Khi vừa bái đường xong, chuẩn bị vào động phòng, Diệp Vũ Trạch nhét chén trà vào tay tôi, bắt tôi phải quỳ xuống kính trà cho góa phụ của anh trai hắn.
"Anh trai tôi mất sớm, chỉ để lại Mạn Lệ, nên tôi quyết định sẽ 'kiêm khiêu lưỡng phòng' (lấy cả hai người) để thay anh trai chăm sóc cô ấy."
"Tuy tôi và Mạn Lệ đã đăng ký kết hôn, nhưng chỉ cần cô kính trọng chị dâu, cô cũng vẫn là vợ của tôi, không phân lớn nhỏ."
Tôi không đồng ý.
Góa phụ kia lập tức đảm bảo với tôi rằng đây chỉ là giả.
"Nếu Vũ Trạch không làm vậy, tôi sẽ bị bố mẹ ép gả cho lão già đ/ộc thân mất."
Mẹ chồng cũng thề thốt với trời đất, bảo tôi đừng suy nghĩ nhiều.
"Kiêm khiêu lưỡng phòng chẳng qua chỉ là cho chị dâu con một bát cơm ăn thôi, nó tuyệt đối sẽ không can thiệp vào tình cảm của hai đứa đâu."
Tôi tin lời họ, thực sự nghĩ đây là kế sách tạm thời.
Thế là trong sự khiên cưỡng, tôi bị ép phải quỳ xuống kính trà.
Cứ ngỡ chỉ là nuôi thêm một người "mẹ".
Nhưng chưa đầy nửa năm sau khi cưới, bụng của người góa phụ đã lùm xùm.
Đối mặt với sự chất vấn của tôi, Diệp Vũ Trạch và góa phụ trợn mắt nói:
"Chính cô là người đã quỳ xuống kính trà gọi chị cả ngay trong lễ cưới, giờ có hối h/ận cũng không kịp nữa rồi."
"Chúng tôi mới là vợ chồng hợp pháp có giấy tờ, đến lượt cô - kẻ không danh không phận - nói ra nói vào sao?"
Tôi tức đến ch*t đi sống lại, xông lên lý luận.
Nhưng lại bị Diệp Vũ Trạch đẩy xuống dòng sông đang chảy xiết rồi bị cuốn trôi...
Khi mở mắt ra lần nữa,
Tôi đ/ập nát chén trà Diệp Vũ Trạch đưa, rồi thẳng tay t/át hắn một cái.
"Kiêm khiêu cái gì mà kiêm khiêu, tôi chỉ biết Luật Hôn nhân quy định chế độ một vợ một chồng."
Một:
Cái t/át này tôi dùng hết sức bình sinh, Diệp Vũ Trạch hoàn toàn không ngờ rằng tôi sắp quỳ xuống rồi mà vẫn có thể phản kháng đột ngột như vậy, nên hắn bị đá/nh đến đờ người.
"Cô đá/nh tôi?"
"Hôm nay là ngày đại hỷ của chúng ta, cô dám..."
Tôi cười lạnh, thuận tay t/át thêm một cái nữa c/ắt ngang lời hắn.
"Anh còn biết hôm nay là ngày đại hỷ của chúng ta sao?"
"Lúc đầu anh nói tôi gả cho anh là để hưởng phúc, kết quả bái đường xong anh lại bảo tôi làm thiếp, lúc nói những lời đó sao anh không nghĩ hôm nay là ngày đại hỷ?"
Đầu Diệp Vũ Trạch ong ong, hắn rất muốn động thủ, nhưng dù sao tôi vẫn chưa kính trà, nên hắn đành nghiến răng nói tiếp.
"Cô nhìn lại bộ dạng của cô xem, nếu tôi nói sớm với cô, cô có đồng ý kết hôn không? Tôi 'tiên trảm hậu tấu' cũng là do cô ép cả!"
"Hơn nữa chúng tôi đã giải thích rất rõ ràng, nếu tôi không làm thế, chị dâu sẽ bị bố mẹ cô ấy hại ch*t."
"Cũng là phụ nữ với nhau, cô không thể có chút lòng trắc ẩn sao?"
Tôi trợn mắt.
"Hóa ra anh cũng biết nói sớm thì tôi sẽ không đồng ý, nên cứ phải đợi lễ cưới hoàn tất mới ép tôi cúi đầu."
"Anh tính kế tôi như vậy, tôi sẽ không ng/u ngốc mà đồng ý đâu. Trà này tôi không kính, hôn nhân này tôi cũng không kết."
Diệp Vũ Trạch lẩm bẩm vài câu vô lý.
Mẹ chồng Lý Tú Lan càng cuống cuồ/ng chạy quanh.
"Chúng ta đang nói về đạo hiếu, về sự phục tùng và lòng trắc ẩn mà một người phụ nữ nên có, cô nói Luật Hôn nhân là có ý gì?"
"Hơn nữa chúng ta đều đảm bảo đây là giả, cô cho chị dâu con một bát cơm ăn cũng không được sao?"
Người góa phụ Từ Mạn Lệ vốn đang ngồi chễm chệ ở vị trí chính diện cũng không thể giả vờ thản nhiên được nữa.
Cô ta bước đến trước mặt tôi, bưng chén trà quỳ thẳng xuống trước mặt tôi.
"Sơ Tình, tôi làm vợ lẽ có được không?"
"Tôi chỉ c/ầu x/in cô giữ tôi lại, sau này việc nặng việc nhẹ trong nhà tôi làm tất, tôi và Vũ Trạch chắc chắn sẽ không có bất kỳ tiếp xúc thực chất nào."
"Cô nể tình trước đây tôi từng đối xử tốt với cô, cho tôi một con đường sống, được không?"
Hai:
Tôi nhìn Từ Mạn Lệ, chỉ thấy buồn nôn.
Kiếp trước tôi có thể nửa đẩy nửa ép quỳ xuống kính trà là vì Từ Mạn Lệ rất biết diễn.
Tôi biết từ khi anh cả nhà họ Diệp qu/a đ/ời, cô ta ngày nào cũng đẫm lệ, vì anh cả và cũng vì chính mình. Tôi cũng từng nghĩ, phụ nữ nên giúp đỡ lẫn nhau, tôi tin Diệp Vũ Trạch, cũng thấy Từ Mạn Lệ là một người chị dâu tốt.
Nên tôi mới đồng ý.
Nhưng không ngờ.
Cô ta còn diễn giỏi hơn cả diễn viên trong phim. Trước mặt Diệp Vũ Trạch và Lý Tú Lan, cô ta là người chị dâu tốt, luôn nghĩ cho tôi.
Việc nặng việc nhẹ đều tranh làm, khiến Diệp Vũ Trạch và Lý Tú Lan xót xa vô cùng.
Nhưng chỉ cần Diệp Vũ Trạch và Lý Tú Lan không có mặt, cô ta lại kêu đ/au đầu nhức óc, ở nhà làm bà hoàng.
Lúc đầu tôi chỉ nghĩ cô ta sợ tôi b/ắt n/ạt nên ra tay trước.
Nhưng không ngờ.
Chưa đầy nửa năm cô ta đã mang th/ai, còn chỉ thẳng vào mũi tôi nói tôi là thiếp, còn lấy đứa bé ra u/y hi*p cả nhà, ép tôi phải cam kết không được sinh con, nếu không cô ta sẽ mang đứa bé đi ch*t...
Vậy mà giờ đây, cô ta còn mặt mũi đến c/ầu x/in tôi, còn lôi kéo mọi người cùng chỉ trích tôi, khiến tôi rơi vào thế khó.
Mà Diệp Vũ Trạch lại cực kỳ thích kiểu này.
Vừa thấy Từ Mạn Lệ quỳ xuống, hắn lập tức tiến lên đỡ cô ta dậy.
Với vẻ mặt xót xa, hắn che chở cô ta sau lưng, nhìn tôi như nhìn kẻ th/ù.
"Giang Sơ Tình, cô đã bái đường với tôi rồi, cô đã là vợ tôi, tôi bảo cô làm gì cô phải làm nấy."
"Tôi đã nói cô và Mạn Lệ không phân lớn nhỏ, nhưng cô còn chưa làm vợ tôi đã b/ắt n/ạt Mạn Lệ thế này, thật là quá đáng."
"Tôi có thể không chấp chuyện cô vừa t/át tôi, nhưng Mạn Lệ thì không. Hôm nay cô phải quỳ xuống dập đầu, cho đến khi Mạn Lệ tha lỗi cho cô mới thôi."
Tôi tức đến bật cười.
Nhưng không hề phản bác, mà nhìn hắn đầy nghiêm túc.
"Anh nói thử xem, tôi đã b/ắt n/ạt cô ta ở chỗ nào?"