"Trước đây họ gọi ta là Thanh Hà chân nhân."
Tôi khựng lại.
Thanh Hà chân nhân.
Cái tên này tôi từng thấy trong gia phả cũ của tông môn.
Bảy trăm năm trước, Huyền Vi tông có một vị trưởng lão tài hoa xuất chúng, ba trăm tuổi nhập Hợp Thể, năm trăm tuổi độ kiếp thất bại, ch*t dưới thiên lôi.
"Chẳng phải ông đã ch*t rồi sao?"
Thanh Hà cười một tiếng.
"Họ cần ta ch*t."
"Tại sao?"
"Vì ngày ta độ kiếp, ta đã nhìn thấy chiếc móc."
Cuối bậc thang đ/á là một mật thất.
Trong đó không có công pháp.
Chỉ có những cuộn sách cũ đã ố vàng.
Trên tường khắc đầy những cái tên.
Tôi liếc mắt một cái đã nhìn thấy tên sư phụ.
Huyền Vi.
Phía sau là một dòng chữ nhỏ:
Một nghìn ba trăm năm, th!t đã thành, đã thu.
Đầu óc tôi như có tiếng n/ổ vang lên.
Đã thu.
Không phải phi thăng.
Mà là đã thu.
Thanh Hà đưa cho tôi một cuộn sách tàn.
Bìa sách đã rá/ch một nửa.
Tôi cố gắng nhận ra ba chữ:
Dưỡng Ngư Kinh.
Tôi lật trang đầu tiên.
Nhiều chữ đã bị nước làm nhòe, mực in lem luốc thành một cục.
Chỉ còn lại vài câu là còn nhìn rõ.
Lấy khí làm nước.
Lấy đạo làm mồi.
Lấy kiếp để thử độ b/éo g/ầy.
Lấy phi thăng để thu hoạch.
Đầu ngón tay tôi cứng đờ từng chút một.
Tôi tiếp tục lật về phía sau.
Sách ghi lại những chuyện từ rất lâu về trước.
Lúc đó nhân gian không có tu tiên.
Người ta sẽ sinh lão b/ệnh tử, cỏ cây sẽ héo tàn, núi sông sẽ sụp đổ, đế vương sẽ hóa thành xươ/ng trắng trong m/ộ.
Sau đó một ngày, từ trên trời rơi xuống cuốn công pháp đầu tiên.
Cuốn công pháp đó được một mục đồng nhặt được.
Cậu mục đồng luyện theo, sống được một trăm tám mươi tuổi.
Thế nhân gọi cậu là tiên.
Sau đó, ngày càng nhiều công pháp từ trên trời rơi xuống.
Luyện Khí.
Trúc Cơ.
Kim Đan.
Nguyên Anh.
Hóa Thần.
Độ Kiếp.
Phi Thăng.
Người ta tưởng đó là đại đạo trời ban.
Thực ra đó là phương pháp chăn nuôi.
Linh khí là nước.
Công pháp là mồi.
Cảnh giới là cân trọng lượng.
Thiên kiếp là thử móc câu.
Phi thăng là thu dây.
Kim Đan không phải đạo quả.
Mà là viên ngọc được nuôi trong bụng cá.
Nguyên Anh không phải mạng sống thứ hai.
Mà là miếng th!t tươi ngon nhất trong cơ thể cá.
Trảm tình tuyệt dục, không phải để thanh tịnh.
Mà là để khử mùi tanh.
Công đức viên mãn, không phải để thành tiên.
Mà là để ngấm gia vị.
Dạ dày tôi cuộn trào dữ dội.
"Những thứ đó rốt cuộc là gì?"
Thanh Hà im lặng một lúc.
"Không ai biết."
"Tiên nhân?"
"Không phải."
"Thần?"
"Cũng không phải."
"Vậy đó là gì?"
Thanh Hà ngẩng đầu, nhìn lên vách đ/á dày nặng trên đỉnh đầu.
"Cá không biết người trên bờ gọi là gì."
Trong tận cùng mật thất có một cái chum nước.
Trong chum không có nước.
Chỉ có từng chiếc vảy cá.
Trên mỗi chiếc vảy đều khắc chữ.
Tôi nhặt một chiếc lên.
Trên đó viết:
Ta nghe tiên âm, biết rõ là mồi, vẫn muốn cắn.
Chiếc khác viết:
Đạo tâm càng kiên định, mùi mồi càng thơm đậm.
Còn một chiếc nữa:
Đừng để hậu nhân phi thăng. Đừng để ao cá đầy trở lại.
Tôi nhớ lại sau khi sư phụ phi thăng, linh khí tông môn tăng vọt.
Nhớ lại những đệ tử phá cảnh kia.
Nhớ lại gương mặt họ đầy cuồ/ng hỉ, nói tổ sư ban xuống tiên trạch.
Tôi lẩm bẩm: "Sau khi sư phụ bị lấy đi, linh khí trở nên đậm đặc hơn."
Thanh Hà nói: "Sau khi cá bị câu đi, kẻ câu cá sẽ rải một nắm mồi mới."
"Tại sao?"
"Để lũ cá trong ao tưởng rằng con cá bị câu đi đã đến một nơi tốt đẹp hơn."
Tôi vịn tường, gần như không đứng vững.
Thanh Hà nhìn tôi.
"Giang Chiếu, con là người tỉnh táo cuối cùng của Huyền Vi tông."
"Tại sao lại là con?"
"Vì con không tu luyện vào được."
Tôi sững người.
Ông chậm rãi nói:
"Con không phải phế vật."
"Con chỉ là... không ngon mà thôi."
Chương 4: Ta vẫn muốn cắn
Sau khi ra khỏi mật thất, tôi đổ b/ệnh một trận.
Sốt cao bảy ngày.
Trong mơ toàn là nước.
Nước màu đen.
Huyền Vi tông chìm trong nước, sơn môn như một hòn đ/á chìm xuống đáy ao.
Chưởng môn giảng đạo trong nước.
Trưởng lão đả tọa trong nước.
Sư huynh sư tỷ khoanh chân nhắm mắt, trên mặt nở nụ cười mãn nguyện.
Trên mặt nước rủ xuống vô số sợi dây.
Cuối mỗi sợi dây đều treo một chút mồi vàng kim.
Họ ngửa cổ, miệng hé mở.
Giống như một ao cá đang đợi ăn.
Tôi gào thét đến kiệt sức:
"Đừng cắn!"
"Đó không phải tiên duyên!"
"Đó là móc câu!"
Không ai nghe thấy.
Họ chỉ niệm:
"Ta muốn thành tiên."
"Ta muốn trường sinh."
"Ta muốn siêu thoát."
Khi tỉnh dậy, Lục Hành Chu đang ngồi bên giường tôi.
Tôi gi/ật mình.
Hắn g/ầy hơn trước nhiều.
Sắc mặt tái nhợt, đáy mắt đầy những tia m/áu.
Nhưng khí tức trên người hắn lại sâu thẳm hơn.
Đã là nửa bước Độ Kiếp.
Chỉ cần bước thêm một bước nữa, chính là cảnh giới của sư phụ năm xưa.
Hắn hỏi: "Đệ đã xuống dưới đó rồi?"
Tôi không trả lời.
Hắn lại hỏi: "Thanh Hà đưa đệ đi?"
Tôi nhìn hắn.
"Huynh đã biết từ lâu."
Lục Hành Chu im lặng.
Tôi chậm rãi ngồi dậy.
"Sư huynh, huynh cũng từng nhìn thấy, đúng không?"
Ngoài cửa sổ đang có tuyết rơi.
Tuyết đậu trên lá trúc, đ/è cành cây trĩu xuống.
Thật lâu sau, Lục Hành Chu nói:
"Ta nhìn thấy một chút."
"Vậy tại sao huynh còn tu luyện?"
Giọng tôi r/un r/ẩy.
"Huynh biết rõ phi thăng là bị câu đi, tại sao còn tiếp tục? Tại sao còn giúp chưởng môn giấu giếm tất cả mọi người?"
Lục Hành Chu nhìn đôi tay mình.
Đó là đôi tay của một ki/ếm tu.
Thon dài, vững chãi, có vết chai mỏng.
"Vì ta đã tu luyện ba trăm năm."
Hắn nói.
"Đó là lý do gì chứ?"
Hắn cười khẽ.
Nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc.
"Tiểu sư đệ, đệ có thể nói phi thăng là một âm mưu."