Tôi mỉm cười.
"Xin lỗi nhé."
"Tôi gả vào nhà họ Trần các người, không phải để làm hoàng đế, cũng không phải để làm nô lệ."
"Tôi chỉ muốn là chính mình."
"Còn bây giờ, tôi không cần anh nữa. Như anh nói đấy, ly hôn. Đơn ly hôn tôi sẽ sớm đưa cho anh."
Trần Chí Viễn mặt c/ắt không còn giọt m/áu, cả người như mất hết sức lực.
Cả gia đình họ bị đưa về đồn cảnh sát và sau đó đều phải nhận bản án thích đáng.
Trần Tuyết Ngưng và Lưu Minh Dương với tư cách là chủ mưu, mỗi người bị kết án mười năm tù.
Khi biết Trần Tuyết Ngưng sau này khó có thể mang th/ai tự nhiên, bố mẹ nhà họ Lưu ra sức ép Lưu Minh Dương ly hôn với nó.
Trần Tuyết Ngưng ban đầu sống ch*t không chịu đồng ý.
Nhà họ Lưu ngày nào cũng ch/ửi bới, đe dọa, Lưu Minh Dương không chịu nổi áp lực cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Trần Tuyết Ngưng vì quá uất ức, lại phải nằm viện một thời gian dài, sức khỏe suy kiệt, không còn được như trước.
Trần Chí Viễn và mẹ chồng vì là đồng phạm nên chỉ ngồi tù vài tháng là được thả.
Thế nhưng cuộc sống sau khi ra tù của họ cũng chẳng dễ dàng gì.
Dù sao vụ việc năm đó cũng đã gây xôn xao dư luận, rất nhiều người biết đến và luôn chế giễu những hành vi x/ấu xa của họ.
Không còn mặt mũi nào để ngẩng đầu nhìn ai, họ lén lút chuyển nhà.
Cũng chẳng còn gặp lại họ hàng cũ, sống chui lủi như những con chuột trong cống rãnh.
Tôi xin công ty một kỳ nghỉ dài ngày, đưa bố mẹ đi du lịch để khuây khỏa.
Tôi m/ua quà lưu niệm tại một quầy hàng ven đường ở thành cổ.
Mẹ liếc mắt một cái đã chọn ngay được một chiếc khăn quàng cổ nhuộm chàm.
Chủ tiệm tươi cười đưa khăn cho mẹ:
"Bà có con mắt thẩm mỹ thật tốt, hoa văn trên chiếc khăn này quả thực rất đẹp."
Mẹ đón lấy chiếc khăn, không kìm được mà đeo thử, soi gương rồi hỏi tôi và bố:
"Có đẹp không con?"
Bố lầm bầm:
"Ở nhà bao nhiêu là khăn, bà đeo hết được không đấy?"
Sau khi bị mẹ lườm một cái, ông vội vàng cười làm lành:
"Đẹp, vợ tôi có mắt nhìn tốt nhất, không thì sao lại chọn tôi làm chồng cơ chứ."
Mẹ véo vào tay ông một cái, thẹn thùng m/ắng yêu:
"Đồ tự luyến."
Chủ tiệm nhìn cảnh họ đùa giỡn, không nhịn được mà cảm thán:
"Gia đình ông bà tình cảm thật đấy."
Tôi đứng bên cạnh, nhìn khung cảnh bình yên tĩnh lặng trước mắt, nhẹ nhàng phụ họa:
"Đúng vậy, thật sự rất tốt."