Nàng ta quỳ lạy bước về phía tôi, lại dập đầu liên hồi:
"C/ầu x/in Hoàng Thái nữ làm chủ cho thần nữ! Thần nữ đã là người của Đại hoàng tử, nhưng nay lại bị vô tình vứt bỏ. Hôm nay nếu không cho thần nữ một lời giải thích, thần nữ sẽ đ/ập đầu ch*t ngay tại đây!"
Hay, hay lắm.
Vì không muốn đi hòa thân mà đến danh tiết cũng không màng.
Đúng là giỏi thật.
Tôi bình tĩnh hỏi:
"Ngươi hiện là Di Hòa công chúa, gánh vác sứ mệnh hòa thân. Thực sự muốn vào phủ hoàng huynh sao?"
Ánh mắt Tô Thanh Tuyết sáng lên, kiên định dập đầu.
"Phải! Cầu Hoàng Thái nữ làm chủ!"
Hoàng huynh lại cười lạnh: "Tô Thanh Tuyết, bản hoàng tử không cần ngươi!"
Sắc mặt Tô Thanh Tuyết tái nhợt, nhìn chằm chằm vào tôi.
Đúng lúc này, thái giám tuyên chỉ đến.
Tôi mỉm cười: "Trước tiên hãy nghe xem hoàng huynh sẽ đi đâu rồi hãy nói cũng chưa muộn!"
"Hoàng trưởng tử Vân Tranh tiếp chỉ!"
"Chiếu theo ý Thừa tướng, giải trừ hôn ước giữa Vân Tranh và Ôn Mạn Mạn. Kể từ hôm nay phong làm Định Vương, hộ vệ Di Hòa công chúa cả đời, khâm thử!"
Nói là hộ vệ công chúa hòa thân cả đời, chẳng phải là lưu đày sang Hung Nô làm con tin sao!
Tất cả mọi người đều không thể tin nổi nhìn hoàng huynh.
Hoàng huynh càng đứng bật dậy, cư/ớp lấy thánh chỉ, đọc từng chữ từng câu.
Cuối cùng sắc mặt tái nhợt nhìn chằm chằm tôi: "Là muội?"
Tô Thanh Tuyết cũng ngẩng đầu nhìn tôi, như thể lúc này mới hiểu ra th/ủ đo/ạn của tôi.
Tôi mỉm cười: "Hoàng huynh, huynh chẳng phải yêu thương Di Hòa nhất sao? Từ nay về sau, đây chính là trách nhiệm của huynh!"
Ngựk huynh ấy phập phồng dữ dội, mắt đỏ ngầu như muốn nhỏ m/áu.
Đột nhiên, hai mắt đảo ngược, ngã lăn ra bất tỉnh.
Thị vệ luống cuống tay chân khiêng người ra ngoài.
Tôi lắc đầu, lại quay sang nhìn Tô Thanh Tuyết.
"Bây giờ, ngươi muốn vào Định Vương phủ, hay là làm Di Hòa?"
Tô Thanh Tuyết ngồi bệt xuống đất.
Nàng ta không thoát được nữa rồi.
Dù là đường nào, nàng ta cũng phải đến Hung Nô thôi.
Một lát sau, nàng ta nghiến răng: "Ta muốn hòa thân!"
Giờ đây nàng ta đã đắc tội Vân Tranh triệt để, thà làm Di Hòa công chúa đi hòa thân, có khi còn dễ sống hơn!
Qua thêm vài ngày, nghe tin hoàng huynh ngày nào cũng đến Ngự thư phòng, nhưng phụ hoàng đều đóng cửa không gặp.
Hoàng huynh không còn cách nào, cuối cùng nhận rõ tình thế, quỳ trước cửa Ngự thư phòng.
Nhưng người qua kẻ lại, chẳng ai đoái hoài.
Cho đến khi huynh ấy dầm mưa cả đêm rồi sốt cao bị khiêng về, phụ hoàng vẫn không mở cửa.
Nghe tin, tôi không chút gợn sóng, Tô Thanh Tuyết lại trực tiếp tìm đến tận cửa.
"Tại sao nghi trượng và phần lễ hòa thân lại bị c/ắt giảm một nửa! Điều này không công bằng!"
Tôi đầy vẻ khó xử:
"Đây là do chính cô nói mà!"
"Hiện nay quốc khố trống rỗng, không thể vì một mình cô mà bỏ mặc vạn dân được. Di Hòa, cô phải biết vì đại cục! Phải biết hiểu đại thể!"
Sắc mặt Tô Thanh Tuyết trắng bệch, cũng nhớ lại những lời mỉa mai mình từng nói với tôi.
Tôi nghiêng đầu mỉm cười.
Đây là điều lúc trước nàng ta yêu cầu.
Giờ đây boomerang quay lại chính mình, biết đ/au rồi sao?
"Phải đó Di Hòa công chúa, lúc trước là chính người nói, vì bách tính muôn dân! Chẳng lẽ người chỉ yêu cầu người khác, đến lượt mình thì không được sao?" Quan viên Lễ bộ tiếp lời.
Sắc mặt Tô Thanh Tuyết lúc xanh lúc trắng.
Tôi mỉm cười, đi đến bên cạnh nắm lấy cằm nàng ta.
"Di Hòa, cô xinh đẹp, thông minh, lại có tâm cơ."
"Hãy nhận rõ ưu thế của mình nằm ở đâu! Nay ta là nữ đế tương lai, dã tâm của cô, nên đặt ở đâu mới đúng!"
"Nghĩ cho kỹ rồi hãy đến tìm ta."
Nhìn ánh mắt mơ hồ của nàng ta, tôi trực tiếp ra lệnh tiễn khách.
Tô Thanh Tuyết là người thông minh, có bản lĩnh và cũng dám đá/nh đổi.
Người như vậy mà dùng trong hậu trạch? Thật là lãng phí!
Nửa tháng trôi qua trong chớp mắt, sứ đoàn hòa thân của Hung Nô đã đến.
Tôi nhận được mật báo, hoàng huynh liên kết với Tô Thanh Tuyết muốn gi*t sứ đoàn, gây ra tranh chấp giữa hai nước.
Mà trong bóng tối, hắn cũng liên lạc với các đại thần, chuẩn bị lấy thân phận hoàng tử duy nhất để ép cung.
Tôi mỉm cười, th/iêu hủy mật báo.
Ba ngày, hoàng huynh chiêu m/ộ được bốn vị đại thần.
Một tuần, hoàng huynh lấy ra kho vũ khí là gia sản cuối cùng.
Nửa tháng, hoàng huynh chiêu m/ộ được một vạn tư binh.
Đến ngày thứ hai mươi, bọn họ cuối cùng cũng ra tay.
Tô Thanh Tuyết hạ đ/ộc vào thức ăn của sứ đoàn hòa thân, sau đó tin tức về cái ch*t của sứ đoàn nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.
Phụ hoàng vội vàng triệu tôi vào cung trong đêm.
Vừa bước vào Càn Thanh cung, bên ngoài điện bỗng chốc đèn đuốc sáng trưng, tiếng sát ph/ạt rung trời.
Chẳng bao lâu, hoàng huynh dẫn theo một đám đại thần sải bước tiến vào.
Phóng tầm mắt nhìn, một đám người đen nghìn nghịt.
Tôi ngồi trên ngai vàng Thái tử, nâng chén trà thổi nhẹ lớp bọt, thong dong nói:
"Hoàng huynh, đêm hôm khuya khoắt đến đây, có chuyện gì vậy?"
Hoàng huynh cười khẩy:
"Đến lấy mạng chó của muội!"
Tôi hơi nhíu mày, thở dài một tiếng.
Phụ hoàng đang phê duyệt tấu chương, ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng lên.
"Nếu là vì chuyện con tin, không có gì để bàn."
"Giờ lui ra, trẫm có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra!"
Hoàng huynh dường như bị dáng vẻ bình thản của tôi và phụ hoàng chọc tức, nghiến răng cười:
"Ha ha ha! Đến nước này rồi, không đến lượt các người quyết định đâu!"
Phụ hoàng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào đám người trong đại điện.
"Cấm vệ quân thực sự không phải là đồ ăn hại, con có tư cách gì!"
Hoàng huynh lại cười lớn: "Ha ha ha ha! Ta có tư cách gì, được, các ngươi nói cho ông ta biết ta có cái gì!"
Một đại thần bước ra: "Đại hoàng tử có một mỏ vàng, ba mỏ đồng sắt, hai bãi muối tư."
Đại thần thứ hai bước ra: "Một vạn tinh binh mai phục ở ngoại ô kinh thành, thống lĩnh cấm vệ quân cũng là người của chúng ta."
Đại thần thứ ba bước ra: "Các nút giao thông trọng yếu đều có người của Đại hoàng tử, nắm giữ bí mật của phân nửa quan viên, tổng cộng mười hai tâm phúc đại thần."