Tôi đành bất lực đi theo anh xuống lầu, lên xe.
Anh không vội khởi động máy, rút một chiếc thẻ ngân hàng đưa cho tôi.
“Toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi đều ở trong này. Tiền sính lễ em muốn bao nhiêu cứ rút từ đó, còn lại thì dùng chi tiêu hàng ngày.”
Tôi nắm ch/ặt chiếc thẻ, cảm giác nóng rực trong lòng bàn tay.
“Tôi không cần đâu--”
“Em là vợ tôi, không đưa cho em thì đưa cho ai?”
Anh nói hai chữ “vợ tôi” vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không cho tôi cơ hội từ chối.
Tôi đành phải cất vào túi xách.
Điện thoại rung lên, anh gửi cho tôi một dãy số.
“Mật mã khóa cửa.”
Tôi nhìn qua, sững sờ.
Dãy số đó tôi rất quen, chính là ngày tôi và Kỷ Thanh Hòa bắt đầu yêu nhau.
Bình luận:
【Lấy ngày kỷ niệm của tình địch làm mật mã, Lộ Ngâm Phong, anh đi/ên thật rồi!】
【Năm năm qua, mỗi lần nhập dãy số này là anh lại tự nhắc nhở bản thân: Cô gái mình thích là của người khác.】
【Nhưng cũng có nghĩa là, từ hôm nay trở đi, dãy số này cuối cùng đã thuộc về anh ấy rồi.】
【Ngày kỷ niệm tình địch cái gì, sau này đó chính là ngày kỷ niệm kết hôn của Lộ Ngâm Phong và Thẩm Tinh Lê!】
Tôi nắm ch/ặt điện thoại không nói gì, nghiêng đầu nhìn anh.
Anh đã khởi động xe, gương mặt nghiêng bị ánh đèn đường c/ắt thành một đường nét sắc lạnh, không nhìn ra biểu cảm gì.
Rốt cuộc anh đã dùng mật mã này bao lâu rồi?
Mỗi lần nhấn xuống, anh đang nghĩ gì?
Đến khu chung cư nơi anh ở, những con số trong thang máy nhảy từng nấc một.
Tôi nhìn vào cánh cửa thang máy phản chiếu để chỉnh lại tóc, anh đứng bên cạnh không nói gì, nhưng tôi cảm giác anh đang nhìn tôi.
Bước vào nhà, đèn ở lối vào tự động sáng lên, rất ấm áp.
Anh tự nhiên nắm lấy cổ tay tôi đi vào trong, thẳng tiến đẩy cửa phòng ngủ chính.
“Gối và chăn đều là mới thay, đồ dùng nhà tắm tôi để trong tủ bên phải rồi.”
Tôi đứng ở cửa nhìn vào, giường đôi, hai bộ gối.
“Vậy... anh ngủ đâu?”
Anh quay đầu nhìn tôi.
“Tôi cũng ngủ ở đây.”
“…”
Bình luận:
【Tiết mục chính đến rồi! Cảnh báo ngủ chung giường!】
【Lộ Ngâm Phong ngay từ đầu đã không định ngủ riêng rồi.】
【Một câu “tôi cũng ngủ ở đây”, giấu kín tâm tư nhỏ suốt năm năm trời.】
“Lộ Ngâm Phong, tôi thấy chúng ta mới vừa đăng ký kết hôn, có phải nên--”
“Nên cái gì?”
Anh bước tới một bước, tôi không lùi, phía sau là khung cửa.
“Ngày đầu tiên đăng ký kết hôn mà đã đòi ngủ riêng, Thẩm Tinh Lê, em định chơi x/ấu à?”
“Tôi không có. Chỉ là--”
“Thẩm Tinh Lê, tôi đâu có ăn th!t em.”
Nói xong anh quay lưng bỏ đi, từ trong tủ lấy thêm một chiếc chăn mỏng đặt ở cuối giường.
“Hai chăn, ai nấy đắp.”
Bình luận:
【Miệng thì nói ai nấy đắp, không quá hai chương là gộp chăn lại ngay thôi!】
【Lộ Ngâm Phong tính toán từng bước, cứ giữ người bên cạnh đã rồi tính sau.】
6
Tôi đứng tại chỗ tiến thoái lưỡng nan, nhìn anh thuần thục trải ga giường.
“Lộ Ngâm Phong.”
“Ừ?”
“Có phải anh đã tính trước hết rồi không.”
Anh dừng động tác trong tay, nghiêng đầu nhìn tôi.
“Tính trước cái gì.”
“…Không có gì.”
Anh nhìn tôi hai giây, vỗ gối cho phồng lên rồi đặt ngay ngắn.
“Phía bên trái phòng để đồ đã trống rồi, quần áo em tự treo đi. Ngăn kéo bên phải để đồ lặt vặt cho em.”
“Ồ.”
“Đi tắm đi, nước tôi chỉnh rồi.”
Tôi ôm bộ đồ ngủ trốn vào phòng tắm, mất rất lâu mới bình ổn được tâm trạng hoảng lo/ạn.
Tắm xong bước ra, anh đã thay chiếc áo phông trắng rộng rãi ở nhà, đang nằm trên giường nghịch điện thoại, mái tóc vừa gội xong còn ướt sũng.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
“Máy sấy ở trong ngăn tủ dưới bồn rửa mặt.”
“Ừ.”
Tôi sấy tóc xong bước ra, anh đã nằm xuống, quay lưng về phía tôi, chăn đắp đến tận vai.
Tôi rón rén leo lên giường, nằm sát mép bên kia, lưng suýt nữa thì rơi khỏi giường.
Đệm lún xuống một chút.
Anh không động đậy.
Bình luận:
【Đừng giả vờ ngủ nữa, tiếng tim đ/ập qua màn hình còn nghe thấy kìa.】
【Thầm yêu năm năm, hôm nay cuối cùng được nằm chung giường, làm sao mà ngủ được chứ.】
Tôi xoay người quay lưng lại với anh, nhắm mắt lại.
“Thẩm Tinh Lê.”
“Gì cơ?”
“Em dịch vào giữa chút đi. Sắp rơi xuống rồi kìa.”
“…Tôi không có.”
“Rơi xuống rồi tôi lại phải dậy bế em lên đấy.”
Mặt tôi nóng bừng, dịch vào giữa chưa đầy ba cm.
Anh hình như cười khẽ một tiếng, rất nhẹ.
“Lộ Ngâm Phong.”
“Ừ?”
“Sáng mai muốn ăn gì?”
“Gì cũng được.”
“Vậy được, ngủ đi.”
Sau đó anh không nói gì nữa.
Tôi không dám xoay người lại, nhìn chằm chằm trần nhà, tôi thấy một tia ánh trăng lọt qua khe rèm.
Bình luận cuối cùng:
【Sáng mai chắc chắn anh ấy sẽ làm món sủi cảo chiên em thích, anh ấy đã ghi nhớ từ lần em đăng trên vòng bạn bè năm năm trước rồi.】
Đó là bài tôi đăng hồi năm nhất, chính tôi còn quên mất rồi.
Lộ Ngâm Phong, rốt cuộc anh còn nhớ bao nhiêu chuyện nữa đây.
7
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng chuông báo thức đá/nh thức.
Tôi cố mở mắt nhìn xuống, chiếc chăn của tôi không biết rơi xuống đất từ lúc nào, cuộn thành một đống.
Mà người tôi đang đắp chiếc chăn màu xám đậm của anh, đắp vô cùng ngay ngắn, quấn tận đến vai, các góc còn được nhét kỹ.
Tôi vội vàng quay đầu nhìn bên cạnh, trống không.
Phía bên kia chăn đã lạnh ngắt, người chắc đã dậy từ lâu.
Bình luận:
【Nửa đêm em đạp chăn ba lần, Lộ Ngâm Phong dậy đắp cho em ba lần đấy.”
【Lần cuối cùng anh ấy lấy luôn chăn của mình đắp cho em.”
【Chị em à, em ngủ như heo ấy, mỗi lần đắp xong anh ấy còn phải nhìn em chằm chằm nửa ngày mới quay về chỗ mình.”
Mặt tôi nóng bừng lên.
Chộp lấy chiếc chăn của anh trùm kín đầu trong hai giây, rồi vội vàng vén ra, bật dậy thay quần áo.