Thẩm Thượng thư nhổ ra một ngụm m/áu, đôi mắt trợn trừng nhìn ta, như muốn băm vằm ta thành trăm mảnh.
Ta dừng bước, nhặt một hòn đ/á rồi ném mạnh, trúng ngay hạ bộ của Thẩm Thượng thư.
"Á á á! Ch*t mất..." Ông ta gào thét thảm thiết, ôm lấy hạ bộ, lăn lộn trên đất.
Hòn đ/á ta chọn to bằng nắm tay, đủ để ông ta tận hưởng một phen ra trò.
Hi hi.
11
Sau khi về phủ, có hai chuyện xảy ra.
Thứ nhất, Cố Hiên Dật giam lỏng Lâm di nương đã được chữa trị, cả Cố Ngọc An cũng bị nh/ốt cùng.
Hắn hạ lệnh: Mẹ con cả đời ở trong viện, không ch*t không được ra ngoài.
Thứ hai, mẹ chồng thất vọng tràn trề với những việc làm của Cố Hiên Dật.
Bà sai người chuyển đồ đạc của mình và Hầu gia đến một phủ đệ khác.
Cố Hiên Dật bận đ/ập phá đồ đạc, không hề ra giữ lại.
Hắn chắc hẳn tưởng mình vẫn là con đ/ộc đinh, có tư cách để lên mặt với mẹ chồng.
Khi mẹ chồng rời phủ, ta tiễn bà: "Mẹ, nhân cơ hội này, mẹ hãy đến trang trại mà dưỡng b/ệnh đi."
"Bụng đã lớn rồi, muốn giấu cũng không giấu được nữa."
Mẹ chồng nhìn ta sâu sắc rồi gật đầu đồng ý.
Ngày hôm sau, bà dẫn theo hạ nhân đến trang trại dưỡng th/ai, ngoài miệng tuyên bố là đi chùa tĩnh tu.
Người ngoài đều đồn rằng bà bị Cố Hiên Dật chọc tức mà bỏ đi.
Hầu gia cũng vì chuyện này mà không thèm đếm xỉa đến Cố Hiên Dật.
Đám đường huynh đường đệ vốn nhòm ngó tước vị Hầu tước nhanh chóng tìm được cơ hội trên triều đình, đàn hặc Cố Hiên Dật bất hiếu với trưởng bối, vi phạm cương thường.
Ngày nào hắn đi chầu về cũng mang bộ mặt hằm hằm.
Còn trong viện của Lâm di nương, ngày nào cũng truyền ra tiếng phụ nữ gào khóc và tiếng đàn ông ch/ửi bới.
Cùng lúc đó, phủ Thượng thư cũng truyền ra tin tức:
Một, Vương phu nhân hòa ly với Thẩm Thượng thư, mang đi hơn nửa gia sản.
Hai, gốc rễ con cháu của Thẩm Thượng thư đã phế hoàn toàn, ông ta bị Thánh thượng ban chỉ tước bỏ quan chức, chỉ có thể nhàn rỗi ở nhà.
Ba, thân thế của Thẩm Thanh Việt bị công khai, nàng không phải ngoại tôn nữ của phủ Tướng quân, mà là con hoang do Thẩm Thượng thư và một kỹ nữ thanh lâu sinh ra.
Quý phi nương nương vì vậy mà nổi trận lôi đình, hủy bỏ hôn sự giữa Nhị hoàng tử và nàng ta.
Còn ở chỗ ta, kim ngân trang sức, gấm vóc lụa là như nước chảy từ phía Vương phu nhân gửi đến viện của ta.
Nha hoàn giúp ta thu dọn từng món, cất vào kho riêng.
Dù sao thì, ai lại chê tiền cơ chứ?
12
Ba tháng sau, truyền ra tin vui của Nhị hoàng tử và Thẩm Thanh Việt.
Hóa ra, hai người đã "gạo nấu thành cơm", cái th/ai đã được hơn hai tháng.
Nhị hoàng tử không tình nguyện nạp Thẩm Thanh Việt.
Còn Thẩm Thanh Việt vì muốn lấy lòng Nhị hoàng tử, bất chấp sự phản đối của Thẩm Thượng thư, đã lấy toàn bộ gia sản còn sót lại của phủ Thẩm làm của hồi môn.
Ta kinh ngạc.
Kiếp trước, hai người ba năm sau mới thành hôn.
Kiếp này, chỉ vì ta vạch trần thân thế của Thẩm Thanh Việt, ngày cưới lại bị đẩy lên sớm như vậy.
Lại qua hai tháng nữa.
Hầu phủ truyền tin vui: Mẹ chồng sinh được một cặp long phượng th/ai.
Tin tức Hầu phủ tổ chức tiệc đầy tháng cho cặp long phượng th/ai lan truyền khắp kinh thành, Cố Hiên Dật nghe tin thì đứng không vững: "Không... không thể nào..."
Hắn lẩm bẩm tự nói, đôi mắt đỏ ngầu đ/áng s/ợ.
Đột nhiên, hắn như kẻ đi/ên, rút một con d/ao găm, đầy mùi rư/ợu xông thẳng đến Hầu phủ.
Tiệc đầy tháng tổ chức náo nhiệt, thế gia quyền quý trong kinh thành đều đến chúc mừng.
Cố Hiên Dật trà trộn vào đám đông, lẻn vào viện của mẹ chồng.
Đứa trẻ trong tã Iót nằm trên nôi, đang mút tay.
Cố Hiên Dật nhìn chằm chằm đứa trẻ rồi đ/âm một nhát xuống.
M/áu b/ắn tung tóe, vú nuôi của cặp long phượng th/ai hét lớn: "Người đâu!"
Mẹ chồng nghe tin chạy đến, nhìn thấy m/áu tươi đầy đất, ánh mắt lạnh dần từng tấc: "Nghiệt súc! Dám gi*t em mình!"
Sau khi nhìn rõ m/áu đó là của vú nuôi, mẹ chồng mới thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng bao lâu, hạ nhân đã bế cặp long phượng th/ai đi, lang trung cũng đến c/ứu chữa cho vú nuôi.
Cố Hiên Dật nhìn chằm chằm vào cái nôi, hắn gào thét:
"Chúng nó đều là giống hoang!"
"Tại sao ngươi lại sinh ra giống hoang!"
"Ta phải làm con đ/ộc đinh, đ/ộc đinh!"
Cố Hiên Dật đi/ên rồi.
Hạ nhân đá/nh ngất hắn, vứt trước cửa Thế tử phủ.
Bên cạnh hắn còn có một tờ giấy đoạn tuyệt qu/an h/ệ!
Hầu gia và mẹ chồng tuyên bố tại tiệc đầy tháng rằng họ đã đoạn tuyệt qu/an h/ệ với Cố Hiên Dật, từ nay về sau chỉ có cặp long phượng th/ai là con cái.
13
Sau khi Cố Hiên Dật tỉnh lại, hắn đến viện của Lâm di nương.
Lại là một trận gào khóc ch/ửi bới, nghe đến mức ta phát phiền.
Đêm xuống, ta lấy ngọc bội tùy thân của Cố Ngọc An, viết một lá thư gửi cho Thẩm Thượng thư.
Dùng giọng điệu của Lâm di nương, từng chữ trong thư đều đẫm m/áu.
Kể về cảnh ngộ bi thảm của hai mẹ con trong phủ, lại nói mình đã tích góp được nhiều vàng bạc, mong Thẩm lang đến c/ứu mạng hai mẹ con.
Một mũi tên ngắn găm lá thư đó lên cột nhà phủ Thẩm.
Thẩm Thượng thư mở ra xem, sắc mặt thay đổi dữ dội.
Đêm đó, ông ta mắc câu, thừa dịp đêm tối, chui qua lỗ chó ở cửa sau phủ Cố.
Lúc bấy giờ, Lâm di nương đã g/ầy như que củi, mặt mũi tím tái.
Cố Ngọc An cũng g/ầy chỉ còn da bọc xươ/ng.
Thẩm Thượng thư xoa đầu Cố Ngọc An, đ/au lòng khôn xiết.
Sau khi Cố Ngọc An bị đuổi đi, hai người ôn lại chuyện cũ.
Đúng ba khắc sau, Thẩm Thượng thư mới chui lỗ chó rời đi.
Những ngày sau đó, trong phủ dần trở nên yên tĩnh.
Cố Hiên Dật bắt đầu trở nên ham ngủ.
Ban đầu là bốn canh giờ, sau đó là sáu canh giờ.
Cuối cùng, hắn hôn mê suốt ngày đêm, cáo b/ệnh không đi chầu.
Lang trung mời đến hết đợt này đến đợt khác, nhưng chẳng nhìn ra b/ệnh gì.