Để mẹ tôi an tâm dưỡng b/ệnh, tôi cố gắng không nói cho bà biết chuyện tôi và Lý Phán đang lục đục ly hôn, vậy mà hai mẹ con Lý Phán lại chạy đến trước mặt mẹ tôi để châm ngòi thổi gió.
"Phán Phán đang mang th/ai thế này mà thằng Bân cứ đòi ly hôn, thật chẳng để cho người già như chúng ta được yên tâm."
Mẹ vợ giở giọng bề trên, rồi quay sang nói với tôi: "Bân này, sau này không được phép động tay động chân với Phán Phán nữa đấy."
Mẹ tôi hoảng hốt: "Động tay động chân? Bân! Sao con lại có thể đá/nh phụ nữ có th/ai chứ?"
Tôi trấn an mẹ đừng vội.
"Nếu đã muốn phân bua, vậy thì phân bua cho rõ ràng.
"Lương năm của con là 400.000 tệ, kết hôn hai năm là 800.000 tệ, Lý Phán giữ thẻ lương của con, con hỏi mẹ, tiền đi đâu cả rồi? Tại sao lúc mẹ phẫu thuật trong thẻ lại không có lấy một xu?"
"Mẹ có biết b/ệnh viện thúc giục nộp tiền phẫu thuật, kết quả trong tay con không có một đồng nào không? Con phải đi v/ay mượn người khác trong đêm đấy!"
"Lý Phán, cô có biết cô làm thế là tẩu tán tài sản trong hôn nhân không?"
Mẹ tôi nhìn hai mẹ con Lý Phán với vẻ không thể tin nổi.
Lý Phán chột dạ, cúi đầu không dám nói gì.
Mẹ vợ cố tỏ ra bình tĩnh: "Bân à, chắc là Phán Phán quên nói với con thôi, em họ của Phán Phán muốn m/ua nhà, mẹ thấy hai đứa bình thường cũng không dùng đến bao nhiêu tiền nên đã mượn tạm cho nó, ai mà ngờ được thông gia lại xảy ra chuyện đột ngột thế này."
"Con yên tâm, nó có tiền là trả lại ngay!"
"Vương Đại Bảo đến việc làm còn không có, lấy gì mà trả?"
Tôi đã nhìn thấu rồi, cả nhà Lý Phán chỉ muốn coi tôi là kẻ ngốc, dù sao tiền cũng đã tiêu rồi, họ tin chắc rằng tôi không làm gì được họ.
Tôi túm lấy cổ áo Lý Phán: "Tôi ở ngoài b/án mạng làm việc nuôi cô, cô có lương tâm không hả?"
Mẹ vợ thấy tôi động thủ cũng xông vào cào cấu: "Con đưa tiền cho Phán Phán giữ, tức là để Phán Phán làm chủ! Giờ con có ý gì? Ý là tiền nằm trong tay Phán Phán thì nó chỉ được nhìn chứ không được dùng à?"
Mẹ vợ bắt đầu đá/nh tráo khái niệm, vô lý gây sự.
Lý Phán cũng nhân đà đó ưỡn bụng ra, hùa theo mẹ mình ngụy biện: "Đúng thế! Chẳng lẽ em không được làm chủ à?"
Trong lúc giằng co qua lại, chân Lý Phán trượt một cái, ngã ngồi xuống đất.
Cô ta kêu đ/au bụng, tôi vội vàng chạy đi gọi bác sĩ, y tá.
Kết quả mẹ vợ lại có biểu cảm không tự nhiên, ngăn tôi lại.
"Không sao, chỉ là ngồi xuống đất thôi, không có gì to t/át, đừng gọi bác sĩ, phiền phức lắm."
Lý Phán nghe thấy lời mẹ vợ, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi trên trán đổ xuống, nhưng cũng cắn răng nói không cần khám, không sao cả.
Càng như vậy, tôi càng thấy có gì đó mờ ám, nhân lúc đang ở b/ệnh viện, phải kiểm tra mới biết rốt cuộc cái bụng của Lý Phán là thế nào.
"Sức khỏe của Lý Phán là quan trọng nhất!" Nói rồi tôi đẩy mẹ vợ ra.
Khi tôi dẫn y tá quay lại, mẹ vợ đang vẻ mặt căng thẳng định dìu Lý Phán rời khỏi b/ệnh viện.
Trên quần Lý Phán có một vệt m/áu đỏ.
Cô ta thực sự có th/ai!
Các y tá đẩy cáng c/ứu thương, đỡ Lý Phán lên giường, mẹ vợ hớt hải hét lớn không cần khám b/ệnh.
Tôi ngăn mẹ vợ lại, nói với các y tá rằng viện phí tôi sẽ chi trả!
Các y tá đẩy cáng c/ứu thương vào khoa sản.
7
Lý Phán thực sự mang th/ai, vì được cấp c/ứu kịp thời nên giữ được đứa trẻ.
Nhưng th/ai mới chỉ được hai tháng.
Mà tôi ít nhất đã ba tháng không đụng vào cô ta, thời gian không khớp.
"Đứa bé là của ai?"
Mẹ vợ một mực khẳng định là của tôi, hỏi thêm vài câu, bà ta liền ngồi bệt xuống đất ăn vạ, khóc lóc thảm thiết nói tôi là kẻ phụ bạc, có con mà không muốn chịu trách nhiệm.
"Anh nói không phải của anh là không phải à? Anh nói anh không làm là không làm sao?"
Bà ta thậm chí còn đổ ngược lại cho tôi, nói rằng chắc chắn tôi có người phụ nữ khác bên ngoài, muốn vứt bỏ Lý Phán và đứa con trong bụng.
Tôi đã hỏi ý kiến bác sĩ, ba tháng không có qu/an h/ệ vợ chồng thì không thể nào có đứa trẻ hai tháng tuổi.
Mẹ tôi cũng chịu đả kích nặng nề, tôi dứt khoát cho hai hộ lý canh cửa, không cho người nhà Lý Phán tiếp cận mẹ tôi.
Tôi quay sang nói lời tà/n nh/ẫn với Lý Phán và mẹ vợ.
"Tôi không biết các người bám lấy tôi vì mục đích gì, dù sao các người cũng không lấy được một xu nào từ tôi đâu."
"Nếu không thì đợi đứa bé sinh ra, làm xét nghiệm ADN xong rồi ly hôn, đến lúc đó ra tòa, tôi vẫn có thể đòi lại sính lễ và số tiền lương của những năm qua!"
Mẹ vợ bị tôi dọa sợ, đảo mắt vài vòng, sợ rằng sau khi làm xét nghiệm ADN xong sẽ phải trả lại cả sính lễ, nên phủi mông đứng dậy từ dưới đất.
"Con gái tôi mấy năm nay cũng vơ vét từ anh không ít, thế là đáng giá rồi! Dựa vào đứa con trai trong bụng, cũng đủ bảo đảm vinh hoa phú quý cho con gái tôi!"
Mẹ Lý Phán cố tình chọc tức tôi, đắc ý dìu Lý Phán rời đi.
Lý Phán việc gì cũng nghe mẹ cô ta, mẹ bảo cô ta sống với tôi thì cô ta sống, mẹ bảo ly hôn thì cô ta chẳng ngoảnh đầu lại mà đi theo mẹ.
8
Khi nhận được giấy ly hôn, lúc Lý Phán dẫn người đến dọn đồ ra khỏi nhà tôi, mẹ cô ta còn cố tình làm trò phá hoại, đổ xi măng vào đường ống thoát nước, b/án hết điều hòa, tivi, tủ lạnh cho trạm thu m/ua đồ cũ, cuối cùng thậm chí còn dẫn một đám họ hàng đến đ/ập phá nhà tôi.
Tôi không nuông chiều bọn họ, báo cảnh sát trực tiếp về tội cố ý h/ủy ho/ại tài sản. Mẹ Lý Phán lại bắt đầu lăn lộn ăn vạ, sống ch*t không chịu bồi thường. Những người họ hàng khác thấy sự việc đã đến mức này thì đều lảng tránh, một mực khẳng định là do mẹ Lý Phán làm, không liên quan gì đến họ.
Nếu mẹ Lý Phán không chịu bồi thường thì sẽ phải đối mặt với việc ngồi tù.
Tôi cố tình dọa mẹ Lý Phán: "Tiếc thật, đứa trẻ trong bụng này còn chưa chào đời mà đã bị bà ngoại liên lụy rồi, bát cơm sắt (công việc nhà nướcổn định) coi như không có duyên với nó rồi."
Lời vừa dứt, thím của Lý Phán liền nhảy ra, khuyên mẹ Lý Phán mau chóng bồi thường, cần phối hợp thế nào thì phối hợp thế đó, tuyệt đối đừng ảnh hưởng đến thế hệ sau.