Tôi chợt nhớ lại, kiếp trước cũng từng có bản tin nói về việc lợn rừng xuất hiện trong nhà một người, sau đó bị con chó trong nhà ngăn cản, kết cục khác biệt là con chó đó đã ch*t, và cũng chẳng hề có tin tức gì về con mèo. Tôi nghĩ, Vương Thanh Thanh của kiếp trước có lẽ đã bỏ chạy vào thời điểm đó.
Thế nhưng, một con mèo đầy thương tích b/ệnh tật thì ai lại muốn nhận nuôi chứ? Những căn b/ệnh trên người cô ấy, có lẽ cũng là mắc phải trong thời gian lang thang.
Đúng là tạo hóa trêu ngươi. Kiếp này tôi đi theo con đường của cô ấy, lại nhận được kết quả hoàn toàn khác biệt.
Từ đó, mỗi ngày phơi nắng, ăn uống, trêu đùa với chó trở thành thói quen thường nhật của tôi.
Lại một ngày nọ, tôi cuộn mình trên người chị bảo mẫu xem chị ấy lướt điện thoại. Lướt mãi, chị bảo mẫu dừng lại ở một trang tin, đó là một sở thú, họ đã thả một chú mèo vào khu vực núi khỉ, bị lũ khỉ hànhz hạz hơn một năm trời, vô cùng tà/n nh/ẫn.
Tôi nhìn kỹ một chút, đồng tử lập tức co rút. Chú mèo này, chẳng phải là tôi của kiếp trước sao!
Là Vương Thanh Thanh của hiện tại!
Tôi sững sờ, sao cô ấy lại ở đây, bị hànhz hạz đến mức này.
Lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Tôi thực sự không thể hả hê, nói thật là cô ấy chưa từng hại tôi, chỉ là ích kỷ mà thôi, nhưng trên đời này ai có thể cả đời làm việc thiện, làm một người tốt cơ chứ? Dù là kiếp thứ nhất hay kiếp thứ hai, tôi tự nhận mình là một người tốt, chẳng phải cuối cùng cũng đâu có kết cục gì tốt đẹp.
Sự việc này gây chú ý rất lớn, vài ngày sau, tôi thấy tin tức nói có các nhà hoạt động bảo vệ động vật đã giải c/ứu cô ấy ra. Trong lòng tôi cũng thấy nhẹ nhõm phần nào. Đối với cô ấy mà nói, nửa đời sau sống dưới ánh đèn sân khấu, cũng sẽ không phải chịu khổ quá nhiều nữa.
Tôi tưởng chuyện đã kết thúc, không ngờ mình còn có ngày gặp lại cô ấy.
Một năm sau, cậu chủ nhỏ đã đi học, trở thành một chàng thiếu niên khôi ngô, tính cách cũng trầm ổn hơn nhiều, không còn nghịch ngợm như trước, thỉnh thoảng cũng ngồi trên ghế nằm ôm tôi đọc sách học bài.
Hôm đó, cậu chủ nhỏ đưa tôi và Simba đến trạm c/ứu hộ động vật.
Vừa vào cửa, tôi đã thấy chú mèo mướp cô đ/ộc trong lồng, chính là Vương Thanh Thanh của kiếp này.
Vương Thanh Thanh nhìn về phía tôi, ánh mắt không hề thay đổi, vẫn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cậu chủ nhỏ đặt tôi xuống, để tôi và Simba tự do hoạt động.
Tôi đứng ở vị trí cách Vương Thanh Thanh không xa, đang phân vân có nên lại gần nói chuyện hay không, dù sao giống như việc tôi có thể nhận ra cô ấy ngay lập tức, cô ấy chắc chắn cũng nhận ra tôi.
Vương Thanh Thanh chậm rãi lên tiếng, dùng ngôn ngữ của loài mèo, giọng nói có chút khàn đặc:
"Nhìn dáng vẻ của cậu, cậu sống rất tốt nhỉ."
Tôi không nói gì, coi như mặc định.
"Tại sao nữ thần may mắn luôn ưu ái cậu cơ chứ? Dù vạch xuất phát có đặt ở đâu, cậu đều vượt qua tớ. Giờ tớ đã nhìn thấu rồi. Đời người, chỉ có vậy thôi, sống thế nào cũng là một kiếp. Tớ không bằng cậu, tớ không so đo nữa."
Tôi nhíu mày nghe hết những lời này.
"Có thể đi cùng tớ ra ngoài phơi nắng không?" Vừa nói, cô ấy vừa tự mình ra khỏi lồng, chiếc lồng vốn không khóa, chỉ khép hờ.
Tôi nghĩ chắc không có gì nguy hiểm nên đi theo ra ngoài.
Tôi theo cô ấy lên sân thượng, ở đây nắng rất đẹp, chiếu vào người ấm áp lạ thường.
"Cậu xem, tớ thấy mỗi ngày có thể nằm dưới ánh nắng thôi đã là hạnh phúc lắm rồi, một năm trước tớ hoàn toàn không dám nghĩ mình có thể sống những ngày như thế này." Cô ấy lên tiếng.
"Tại sao không đi theo con đường trước kia của tớ? Cậu nên biết rằng, chỉ cần chịu khổ một chút lúc đầu, sau đó sống cùng ông cụ là sẽ có cuộc sống tốt đẹp mà." Tôi vẫn không kìm được mà hỏi.
"Tốt sao?" Cô ấy cười khẩy: "Mèo sống được mấy năm? Nhiều thì mười năm tám năm, ít thì ba năm năm năm. Có lựa chọn tốt tại sao tớ phải đợi ba năm? Tớ chỉ trách bản thân nhìn người không kỹ, không tìm được một người tốt."
"Sao cậu lại rơi vào núi khỉ..."
"Cho nên mới nói, họ không có lương tâm... Tớ ki/ếm cho họ bao nhiêu tiền, cuối cùng lại rơi vào kết cục này, có lẽ là quả báo của tớ." Cô ấy cúi đầu.
Hóa ra cô ấy được một cặp tình nhân trẻ nhận nuôi, người đàn ông là một huấn luyện viên thú. Do thói quen nghề nghiệp, khi nhận nuôi Vương Thanh Thanh, anh ta thỉnh thoảng lại huấn luyện cô thực hiện một vài động tác, làm tốt thì có thưởng. Vương Thanh Thanh kiếp người, đâu có nghe không hiểu những khẩu lệnh này, học một là biết mười, dần dần, động tác khó đến mấy cô cũng làm được.
Người huấn luyện thấy chú mèo xuất sắc như vậy, tâm tư cũng bắt đầu nảy sinh, mang cô đến sân huấn luyện của sở thú để biểu diễn. Quả nhiên, những động tác độ khó cao đó đã thu hút rất nhiều khán giả, buổi nào cũng chật kín người, cô lập tức trở thành ngôi sao của sở thú.
Thế nhưng, cường độ biểu diễn và huấn luyện quá cao, Vương Thanh Thanh không chịu nổi nữa. Dù có làm nũng thế nào cũng vô ích. Ban đầu người huấn luyện còn dỗ dành, sau đó cũng mất kiên nhẫn, dứt khoát lén tìm thêm vài chú mèo nhanh nhẹn khác để huấn luyện. Dần dần, Vương Thanh Thanh vì thương tích và sự phản kháng mà mất đi cơ hội ra sân.
Vốn tưởng rằng mình có thể nghỉ ngơi thật tốt, nhưng người huấn luyện lại không định buông tha cho cô. Gã huấn luyện viên tâm địa đen tối lại nảy ra một ý tưởng, nói với lãnh đạo rằng hãy thả mèo chung với các loài động vật khác, biết đâu lại gây sốt. Vì trước đó đã có tiền lệ để chó và sư tử chung sống hòa bình.
Cứ như thế, Vương Thanh Thanh bị thả vào núi khỉ.
Kết quả trái ngược với mong đợi, ý tưởng này không những không khiến sở thú nổi tiếng mà còn khiến nó mang tiếng x/ấu muôn đời, bị người đời chỉ trích. May thay, cuối cùng cũng được c/ứu thoát. Nhìn trạm c/ứu hộ này cũng khá ổn, Vương Thanh Thanh xem như cũng có thể an hưởng tuổi già.
"Còn cậu, con chó đó chưa từng b/ắt n/ạt cậu sao?" Vương Thanh Thanh đột nhiên hỏi.
"Cũng tạm, trước kia có chút hiểu lầm, giờ thì coi như chung sống khá hòa thuận." Tôi ậm ừ, không muốn nhắc lại những chuyện đã qua.