Trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh.

Mặc dù đã cố gắng chậm nhịp thở, nhưng khói đ/ộc vẫn từ khắp nơi chui vào mũi.

Hơi thở ngày càng dồn dập.

Tôi dốc hết sức bình sinh bò ra ngoài.

Cửa lại có động tĩnh.

Bố quay lại, tôi tưởng ông đã phát hiện ra tôi vẫn còn ở hiện trường.

Cổ họng đã không thể thốt ra lời, chỉ biết rơi lệ nhìn người vừa đến.

Nào ngờ ông lại lướt qua tôi, chạy thẳng vào phòng của Kẹo Ngọt.

Khi ra ngoài, trên tay ông ôm ổ chó của nó.

"Nằm đây làm gì? Vì tranh sủng với một con súc vật mà đến khổ nhục kế cũng dùng sao? Không biết x/ấu hổ à?"

Nhìn bóng lưng bố rời đi, tôi không nhịn được mà bật cười.

Khói đ/ộc làm tâm trí tôi bắt đầu mờ mịt.

Trong lúc tuyệt vọng, tôi không nhịn được tự giễu cợt bản thân.

Thế này cũng tốt, mạng này trả lại cho các người.

Từ nay ân nghĩa đoạn tuyệt, chúng ta không ai n/ợ ai.

5

Trong lúc đang lặng lẽ chờ ch*t, cửa phòng bị đạp tung, nhiều bóng người chập chờn trước mắt.

Lính c/ứu hỏa phát hiện ra tôi, kéo tôi ra ngoài.

"Nhanh! Ở đây có người bị thương nặng, lập tức đưa lên xe c/ứu thương cấp c/ứu!"

Cả người tôi ch/áy sém, cổ họng bị bỏng rát không thể phát ra nửa tiếng động.

Được người ta cẩn thận đặt lên cáng, chạy về phía xe c/ứu thương.

"Các người đưa chúng tôi đến b/ệnh viện thú y trước đi, chó của chúng tôi hình như hít phải khí đ/ộc, giờ đang r/un r/ẩy cả lên."

Là giọng của Khương Uyển, mẹ ở bên cạnh phụ họa.

"Chó thì sao chứ, cũng là một mạng sống, không đưa chúng tôi đi thì đừng ai hòng đi đâu hết."

Ngay cả Lâm Vũ cũng trở nên vô lý lạ thường.

Nhân viên y tế không còn cách nào, đành phải đồng ý với yêu cầu vô lý của họ.

Lúc sắp lên xe, Lâm Vũ như cảm nhận được điều gì đó, nhìn về phía tôi.

Nào ngờ anh ấy chỉ khựng lại một chút, rồi mặt không cảm xúc bước lên xe.

Ba ngày ở b/ệnh viện, họ chưa từng xuất hiện một lần, cũng không ai gửi cho tôi bất kỳ tin nhắn nào.

Nhóm chat gia đình "yêu thương nhau" vẫn rôm rả.

Họ vui mừng vì thoát ch*t, hân hoan vì Kẹo Ngọt bình an vô sự.

Nhưng không một ai nhớ đến tôi, kẻ vẫn còn nằm lại trong căn nhà đó.

Báo cáo điều tra hỏa hoạn đã có, điểm khởi phát là ở bếp, chắc là do nấu nướng quên tắt lửa.

Khương Uyển chủ động nhận lỗi trong nhóm.

"Con nấu th!t cho Kẹo Ngọt rồi quên mất, con có tội, hu hu..."

Bố mẹ, những người trước đây tôi chỉ cần làm vỡ một cái chén cũng bị m/ắng nhiếc nửa ngày, lần này lại vô cùng bao dung.

"Con cũng đâu cố ý, tại con Khương Hòa không giúp con canh chừng đấy chứ."

"Đúng thế, ngày ngày ở nhà ăn bám mà không biết làm gì cho ra h/ồn."

Lâm Vũ gửi một biểu tượng ôm ấp: "Qua cả rồi, đừng tự trách mình."

Cuối cùng họ cũng nhắc đến tên tôi, nhưng là để trách móc tôi không giúp Khương Uyển.

Đồ đạc trong nhà đều bị th/iêu rụi, may mắn là gọi điện cho trường học thì có thể cấp lại giấy báo nhập học.

Ngày xuất viện, tôi m/ua vé rời khỏi Nam Thành.

Trong lúc chờ bay, nhóm chat gia đình lại hoạt động trở lại.

Họ thuê tạm một căn nhà ba phòng ngủ, bố mẹ một phòng, Khương Uyển một phòng, Kẹo Ngọt một phòng.

Từ đầu đến cuối, không ai nhớ đến tôi, không ai chừa cho tôi lấy một tấc đất để dung thân.

Khương Uyển chụp một tấm ảnh phân của Kẹo Ngọt.

Trong nhóm vẫn nhiệt tình hưởng ứng như mọi khi, ai cũng khen Kẹo Ngọt đi vệ sinh đẹp.

Nhấp vào lịch sử trò chuyện, trong ba năm, số lần tôi lên tiếng trong nhóm không quá mười câu.

Nhưng sau mỗi câu của tôi đều là sự lạnh nhạt, không ai hồi đáp.

Tôi nhấn thoát rồi xóa nhóm, sau đó lần lượt cho tất cả vào danh sách đen.

Từ nay, trời cao biển rộng, không bao giờ gặp lại.

Sau khi tôi đi, mọi việc trong nhà vẫn như thường lệ.

Cho đến khi một cuộc điện thoại phá vỡ sự bình yên.

Bà nội sắp đến.

Bà nội là một nữ cường nhân, một tay nuôi dạy bố, lại còn sáng lập ra doanh nghiệp gia đình.

Sau này bà đến tuổi nghỉ hưu, từ bỏ mọi chức vụ về quê.

Ngày nhỏ, mẹ luôn lấy cớ không chăm nổi hai đứa trẻ để vứt tôi ở nhà bà.

Bà nội đột nhiên nói muốn đến Nam Thành thăm họ.

Cả nhà lập tức hoảng lo/ạn, rối bời cả lên.

Ai cũng biết rõ bà nội thương tôi nhất.

Mẹ vội vàng lên kế hoạch: "Uyển Uyển, con tạm thời chen chúc với Kẹo Ngọt đi, nhường phòng ngủ chính cho bà nội ở."

Sắp xếp xong xuôi, bà ta mới sực nhớ ra điều gì đó rồi cau mày.

"Phải rồi, Khương Hòa đâu? Khương Hòa đi đâu rồi?"

Giọng bà ta đầy vẻ cáu bẳn, không chút kiên nhẫn: "Chắc lại đi hoang rồi, không có quy củ gì cả."

Bố sa sầm mặt mày.

"Nó từ nhỏ đã thân với mẹ tôi nhất, mẹ tôi đến mà không thấy nó thì ra cái thể thống gì!"

Ông lập tức nhấn vào khung chat, nhanh chóng gõ một dòng chữ.

"Ngày mai bà nội đến, mau về nhà ngay."

Dấu chấm than màu đỏ chói mắt xuất hiện trên khung chat.

Bố sững người tại chỗ, không thể tin nổi mà nhấn liên tục vào màn hình.

"Đồ nghịch tử này, lại dám chặn số mình?!"

Mẹ ghé đầu qua, tiện tay gửi cho tôi một chữ "1" đầy qua loa.

Vẫn là dấu chấm than đỏ chói mắt ấy.

Bà ta không kìm được cơn gi/ận, lập tức gọi điện cho tôi.

Trong ống nghe vang lên âm thanh báo tắt máy lạnh lẽo, máy móc.

"Nó đang giở chứng gì thế này, cánh cứng rồi à?"

Lâm Vũ im lặng nãy giờ, đáy mắt thoáng qua một tia hoảng lo/ạn.

"Lần cuối cùng mọi người thấy nó là khi nào?"

Mọi người nhìn nhau, đồng loạt cau mày hồi tưởng.

Vài giây sau, sắc mặt của tất cả dần dần tái mét.

Lần cuối cùng họ thấy tôi.

Là tại hiện trường vụ hỏa hoạn đó.

6

Lâm Vũ ôm lấy tia hy vọng mong manh gọi điện cho tôi.

Cũng không kết nối được.

Anh ấy ngẩn ngơ nhìn vào khung chat, chỉ toàn là những dòng đ/ộc thoại của một mình tôi.

Anh ấy đã rất rất lâu rồi không trả lời tin nhắn của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta làm nền mang bầu bỏ trốn

Chương 10
Tần Mục Dã mắc chứng rối loạn giấc ngủ rất nghiêm trọng. Mỗi lần làm xong, chỉ khi thỏa mãn nằm trong lòng tôi, anh mới có thể chợp mắt được một chút. Trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận. [Bao giờ cái tên Beta pháo hôi này mới cút đi vậy? Không muốn thấy công dây dưa với cậu ta nữa.] [Chỉ cần ngửi thấy mùi pheromone của thụ là công có thể dễ dàng ngủ được. Thiết lập này đúng là quá hợp gu!] [Đừng vội! Thụ sắp xuất hiện rồi. Đến lúc đó công sẽ chẳng cần Beta này nữa, cậu ta sẽ bị biên kịch cho chết để đẩy cốt truyện thôi!] Tôi nửa tin nửa ngờ. Cho đến khi tận mắt nhìn thấy Tần Mục Dã dựa lên vai chàng trai kia rồi chìm vào giấc ngủ. Tôi lặng lẽ xé nát tờ giấy báo mang thai trong tay. Cuỗm sạch tiền của anh. Rồi trong đêm, trốn về quê. Về sau, khi nhìn thấy bụng tôi đã nhô cao, vành mắt Tần Mục Dã đỏ hoe: "Thằng khốn nào dám làm một Beta như em mang thai vậy?!"
581
8 Mèo của anh Chương 15
12 Hôn lễ cổ quái Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm