Gã đầu trọc nhìn thấy cảnh đó thì trợn tròn mắt, hoảng lo/ạn chui tọt vào trong ngõ nhỏ.
Cô bé ở đằng xa vội vàng chạy tới đỡ tôi dậy.
"Chị ơi, chị không sao chứ?"
Tôi lắc đầu với cô bé.
Trước khi được đưa lên cáng c/ứu thương, tôi nhìn thấy Cố Nghiên Văn cầm một chiếc áo khoác, xông vào tầm mắt của tôi.
Tôi không gọi tên anh.
Mặc kệ cánh cửa xe c/ứu thương đóng lại, ngăn cách chúng tôi ra.
Cố Nghiên Văn không hề hay biết về đoạn nhạc đệm nhỏ này.
Khi anh đi đến đầu con ngõ nơi tôi vừa rời đi, tôi đã được xe c/ứu thương đưa đi mất rồi.
Anh ngơ ngác đi trên con phố vắng lặng.
Chiếc điện thoại lưu tên tôi đã gọi hết cuộc này đến cuộc khác.
Nhưng vẫn luôn hiển thị là không thể kết nối.
Trong lòng anh bỗng dưng dấy lên sự bồn chồn.
Dù sao thì tôi cũng chưa bao giờ từ chối nghe điện thoại của anh.
Ngay cả những lúc không thể nghe kịp, tôi cũng sẽ gọi lại ngay khi nhìn thấy thông báo.
Thế nhưng bây giờ, đã ba tiếng đồng hồ trôi qua kể từ cuộc gọi trước.
Dù tôi có bận rộn đến đâu, cũng không thể bận lâu đến thế.
Trong tai anh bỗng vang lên tiếng ù ù.
Nhờ sự chăm sóc chu đáo của tôi, đã rất lâu rồi anh không còn trải qua cảm giác này nữa.
Anh ôm lấy tai, từ từ ngồi xổm xuống.
Khi cơn đ/au lên đến tột cùng, anh không kìm được mà nghĩ.
Nếu tôi ở bên cạnh anh, chắc chắn sẽ lo lắng đến phát cuồ/ng.
Anh ngồi xổm bất lực nơi góc phố.
Đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai anh.
Anh lập tức vui mừng ngẩng đầu lên.
"Thư Lâm, anh biết ngay là em không đành lòng nhìn anh khó chịu mà."
Nhưng người xuất hiện trước mắt anh lại là Thẩm Tâm Hân với sắc mặt khó coi.
"A Văn, chị Thư Lâm sẽ không sao đâu."
"Hay là chúng ta về trước đi."
Cố Nghiên Văn đứng phắt dậy, đẩy cô ta ra.
"Em có quên không, bảy năm trước người lẽ ra phải bị xâm hại là em, chính Thư Lâm đã đỡ tai họa thay em."
"Bảy năm sau, em vướng vào dư luận, lại còn bóng gió, ám chỉ anh dùng chuyện năm xưa của Thư Lâm để dập scandal cho em."
"Bây giờ Thư Lâm mất tích, tất nhiên em có thể đứng ngoài cuộc, dù sao thì người chịu tổn thương cũng không phải là em."
Thẩm Tâm Hân nhíu mày, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười, cánh tay khoác lên tay Cố Nghiên Văn.
"A Văn, em biết anh vì lo cho chị Thư Lâm nên mới trút gi/ận lên em."
"Nhưng chúng ta là thanh mai trúc mã, sao anh có thể nghĩ về em như vậy? Em thực sự rất đ/au lòng."
Cố Nghiên Văn day day ấn đường, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Bên nhau bảy năm, Thư Lâm của anh sẽ không bao giờ bỏ đi mà không nói một lời.
"Xin lỗi, là anh quá nôn nóng rồi."
Anh cúi đầu, hoàn toàn không phát hiện ra lòng bàn tay Thẩm Tâm Hân đang bấm sâu vào da th!t. Hai người tìm ki/ếm trong đêm tối thêm một hồi lâu nữa.
Thẩm Tâm Hân chống tay vào cột đèn đường, thở dốc.
"A Văn, có phải chị Thư Lâm cố tình trốn tránh anh nên chúng ta mới không tìm thấy không?"
"Nếu không thì sao cả con phố này đã lật tung lên rồi mà vẫn không thấy bóng dáng người đâu?"
Cố Nghiên Văn nhíu mày, quát lên.
"C/âm miệng."
Nhưng tay anh lại đặt lên điện thoại, gửi cho tôi một tin nhắn đe dọa.
【Mười phút nữa, không trả lời anh thì không cần quay về nữa.】
Vừa gửi xong, chân anh đ/á phải một vật cứng.
Đó là một chiếc điện thoại đã vỡ nát.
Nhặt lên, nhìn rõ chiếc móc treo trên điện thoại, tim anh bỗng chốc chùng xuống.
Đó là món đồ chơi nhỏ mà anh tiện tay m/ua lúc trước.
Tôi coi như báu vật mà treo suốt bảy năm.
Cố Nghiên Văn nâng niu chiếc móc treo, nước mắt nơi khóe mắt không kìm được mà trào ra.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Diệp Thư Lâm, xảy ra chuyện rồi.
6
Khi suy nghĩ này hiện lên trong đầu, anh bỗng cảm thấy vô cùng h/oảng s/ợ.
Anh chợt nhận ra, Diệp Thư Lâm quan trọng hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng.
Anh đứng dậy từ mặt đất, lập tức gọi điện báo cảnh sát.
Thẩm Tâm Hân lại đ/è tay anh xuống.
"A Văn, không được gọi."
"Nếu chị Thư Lâm thực sự xảy ra chuyện, người khác chắc chắn sẽ nói là do chúng ta hại."
"Bây giờ dư luận trên mạng vẫn còn nghiêm trọng như vậy, em khó khăn lắm mới rửa sạch được nghi ngờ, anh cũng không muốn em lại bị người ta hiểu lầm đúng không?"
Cố Nghiên Văn nhìn xuống bàn tay Thẩm Tâm Hân đang nắm ch/ặt lấy tay mình, bỗng nhíu mày.
"Tâm Hân, Thư Lâm có thể đã gặp chuyện, tại sao điều em nghĩ đến vẫn chỉ là bản thân mình?"
"Dường như em lúc nào cũng ích kỷ như vậy."
"Anh nhớ bảy năm trước, sau khi ổn định cho em, lẽ ra anh có thể c/ứu Thư Lâm ngay lập tức."
"Chính em đã ngăn cản anh, mới gây ra sai lầm của bảy năm trước."
Anh mạnh mẽ đẩy Thẩm Tâm Hân ra.
"Anh tuyệt đối sẽ không để chuyện của bảy năm trước lặp lại lần nữa."
Cảnh sát đến rất nhanh.
Sau khi nghe xong lời kể của Cố Nghiên Văn, họ gãi đầu đầy nghi hoặc.
"Diệp Thư Lâm? Cái tên này nghe quen quá."
"Hình như cô gái vừa được c/ứu lúc nãy cũng tên là Diệp Thư Lâm."
Trong mắt Cố Nghiên Văn lập tức lóe lên tia hy vọng.
"Cô ấy đang ở đâu?"
Cảnh sát nhanh chóng tra c/ứu hồ sơ, đưa ảnh của tôi ra cho Cố Nghiên Văn x/ác nhận.
Sau khi x/ác nhận tôi và Cố Nghiên Văn đúng là vợ chồng, họ cho anh biết địa chỉ b/ệnh viện nơi tôi đang nằm.
Cố Nghiên Văn vội vàng gật đầu cảm ơn.
Anh vốn định tìm tôi ngay lập tức.
Nhưng Thẩm Tâm Hân bên cạnh bỗng nghiêng người, như thể sắp ngã xuống đất.
Cố Nghiên Văn lập tức đỡ lấy cô ta.
"Sao vậy?"
Thẩm Tâm Hân nằm yếu ớt trong vòng tay anh.
"A Văn, em chóng mặt quá, có lẽ là do vừa nãy đi tìm chị Thư Lâm nên bị gió lạnh thổi vào."
"Anh có thể đưa em đến phòng khám trước được không?"
Cố Nghiên Văn khó xử đứng ch/ôn chân tại chỗ.
Anh nghiến răng, nghĩ rằng dù sao Diệp Thư Lâm cũng đang ở b/ệnh viện, có người chăm sóc rồi, sẽ không nguy hiểm.
Ngày mai đến cũng như nhau thôi.
Thế là anh gật đầu.
"Được."
Chăm sóc Thẩm Tâm Hân suốt một đêm.
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm chiếu vào, Cố Nghiên Văn lập tức vệ sinh cá nhân, chuẩn bị ra cửa.