Cũng không trách cô ta không hiểu.
Suy cho cùng, chính cô ta đã xúi giục Diệp Vũ Trạch lừa tôi kết hôn, ép tôi quỳ gối ngay trong hôn lễ, suýt nữa hại tôi bị chà đạp, cũng chính cô ta đã tìm phóng viên, bôi nhọ tôi là kẻ lòng lang dạ sói, khiến tôi bị người người phỉ nhổ.
Dù thế nào đi nữa.
Tôi cũng không đời nào cảm ơn cô ta.
Nhưng Từ Mạn Lệ nào có biết?
Lúc ở b/ệnh viện, tôi vốn dĩ đã có thể thanh minh, nhưng khi phát hiện trong đám đông có một phóng viên, tôi lập tức thay đổi ý định, không những không giải thích mà còn cố tình nói năng lung tung.
Tôi làm vậy.
Chính là để Từ Mạn Lệ tìm đến gã phóng viên này, để họ đăng bài chỉ trích tôi, khiến tôi bị người đời xua đuổi.
Mà tôi làm vậy không phải vì tôi ng/u ngốc.
Mà bởi vì tôi đã đặc biệt tìm hiểu, tuy tôi và Diệp Vũ Trạch đã tổ chức hôn lễ, nhưng vì tội trùng hôn không dễ thu thập chứng cứ, lại thêm việc chúng tôi chưa có qu/an h/ệ vợ chồng thực sự.
Nên rất có khả năng Diệp Vũ Trạch chỉ cần xin lỗi tôi, hủy bỏ hôn nhân rồi sẽ được thả ra.
Nhưng đó không phải là kết quả tôi muốn thấy.
Tôi nhất định phải làm lớn chuyện, khiến mọi người nhận ra rằng cái gọi là 'kiêm khiêu lưỡng phòng' chỉ là hủ tục phong kiến, bắt buộc phải bị xóa bỏ.
Mà sức hút từ chủ đề tội trùng hôn và việc đưa chồng vào tù ngay trong ngày cưới rõ ràng là lớn hơn nhiều...
Nghĩ đến đây.
Tôi buông tay Từ Mạn Lệ ra, rồi cũng bắt chước bộ dạng của cô ta mà quỳ xuống.
"Từ Mạn Lệ, tôi c/ầu x/in chị, chị tha cho tôi đi."
"Tôi thực sự không muốn làm thiếp cho nhà chị, cũng không muốn bị các người đá/nh g/ãy chân rồi vứt vào chuồng lợn ở nông thôn làm súc vật."
Từ Mạn Lệ vốn tưởng tôi lại lên cơn đi/ên như trước.
Không ngờ tôi lại đột nhiên xuống nước.
Cô ta định mở miệng, nhưng tôi không cho cô ta cơ hội đó, mà quỳ trước mặt gã phóng viên kia dập đầu.
"Từ Mạn Lệ vốn là vợ của anh cả nhà họ Diệp, sau khi anh ấy mất, cô ta và Diệp Vũ Trạch đã đăng ký kết hôn, họ đã là vợ chồng, thế mà lại giấu giếm tôi, đợi đến khi tôi bái đường xong mới ép tôi quỳ xuống nhận Từ Mạn Lệ làm chị cả, bắt tôi làm thiếp!"
"Anh cũng là người có ăn học, anh tự nói xem, như vậy thì tôi có thể đồng ý được sao?"
Mười lăm:
Tôi dùng những lời lẽ đơn giản nhất để giải thích rõ đầu đuôi sự việc.
Thậm chí không hề thêm thắt hay bóp méo.
Chỉ thuật lại những gì mình đã trải qua một cách chân thực nhất.
Để tránh việc mọi người không tin, tôi còn đặc biệt lấy ra biên lai báo cảnh sát, cùng với tờ giấy khám b/ệnh tại b/ệnh viện, chứng minh tôi suýt nữa đã bị nhà họ Diệp ăn tươi nuốt sống.
"Bọn họ thậm chí còn nói dối ngay trước mặt công an rằng tôi bị b/ệnh t/âm th/ần, muốn nh/ốt tôi vào chuồng lợn."
"Giờ lại còn ở đây vừa ăn cư/ớp vừa la làng."
"Tôi thực sự không biết mình đã đắc tội gì với họ."
Khi từng bằng chứng được đưa ra.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Vốn tưởng tôi là kẻ hám tiền, không ngờ tôi mới chính là nạn nhân.
Vì thế, từng người một bắt đầu lên tiếng bênh vực tôi.
[Kiêm khiêu lưỡng phòng cái gì chứ, một người đàn ông sao có thể lấy hai vợ?]
[Cô cứ mở miệng là bảo Giang Sơ Tình tống Diệp Vũ Trạch vào tù, thế sao cô không nói xem rốt cuộc hắn ta đã phạm luật gì?]
[Thời đại nào rồi mà còn ép người làm thiếp, lại còn vừa ăn cư/ớp vừa la làng, lợi dụng lòng trắc ẩn của chúng tôi, cô thật đ/ộc á/c!]
Đám đông mắ/ng ch/ửi dữ dội.
Từ Mạn Lệ lúc này mới nhận ra, tất cả những điều này đều là do tôi cố tình sắp đặt.
"Cô thật đ/ộc á/c, dám tính kế chúng tôi như vậy."
"Ép người làm thiếp cái gì? Đây là kiêm khiêu lưỡng phòng, rất nhiều người đều làm thế, các người dựa vào đâu mà nói tôi?"
"Chúng tôi đâu có định b/ắt n/ạt cô ta, kết hôn cũng là do cô ta tự nguyện, cô ta có gì mà hối h/ận."
"Hơn nữa, tôi đã tình nguyện làm vợ lẽ rồi, là cô ta được đằng chân lân đằng đầu!"
Lần này không cần tôi phải phản bác gì cả.
Đám đông vây xem cảm thấy mình bị lừa dối, từng người một thi nhau ch/ửi bới Từ Mạn Lệ thậm tệ, thậm chí còn có người nhặt đ/á dưới đất ném vào Từ Mạn Lệ.
Chẳng mấy chốc đã đuổi được Từ Mạn Lệ chạy mất dạng.
Và vì vụ việc ồn ào của Từ Mạn Lệ, nhiều tòa soạn báo đã liên kết đưa tin về sự việc này, ai nấy đều đòi hỏi phải xóa bỏ triệt để hủ tục phong kiến như vậy!
Vì thế, Diệp Vũ Trạch vừa mới được thả ra lại một lần nữa bị bắt vào tù.
Mười sáu:
Lần này sự việc còn ồn ào hơn trước.
Lý Tú Lan ở b/ệnh viện nghe tin, vừa tức vừa lo, trực tiếp lên cơn đ/au tim, vì thiếu th/uốc men, lại không có ai chăm sóc, nên đã qu/a đ/ời.
Còn Từ Mạn Lệ cũng biết Diệp Vũ Trạch không thể nào tha thứ cho mình.
Nên cô ta trực tiếp cuỗm hết những gì có thể mang đi được ở nhà họ Diệp.
Nhưng tất cả những chuyện này, Diệp Vũ Trạch đều không hề hay biết.
Khi tôi vào thăm, hắn vẫn lý lẽ hùng h/ồn nói.
"Được, lần này coi như cô thắng."
"Chỉ cần cô thả tôi ra, tôi sẽ ly hôn với Mạn Lệ, đăng ký kết hôn với cô. Chỉ cần sau này cô đối xử tốt với Mạn Lệ, để con cô sinh ra gọi Mạn Lệ là mẹ, tất cả chuyện này tôi đều có thể bỏ qua!"
Nghe Diệp Vũ Trạch nói vậy.
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Diệp Vũ Trạch, anh có biết tại sao hôm nay tôi đến thăm anh không?"
"Anh đừng nói là anh nghĩ sau khi trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, tôi vẫn muốn gả cho anh đấy nhé?"
Diệp Vũ Trạch sững người.
"Ý cô là sao?"
"Chẳng phải cô làm lo/ạn trong hôn lễ là vì không muốn làm thiếp, vì biết mình không bằng Mạn Lệ, sợ tôi và mẹ sau này sẽ thiên vị cô ấy sao?"
Tôi lắc đầu.
"Không phải."
"Tôi thấy anh đáng thương nên đặc biệt đến báo cho anh biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài thôi."
"Anh vừa mới được thả ra, người còn chưa kịp thấy mặt đã bị bắt lại, anh nghĩ là do tôi làm sao?"