Mẹ tôi tức đến mức ngựk phập phồng: "Thẩm Như Yên! Sao con lại đ/ộc á/c đến thế! Con thừa biết dự án hợp tác này đặc biệt quan trọng với Thẩm thị, tại sao còn đến tranh giành! Chẳng lẽ con nhất định phải làm cho Thẩm thị phá sản mới chịu dừng tay sao?"
Bố tôi cũng nhíu mày, giọng lạnh như băng: "Như Yên, con làm ta quá thất vọng, không ngờ con lại có thể không hiểu chuyện đến mức này. Được rồi, ta cũng không nói nhảm với con nữa, nếu con còn muốn quay về nhà họ Thẩm, bây giờ, ngay lập tức, rút khỏi dự án này! Rồi xin lỗi Vãn Ninh đàng hoàng, như vậy... ta còn có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra mà nhận con, bằng không... thì đừng trách ta không nể tình!"
Nhìn Thẩm Vãn Ninh đang nấp sau lưng mẹ, rồi lại nhìn ông bố "hờ" đang chắc mẩm nắm thóp được tôi.
Đốm lửa tình thân cuối cùng trong lòng tôi, "phụt" một tiếng liền tắt ngấm.
Được thôi.
Vốn dĩ tôi chỉ muốn cho các người một bài học.
Nhưng các người cứ nhất quyết dâng tận cửa để tìm ch*t, thì tôi cũng chẳng cần khách khí làm gì.
Tôi sờ lên bên má đang nóng rát, không nói gì.
Lấy điện thoại ra, bấm gọi cái số mà tôi đã thuộc nằm lòng.
Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng cười của Cố Cảnh Thâm: "Sao? Thắng rồi nên muốn mời tôi ăn cơm à?"
"Đồ khốn." Giọng tôi bình thản, không nghe ra cảm xúc.
"Bà đây đồng ý gả cho anh rồi, nhưng điều kiện là... trong vòng nửa tháng, phải khiến Thẩm thị phá sản!"
Đầu dây bên kia sững lại hai giây, rồi bật cười khẽ: "Rõ, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ mà bà xã đại nhân đã giao!"
Cúp máy, tôi nhét điện thoại vào túi.
Ngước mắt nhìn Thẩm Vãn Ninh và những người khác đang như bị đóng băng, tôi nhún vai.
"Đây là các người ép tôi, hy vọng các người có thể chịu đựng được cái giá này!"
9
"Chị... tại sao chị có thể..." Nước mắt Thẩm Vãn Ninh còn vương trên lông mi, cô ta nhìn tôi đầy khó tin.
Cô ta thực sự không ngờ, vì muốn trả th/ù nhà họ Thẩm, tôi lại dám hy sinh cả bản thân mình như vậy.
Ông bố "hờ" của tôi cũng bị hành động của tôi làm cho ngơ ngác.
Chỉ tay vào mũi tôi hồi lâu không nói được câu nào: "Thẩm Như Yên! Con đi/ên rồi! Vì muốn trả th/ù chúng ta mà con lại dám gả cho tên đi/ên Cố Cảnh Thâm đó sao? Con không muốn sống nữa à!"
Tôi cười khẩy, đưa tay lau vệt m/áu rỉ ra ở khóe miệng.
Cái t/át vừa rồi lực đạo thật không nhỏ, bà mẹ "hờ" của tôi đúng là ra tay rất tà/n nh/ẫn.
Tôi cười nhẹ: "đi/ên thì sao? Còn hơn là làm người bố suốt ngày chỉ biết giúp người ngoài h/ãm h/ại con gái ruột? Tôi gả cho ai, đến lượt ông quản sao? Lúc ông đem cổ phần cho Thẩm Vãn Ninh, đã phải nghĩ đến ngày này rồi!" Nói xong tôi không thèm để ý đến họ nữa, bước đến trước mặt Smith, đưa tay làm động tác mời: "Ông Smith, chúng ta sang phòng tiếp khách bên cạnh ký hợp đồng đi, đừng làm lỡ chuyến bay của ông."
Smith cười gật đầu, rồi đi theo tôi sang phòng họp bên cạnh, để mặc gia đình ba người nhà họ Thẩm đứng trơ trọi tại chỗ.
Hành động này của tôi khiến mặt họ tái mét vì tức gi/ận.
Nhưng không còn cách nào khác, hiện tại đang ở trụ sở chi nhánh của tập đoàn HR.
Nếu làm ầm ĩ lên, ngoài việc mất mặt ra thì họ chẳng có kết cục nào khác.
Cuối cùng cũng chỉ đành hậm hực rời đi.
10
Sau khi ký hợp đồng xong, tôi đưa Smith ra sân bay.
Vừa bước ra khỏi nhà ga, tôi đã thấy chiếc Maybach màu hồng chói lọi của Cố Cảnh Thâm đỗ bên lề đường.
Anh ta dựa vào xe, vẫn mặc bộ vest cao cấp được ủi phẳng phiu.
Đôi mắt đào hoa cong lên, khiến những cô gái đi ngang qua đường không nhịn được mà lén nhìn lại.
Tôi đi tới, lườm anh một cái: "Sao anh lại mang chiếc xe này ra nữa rồi?"
Cố Cảnh Thâm cười: "Đón tương lai Cố phu nhân mà không làm chút trò hoa mỹ thì sao làm em nhớ tôi cả đời được... Hơn nữa... chiếc xe này vốn dĩ đã chuẩn bị cho em, là em cứ không chịu nhận nên tôi mới lái, giờ em đã quyết định gả cho tôi rồi, không lái chiếc xe này đến thì lái chiếc nào!"
Tôi bị những lời l/ưu ma/nh của anh làm cho á khẩu, đảo mắt rồi ngồi vào trong: "Bớt dẻo miệng đi, nửa tháng khiến Thẩm thị phá sản, rốt cuộc có làm được không? Nếu anh không làm được, bà đây sẽ không gả nữa đâu!"
Cố Cảnh Thâm vòng qua ghế lái ngồi vào, đưa tay xoa nhẹ bên má đang sưng lên của tôi.
"Yên tâm đi, chỉ riêng việc họ dám đá/nh em thôi, Thẩm thị cũng nhất định phải phá sản! Nhà họ Thẩm những năm nay toàn ăn bám vào vốn cũ, sau khi Thẩm Vãn Ninh lên nắm quyền lại đầu tư bừa bãi vào mấy dự án, cái lỗ hổng sớm đã không thể lấp đầy rồi, khiến Thẩm thị phá sản... đơn giản quá mức ấy chứ, em cứ yên tâm đợi tôi cưới em là được!"
Nghe Cố Cảnh Thâm nói vậy, tôi lập tức sững sờ.
"Anh đã nhắm vào nhà họ Thẩm từ lâu rồi sao?"
"Chứ còn sao nữa?" Anh nghiêng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt đào hoa mang theo chút ý cười.
"Từ ngày em nói em là thiên kim thật của nhà họ Thẩm, tôi đã bắt đầu chuẩn bị rồi. Tiếng tăm của nhà họ Thẩm thế nào ai cũng biết, em bị b/ắt n/ạt là điều chắc chắn... Tôi không chuẩn bị sớm thì làm sao đòi lại công bằng cho vợ tôi được!"
Mặt tôi nóng bừng lên, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cố ý hung dữ với anh: "Ai là vợ anh! Tôi chỉ thuê anh trả th/ù thôi, hôn nhân hợp đồng có hiểu không? Xong việc còn có thể ly hôn đấy!"
"Ồ? Hôn nhân hợp đồng à." Cố Cảnh Thâm cười khẽ, đặt thẳng tay lên đùi tôi, bóp nhẹ một cái.
"Vậy trên hợp đồng có cần viết rõ ràng không, nghĩa vụ vợ chồng có cần thực hiện không?"
"Cố Cảnh Thâm, anh là đồ l/ưu ma/nh!" Tôi gạt tay anh ra, mặt nóng như muốn rán được cả trứng.
Người này, ba câu không rời khỏi việc sàm sỡ, đúng là ngựa quen đường cũ.
Nhưng không hiểu sao, tảng đ/á đ/è nặng trong lòng mấy ngày nay, bỗng chốc rơi xuống đất...