"Đúng là không có chút trách nhiệm nào!"
Tôi đẩy cửa bước thẳng vào trong. Thấy tôi đến, mẹ Hạo Hạo lập tức chỉ thẳng vào mũi tôi mà m/ắng nhiếc.
"Triệu Vãn Ninh, cô còn dám đến trường đi làm cơ à!"
"Cô trốn không nghe điện thoại của tôi là có ý gì?"
Tôi không thèm để ý đến bà ta, đi thẳng đến trước mặt Lưu Kiến Quốc.
"Thầy Lưu, thầy tìm tôi ạ."
Lưu Kiến Quốc sầm mặt, dùng đ/ốt ngón tay gõ mạnh lên mặt bàn.
"Cô Triệu, cô làm cái trò gì thế này?"
"Phụ huynh người ta đã đến trường khiếu nại từ hôm qua rồi, nói rằng cô vì mang th/ai mà mặc kệ sống ch*t của học sinh!"
Tôi tức đến bật cười.
"Thầy Lưu, mẹ Hạo Hạo bắt tôi ngày nào cũng phải đưa đón con trai bà ta đi học."
"Nhưng tôi là giáo viên, không phải bảo mẫu, càng không phải tài xế riêng, tôi không có nghĩa vụ phải làm việc này."
Mẹ Hạo Hạo nghe vậy liền hét lên.
"Cô bớt đẩy trách nhiệm đi!"
"Nếu không phải sáng hôm qua cô không đến đón con trai tôi, thì nó có vì vội vàng vào trường mà bị ngã không?"
Bà ta xắn ống quần của Hạo Hạo lên, để lộ một vết trầy xước bằng đầu ngón tay trên đầu gối.
"Cô Triệu, tôi nói cho cô biết, con trai tôi là để thi vào trường cấp hai trọng điểm đấy."
"Giờ chân bị thương, làm lỡ dở tiền đồ của nó, cô đền nổi không?"
"Cô mau đi phá cái th/ai đó đi, sau này mỗi ngày phải đưa đón con trai tôi đúng giờ!"
"Còn phải bồi thường tiền th/uốc men và tổn thất tinh thần cho con tôi, tổng cộng sáu vạn tệ!"
Hạo Hạo nãy giờ vẫn cúi đầu bỗng kéo nhẹ vạt áo mẹ.
"Mẹ ơi, là tại con đi đường không nhìn kỹ nên ngã, không trách cô Triệu đâu..."
"Mày c/âm miệng!"
Mẹ Hạo Hạo t/át mạnh vào sau gáy Hạo Hạo một cái.
"Chuyện người lớn trẻ con ít xen vào!"
"Tao dạy mày thế nào? Đồ ăn cây táo rào cây sung!"
Hạo Hạo đỏ hoe mắt, ôm đầu không dám hó hé tiếng nào.
Tôi không thể nhịn được nữa.
"Mẹ Hạo Hạo, bà có bất mãn gì thì nhắm vào tôi, đừng trút gi/ận lên đứa trẻ."
"Tôi vẫn nói lại câu đó, cho đi nhờ là tình cảm, không cho là bổn phận."
"Sáu vạn tệ này, một xu tôi cũng không chi, càng không thể nào đi ph/á th/ai."
"Nếu bà cảm thấy ấm ức, cứ ra cửa rẽ trái mà kiện tôi ra tòa."
Lưu Kiến Quốc thấy vậy, sa sầm mặt mày.
"Triệu Vãn Ninh, cô nói chuyện với phụ huynh kiểu gì thế!"
"Phụ huynh giao con cho chúng ta, chúng ta phải có trách nhiệm toàn diện!"
"Giờ phụ huynh đưa ra yêu cầu hợp lý, cô phải cố gắng đáp ứng!"
"Hơn nữa, trường học hoàn toàn không phê duyệt cho cô mang th/ai!"
"Hành vi này của cô đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của nhà trường!"
"Nếu phụ huynh kiện việc này lên hiệu trưởng, tôi thấy cô cũng đừng làm giáo viên nữa!"
"Nghe tôi, mau đi ph/á th/ai đi, rồi bồi thường sáu vạn tệ này cho mẹ Hạo Hạo, chuyện coi như bỏ qua trong êm đẹp."
Tôi nhìn chằm chằm vào Lưu Kiến Quốc.
Không ngờ ông ta vì muốn dẹp yên sự vô lý của phụ huynh mà ép giáo viên dưới quyền mình phải ph/á th/ai.
Tôi cũng không chút nhượng bộ.
"Thầy Lưu, Sở Giáo dục chưa bao giờ quy định giáo viên mang th/ai phải được nhà trường phê duyệt."
"Thầy lấy việc đuổi việc ra đe dọa tôi, thật sự nghĩ tôi lớn lên trong sợ hãi sao?"
Lưu Kiến Quốc bị tôi phản bác ngay mặt, tức gi/ận đứng phắt dậy.
Đúng lúc đó, cửa văn phòng bị đẩy ra từ bên ngoài.
Hiệu trưởng bước vào.
"Đứng từ xa đã nghe thấy trong phòng này cãi vã ầm ĩ, còn ra thể thống gì nữa!"
Mẹ Hạo Hạo lao tới.
"Hiệu trưởng ơi! Ông phải phân xử cho tôi!"
"Giáo viên trường các ông b/ắt n/ạt người khác đấy!"
Mẹ Hạo Hạo cố nặn ra hai giọt nước mắt, bắt đầu kể lể đầy ai oán.
Bà ta bôi nhọ tôi thành một giáo viên x/ấu xa vì mang th/ai mà chểnh mảng công việc, ng/ược đ/ãi học sinh, thái độ cực kỳ tồi tệ.
Lưu Kiến Quốc cũng nhanh chóng hùa theo.
"Đúng vậy hiệu trưởng, cô Triệu Vãn Ninh này bình thường cứ cậy mình dạy lớp có thành tích tốt mà coi thường người khác."
"Giờ đến phụ huynh cũng không để vào mắt nữa."
"Tôi vừa có ý tốt khuyên cô ấy xin lỗi phụ huynh để dàn xếp, cô ấy còn dám cãi lại tôi!"
Trên hành lang ngoài văn phòng, không biết từ lúc nào đã tập trung một nhóm giáo viên hóng chuyện.
Trong đó có vài người vốn gh/en tị với danh hiệu giáo viên ưu tú của tôi, bắt đầu mỉa mai ở cửa.
"Ôi chao, cô Triệu bình thường cao ngạo lắm, làm sao chịu nổi uất ức này."
"Chính đấy, người ta là giáo viên giỏi, mấy giáo viên bình thường như chúng ta làm sao dám so bì."
"Mang th/ai rồi thì mau về nhà mà sinh con đi, còn chiếm chỗ trong trường làm gì."
"Tội nghiệp Hạo Hạo thông minh thế mà lại rơi vào tay chủ nhiệm lớp kiểu này."
Tôi nhìn nhóm đồng nghiệp đang dậu đổ bìm leo này, trong lòng không một chút gợn sóng, chỉ thấy nực cười.
Hiệu trưởng nghe xong báo cáo của mẹ Hạo Hạo và Lưu Kiến Quốc, sắc mặt tối sầm.
"Triệu Vãn Ninh! Cô thật là vô tổ chức vô kỷ luật!"
"Cô có biết hôm nay là ngày gì không?"
"Cục trưởng Sở Giáo dục sắp đến trường chúng ta kiểm tra đột xuất!"
"Cô lại chọn đúng thời điểm này để gây ra mâu thuẫn lớn với phụ huynh!"
"Có phải cô cố tình gây chuyện, muốn làm tôi khó xử, đối đầu với nhà trường không!"
Tôi lạnh lùng nhìn ông ta.
"Hiệu trưởng, diễn biến sự việc thầy Lưu hoàn toàn chưa tìm hiểu kỹ."
"Là vị phụ huynh này vô lý gây rối, bắt tôi làm tài xế miễn phí, tôi không đồng ý, bà ta liền lấy chuyện đứa trẻ bị ngã ra để ăn vạ."
"Tôi mang th/ai bình thường, không vi phạm bất kỳ quy định nào, dựa vào đâu bắt tôi ph/á th/ai?"
"Nếu Cục trưởng Sở Giáo dục sắp đến, vậy thì tốt quá."
Tôi nhìn thẳng vào mắt hiệu trưởng, từng chữ một nói.
"Vậy hãy để ông ấy phân xử xem, rốt cuộc việc này là lỗi của ai!"