chuyện bình thường.

Không đỗ được, mới là tổn thất của thế giới này.

Ngày thi đấu.

Ngự hoa viên hoàng gia, đèn lồng rực rỡ.

Khán đài chật kín người-- quan lại quý tộc, sứ thần nước ngoài, quần chúng hóng chuyện (các thái giám cung nữ).

Có mười hai thí sinh tham gia.

Liễu Uyển Ninh ngồi ở vị trí số ba, mặc chiếc váy lụa màu xanh nước biển, trên búi tóc cài chiếc trâm bướm tua rua, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Nàng ta trông rất tự tin.

Còn tôi--

"Thí sinh số mười ba, Tô Hàm Yên."

Trước khi đóng cổng đăng ký một khắc, Lý công công đích thân điền tên tôi vào.

Cả hội trường xôn xao bàn tán.

Liễu Uyển Ninh quay đầu nhìn tôi, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc.

Ngay sau đó khôi phục lại nụ cười dịu dàng.

Cuộc thi chia làm ba vòng-- Văn thi, Tài nghệ, Sách luận.

Văn thi không nói nhiều nữa. Tôi lại đọc thuộc lòng một bài thơ. Lần này là của Lý Bạch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Yêu Nhầm Chương 14
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm