Quý phi bị thái giám xốc nách lôi đi, vừa đi vừa khóc: "Trả tiền cho ta! Bảo hắn trả tiền cho ta!"
Trong sân chỉ còn lại ta và Hoàng thượng.
Hoàng thượng nhìn ta: "Nàng biết từ sớm sao?"
"Biết chứ. Thú y trong thôn thần thiếp bảo rồi, hồng hoa thật ngửi có mùi th/uốc, bát của bà ta ngửi toàn mùi gia vị."
Ta bổ sung thêm: "Mà uống cũng ngon phết, chỉ là hơi ít hành hoa."
12
Trong sân chỉ còn lại ta và Hoàng thượng.
Ngài nhìn ta.
Ta nói: "Bà ấy không hợp đấu đ/á cung đình, bà ấy hợp đi làm ruộng hơn."
Hoàng thượng nói: "Nàng ấy vừa sai người đến truyền lời, tự xin được vào lãnh cung, giúp nàng nuôi lợn."
Ta gật đầu: "Được. Vừa hay chuồng lợn cũng cần mở rộng."
Hoàng thượng lại nhìn ta: "Vị trí Hoàng hậu, vẫn luôn bỏ trống."
Ta hỏi: "Làm Hoàng hậu có phải quản sổ sách không?"
Hoàng thượng trả lời: "Phải quản chi tiêu của cả hậu cung."
Ta lắc đầu: "Thế thì không được. Ta dốt toán lắm, trưởng thôn bảo ta đến mấy con lợn trong thôn còn đếm không xong."
Hoàng thượng nói: "Trẫm có thể dạy nàng."
Ta nói: "Học cái đó đ/au đầu lắm. Không bằng nuôi thêm hai con lợn."
Ngài lại hỏi: "Vậy nàng muốn gì?"
Ta móc trong ngựk ra hai quả óc chó, đưa cho ngài một quả: "Cái kẹp hạt dẻ trong cung của ngài khó dùng quá, kẹp không ra. Ngài đổi cho ta cái nào tốt hơn đi."
Nửa năm sau.
Trong Ngự hoa viên.
Ta cầm một thứ gì đó màu vàng, chạy nhanh như bay.
Hai vị đại thần đang đi dạo. Ta lao vút qua giữa hai người họ.
"Tránh ra! Tránh ra!"
Một vị đại thần bị ta tông suýt ngã. Ông ta vịn vào hòn non bộ bên cạnh, hỏi: "Lý quý nhân, nàng cầm cái gì thế?"
Ta ngoái đầu hét: "Gạch! Để đ/ập hạt óc chó!"
Sau lưng ta truyền đến một tràng âm thanh loảng xoảng.
Hoàng thượng đang cưỡi một thứ bằng sắt có hai bánh xe, đuổi theo sát nút.
Ngài mồ hôi nhễ nhại, hét với hai vị đại thần kia: "Ngăn nó lại!"
Hai vị đại thần không động đậy, nhìn cái thứ kỳ lạ mà Hoàng thượng đang cưỡi.
Hoàng thượng cuống lên, giọng lạc cả đi.
"Ngăn nó lại! Thứ nó cầm trong tay là ngọc tỷ của trẫm, nó nói đó là gạch để đi đ/ập hạt óc chó!!"