【Chương 6】

Chuyện tiệm trà sữa tạm thời gác lại.

Rắc rối thực sự đến từ một bữa tiệc cung đình.

Thọ thần của Thái hậu.

Toàn bộ các bậc quyền quý trong kinh thành đều có mặt.

Là đích nữ phủ Tướng quân, tôi đương nhiên cũng nằm trong danh sách.

Tôi mặc chiếc váy dài quét đất màu trắng trăng do phu nhân Tô cẩn thận chọn lựa, trên đầu cài chiếc trâm tua rua đính ngọc mà lão cha Tô mang về từ Tây Vực. Thúy Trúc theo sau nâng vạt váy giúp tôi, từng bước thận trọng tiến vào điện Thái Hòa.

Trong điện đèn đuốc huy hoàng.

Tiếng sáo tiếng đàn dìu dặt.

Không khí tràn ngập hương trầm, hòa lẫn với vị ngọt nồng của rư/ợu hoa quế.

Tôi liếc nhìn sơ đồ chỗ ngồi, tìm thấy bảng tên của mình ở vị trí gần cuối.

Vừa ngồi xuống, khóe mắt đã thoáng thấy hai bóng người quen thuộc.

Thẩm Lâm Uyên.

Và Liễu Uyển Ninh.

Thẩm Lâm Uyên ngồi phía sau An Viễn Hầu, cúi đầu, sắc mặt xám xịt. Hắn không còn là Thế tử nữa, chỗ ngồi đã bị đẩy từ hàng đầu xuống phía giữa.

Liễu Uyển Ninh ngồi cạnh Thừa tướng phu nhân, mặc chiếc váy màu vàng nhạt, trên tóc cài một chiếc trâm bướm vàng khảm ngọc, đang ngồi ngay ngắn, mắt không liếc ngang.

Cảm nhận được ánh mắt của tôi, nàng ta ngước mắt nhìn sang.

Bốn mắt nhìn nhau.

Nàng ta mỉm cười với tôi.

Nụ cười đó dịu dàng chuẩn mực, như gió xuân.

Nếu không biết những chuyện phía sau, có lẽ tôi đã thực sự nghĩ nàng ta là một cô gái dịu dàng lương thiện.

Tiếc là tôi biết.

Tôi cũng mỉm cười đáp lại.

Rồi tiếp tục gặm miếng mứt quả trong tay áo.

Bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Thái hậu ngồi ở vị trí chủ tọa, mỉm cười nhìn khách khứa đầy điện.

Tiêu Hành ngồi bên tay phải Thái hậu, mặc hoàng bào màu đen, mặt không cảm xúc.

Tôi có thể thấy anh ấy đang cố chịu đựng sự nhàm chán.

Sau vài tiết mục ca múa chúc thọ, Thái hậu lên tiếng.

"Hôm nay náo nhiệt, ta nghe nói các tiểu thư ở đây ai nấy đều tài mạo song toàn. Chi bằng nhân cơ hội này, để mọi người thể hiện tài năng, cũng để ta mở mang tầm mắt."

Cả điện im lặng một thoáng.

Sau đó tiếng vỗ tay vang lên.

Liễu Uyển Ninh đứng dậy trước tiên.

"Thái hậu nương nương, Uyển Ninh bất tài, nguyện dâng một bài thơ nhỏ để chúc thọ người."

Thái hậu mỉm cười gật đầu.

Liễu Uyển Ninh đi ra giữa điện, hơi cúi đầu, dường như đang ngẫm nghĩ.

Một lát sau, nàng ta ngẩng đầu, cất tiếng ngâm.

Giọng trong trẻo, trầm bổng nhịp nhàng.

Một bài thơ thất ngôn luật thi, dùng từ điển nhã, đối xứng chỉnh tề, câu cuối kết thúc bằng "Nhật nguyệt đồng huy chiếu vạn niên".

Cả điện tán thưởng.

Thái hậu vỗ tay cười lớn: "Thơ hay! Thơ hay! Không hổ danh là con gái Thừa tướng Liễu, bụng chứa thi thư khí tự hoa."

Liễu Uyển Ninh hơi cúi người, khóe miệng mỉm cười.

Rồi nàng ta quay sang nhìn tôi một cái.

Trong ánh mắt có một thứ gì đó.

Không phải khiêu khích.

Thậm chí còn khó chịu hơn cả khiêu khích.

Đó là thương hại.

Con gái nhà võ tướng, chắc là không giỏi làm thơ đối đáp đâu nhỉ?

Tôi quá quen với ánh mắt này.

Kiếp trước trước kỳ thi cuối kỳ, học bá nhìn học tra chính là ánh mắt này.

Ánh mắt Thái hậu quét một vòng trong điện, cuối cùng dừng lại ở tôi.

"Cô nương nhà họ Tô, ta đã mong chờ con từ lâu. Con cũng làm một bài thế nào?"

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Tôi thấy lão cha Tô ngồi thẳng người bên phía võ tướng, trên mặt viết đầy sự căng thẳng.

Tôi thấy Thẩm Lâm Uyên ngẩng đầu lên, khóe miệng lộ vẻ hả hê.

Tôi thấy Liễu Uyển Ninh hạ mắt xuống, nụ cười thương hại nơi khóe miệng càng sâu hơn.

Tôi thấy anh trai tôi--

Ngón tay anh ấy gõ nhẹ hai cái dưới án rồng.

Tôi nhìn nhau với anh ấy.

Anh ấy hơi nhướng mày.

Ý đó tôi hiểu-- em làm được không?

Tôi đứng dậy.

"Thái hậu nương nương, Hàm Yên tài sơ học thiển, không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt các vị tỷ tỷ."

"Ai, đừng khiêm tốn." Thái hậu cười nói, "Cứ ngâm đại một bài, ta không kén chọn đâu."

Tôi gật đầu.

Đi ra giữa điện.

Thở sâu một hơi.

Xin lỗi nhé, Lý Bạch.

Xin lỗi nhé, Tô Thức.

Thế giới này không có thời Đường Tống.

Cho nên thơ của các người--

Là của tôi rồi.

"Đại giang đông khứ, lãng đào tận, thiên cổ phong lưu nhân vật. Cố lũy tây biên, nhân đạo thị, tam quốc Chu Lang Xích Bích. Lo/ạn thạch xuyên không, kinh đào phách ngạn, quyển khởi thiên thối tuyết. Giang sơn như họa, nhất thời đa thiểu hào kiệt--"

Giọng tôi vang vọng trong đại điện.

Trong điện như bị ai đó nhấn nút tắt âm.

Một mảnh tĩnh mịch.

"D/ao tưởng Công Cẩn đương niên, Tiểu Kiều sơ giá liễu, hùng tư anh phát. Vũ phiến luân cân, đàm tiếu gian, tường lỗ hôi phi yên diệt. Cố quốc thần du, đa tình ưng tiếu ngã, tảo sinh hoa phát. Nhân sinh như mộng, nhất tôn hoàn châm giang nguyệt."

Chữ cuối cùng rơi xuống.

Trong điện yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng nến ch/áy lách tách trên chân nến.

Sau đó--

"Choang!"

Có người làm rơi chén rư/ợu trong tay.

Miệng Thái hậu há hốc, hồi lâu không khép lại được.

Nụ cười của Liễu Uyển Ninh đông cứng trên mặt.

Thẩm Lâm Uyên trợn trừng mắt, như nhìn thấy q/uỷ.

Lão cha Tô đứng dậy nửa chừng từ chỗ ngồi, rồi lại ngồi xuống, lồng ngựk phập phồng dữ dội.

Anh trai tôi--

Anh ấy dựa vào ngai vàng, khóe miệng khẽ cong lên.

Rồi anh ấy vỗ tay nhẹ ba cái.

"Từ hay."

Hai chữ này như mở cổng đ/ập.

"Hay!!"

"Từ hay quá!!"

"Diệu! Tuyệt! Trước nay chưa từng có!"

Cả điện vỗ tay như sấm dậy.

Thái hậu phấn khích đến mức vỗ đỏ cả lòng bàn tay: "Hay! Hay! Hay! Cô nương nhà họ Tô, bài từ này của con, đáng giá hơn tất cả thơ chúc thọ tối nay! Người đâu! Ban thưởng! Thưởng thật nặng!"

Tôi hơi cúi người, lui về chỗ ngồi.

Khi đi ngang qua Liễu Uyển Ninh, tôi thấy sắc mặt nàng ta trắng bệch đến mức trong suốt.

Nàng ta cúi đầu, hai tay đan vào nhau, các đ/ốt ngón tay trắng bệch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Yêu Nhầm Chương 14
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm