Bên ngoài cửa, dân làng vây xem chuyện náo nhiệt đã chật cứng.
Sáng sớm tinh mơ, vụ bê bối chuồng lợn nhà họ Cố đã lan truyền khắp cả làng.
Ai nấy đều chờ đợi xem diễn biến tiếp theo.
Không ngờ chớp mắt đã làm ầm ĩ đến tận nhà họ Lâm chúng tôi.
Cố mẫu vừa bước vào cửa, không nói hai lời.
"Bộp" một tiếng, bà ta ngồi bệt xuống giữa sân nhà tôi.
Hai tay đ/ập xuống đất, gào khóc thảm thiết.
"Ông trời ơi hãy mở mắt ra xem! C/ứu lấy đứa con tội nghiệp của tôi với!"
"Đứa con trai sắp làm sinh viên đại học của tôi, một đứa trẻ trong sạch ngoan hiền, vậy mà bị con gái nhà họ Lâm các người hại thảm rồi!"
"Lâm Uyển, mày đ/ộc á/c quá! Lòng dạ mày đen tối quá!"
Bà ta quay đầu nhìn chằm chằm tôi đang đứng dưới mái hiên.
"Đêm qua, Tuyên nhi đi tìm mày, chính là mày nảy sinh á/c tâm hại con tao."
"Nếu không thì nó là người bình thường, sao có thể xảy ra chuyện x/ấu hổ tày đình thế này!"
"Chính là vì mày thấy con tao đỗ đại học nên sinh lòng gh/en gh/ét, cố tình bày mưu h/ủy ho/ại danh tiếng, h/ủy ho/ại tiền đồ của con tao!"
"Đến giờ con tao vẫn còn hôn mê bất tỉnh."
"Tương lai cả đời của con tao đều bị mày h/ủy ho/ại rồi! Mày phải chịu trách nhiệm với nó!"
Lời này vừa thốt ra, dân làng vây xem lập tức xôn xao.
Có người nghi ngờ bàn tán:
"Chẳng lẽ thật sự có liên quan đến nhà họ Lâm?"
"Nếu không thì một sinh viên đại học đường đường, sao lại làm ra chuyện hoang đường thế này?"
"Nhưng không đúng mà? Chẳng phải nhà họ Lâm vừa từ chối hôn sự, là chê nhà họ Cố sao."
"C/âm miệng, cứ xem đi, bớt nói nhảm."
Mẹ tôi chống nạnh quát lớn:
"Thật tưởng nhà họ Lâm chúng tôi dễ b/ắt n/ạt à, cả làng này ai mà không biết cái đức hạnh nhà các người, giờ xảy ra chuyện x/ấu hổ lại còn dám đến tận cửa ăn vạ!"
"Bà cũng không biết x/ấu hổ à, đi rêu rao khắp nơi, bảo sao lại nuôi ra cái loại con trai như thế."
Cố mẫu căn bản không nghe.
Chỉ biết lăn lộn dưới đất gào khóc, làm càn làm quấy.
"Tôi không cần biết! Tôi chỉ muốn Lâm Uyển phải làm con dâu tôi!"
Cha tôi tức đến run người:
"Bà thật là ngang ngược vô lý, rõ ràng con trai bà phẩm hạnh không đoan chính, dựa vào đâu mà đổ lỗi lên đầu con gái tôi."
Tôi khẽ giơ tay, ấn nhẹ cha mẹ đang xúc động.
Tôi chậm rãi lên tiếng:
"Bà thử nói xem, ai có thể cưỡng ép kéo một người sống sờ sờ vào chuồng lợn rồi ép nó làm cái chuyện chó lợn không bằng đó?"
"Là tôi chuốc rư/ợu nó? Hay là tôi trói tay chân nó?"
"Làng Cố Gia này ai mà không biết nhà họ Lâm tôi và nhà họ Cố các người từ lâu đã không qua lại, Cố Văn Tuyên nửa đêm lẻn đến tìm tôi, muốn làm gì?"
"Nói không rõ ràng thì báo cảnh sát."
Cố mẫu nhất thời nghẹn lời.
Bà ta đương nhiên không dám nói thật.
Cố Văn Tuyên đêm qua muốn làm chuyện bẩn thỉu.
Bà ta là mẹ chắc chắn đã bày không ít mưu.
Cảnh sát mà đến, điều tra ra lộ tẩy thì được không bù mất.
Cố mẫu đảo mắt, vẫn cứ gào khóc sống ch*t:
"Chính là mày hại."
"Mày mà không gả cho nó, hôm nay tao ch*t ở nhà mày!"
Tôi rũ mắt nhìn bà ta, giọng bình thản:
"Bà muốn ch*t, không ai cản bà."
"Nhưng tôi nói trước."
"Bà dám tìm cái ch*t, làm càn ăn vạ trong sân nhà họ Lâm tôi."
"Tôi lập tức ra trấn báo án, kiện nhà họ Cố các người cố ý h/ủy ho/ại danh dự nhà họ Lâm tôi."
"Cố Văn Tuyên phẩm hạnh bại hoại, tôi sẽ nộp đơn lên trường học, tôi muốn xem cái loại cầm thú không bằng như nó có xứng đáng học đại học hay không."
Một câu nói, lập tức đá/nh trúng điểm yếu chí mạng của Cố mẫu.
Thứ hai mẹ con nhà họ Cố coi trọng nhất đời này chính là thân phận sinh viên đại học của con trai bà ta.
Nếu nhà trường biết chuyện này.
Đời này của Cố Văn Tuyên coi như hoàn toàn chấm dứt.
Cố mẫu cứng đờ người, ngay cả tiếng khóc cũng nghẹn lại trong cổ họng.
Sắc mặt trắng bệch, không dám làm càn lăn lộn nữa.
Lủi thủi bỏ chạy.
Đám đông vây xem dù ngốc đến mấy cũng hiểu được sự kỳ lạ của chuyện này.
Nhưng vì đều là họ hàng cùng tộc.
Nên không tiện đứng về phía nào thôi.
Toàn là những kẻ cáo già, sau lưng không biết đã đồn thổi thành cái gì rồi.
11.
Sau chuyện này.
Kéo theo danh tiếng nhà tôi cũng không tốt đẹp gì.
Ý chí không muốn chuyển nhà của cha mẹ cuối cùng cũng d/ao động.
Suốt ngày mặt mày ủ rũ.
Mẹ tôi ngập ngừng lên tiếng:
"Uyển Uyển, có phải nếu lúc trước chúng ta nghe con, chuyển nhà đi thì đã không có chuyện gh/ê t/ởm này rồi không?"
"Vâng, đúng vậy."
"Trước kia mẹ còn cười nhạo nhà họ Cố, giờ thì nhà ta bị kéo vào, cảm giác này còn khó chịu hơn mấy hôm trước."
"Không chuyển nhà thì sau này còn khó chịu hơn nữa."
"Quan trọng là con gái con lứa, danh tiếng bị ảnh hưởng, sau này phải làm sao?"
"Ừ nhỉ, vậy phải làm sao?"
Mẹ nói một câu, tôi đáp một câu.
Bà thấy tôi vẻ mặt dửng dưng, có chút bất lực:
"Sao mẹ thấy con cứ như người không liên quan vậy?"
Tôi cười nhạt:
"Chứ sao nữa?"
"Giống như mụ yêu quái kia lăn lộn ăn vạ sao?"
Nói rồi, tôi bắt chước dáng vẻ ăn vạ của Cố mẫu.
Cha mẹ bị tôi chọc cười.
Cha tôi trêu:
"Con bé này, mặt dày mày dạn, tốt, sau này sống mới vui vẻ được."
Lời này vừa ra, mẹ tôi không vui.
"Ông mới mặt dày mày dạn, con gái tôi tốt lắm."
"Ông thì nửa ngày không nói được câu nào, không thấy hôm nay toàn bộ là Uyển Uyển đứng ra gánh vác sao."
Cha tôi vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.
"Phải phải phải, bà xã đại nhân nói đúng!"
Lần này, đến lượt tôi và mẹ cười phá lên.
Bị c/ắt ngang như vậy, không khí trong nhà cũng không còn ảm đạm nữa.
Trong lòng trào dâng một dòng nước ấm.
Nhà, quả nhiên là nơi chữa lành nhất.
Cười đùa xong, đến việc chính.
Mẹ tôi thu lại nụ cười.
"Uyển Uyển, con cứ đòi chuyển nhà, xem ra con đã có chủ kiến, con có ý tưởng gì?"
Mắt tôi sáng lên.
"Đến Thâm Quyến."
"Thâm Quyến? Đến đó làm gì?"