Trước đây, tôi chỉ biết đứng ngẩn ngơ tại chỗ với đôi mắt đỏ hoe, không ai giúp đỡ, cũng không ai chống lưng cho tôi. Họ nắm thóp được việc tôi là phụ nữ đ/ộc thân nên mặc sức giày vò, b/ắt n/ạt.
Thế nhưng giờ đây, chưa đầy nửa tiếng, một đội người mặc vest sang trọng đã đến, họ "lịch sự" mời đám người già kia đi, rồi gõ cửa ra hiệu cho tôi là mọi chuyện đã ổn.
Vấn đề khiến tôi đ/au đầu bấy lâu nay đã được giải quyết nhẹ nhàng như thế. Tuy nhiên, tôi hiểu rõ họ không dám chặn cửa nhà tôi nữa, nhưng cũng sẽ không đời nào chịu bỏ cuộc.
Quả nhiên, khi tôi ra ngoài đưa cơm cho một bà cụ, họ đã bám theo, rồi chặn tôi lại trước cửa nhà bà cụ mà buông lời mỉa mai, châm chọc:
"Đồ lòng dạ đen tối kia, chăm chúng tôi được nửa chừng thì bỏ chạy, làm cơ thể chúng tôi sinh b/ệnh cả rồi, cô đúng là kẻ hại người!"
"Cô chỉ mong chúng tôi ch*t sớm để thừa kế nhà của chúng tôi thôi. Sao chúng tôi khổ thế này, lại gặp phải loại người như cô."
Tôi chưa kịp lên tiếng, bà cụ đã đứng chắn trước mặt tôi, bà bước tới, dùng gậy chống đ/ập mạnh vào cẳng chân lão Lý cầm đầu:
"Đám người già mà không biết giữ lấy cái danh dự, b/ắt n/ạt một cô gái nhỏ thì hay ho lắm sao?"
"Là do cô ấy nấu ăn làm các người sinh b/ệnh à? Các người chê người ta thu 45 tệ một ngày là đắt, đòi tìm người làm miễn phí, rồi ăn uống sinh b/ệnh đầy mình, sao không dám tìm người đó mà đối chất?"
"Chẳng qua chỉ là kẻ b/ắt n/ạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, đáng đời!"
Bà cụ đeo kính gọng vàng không dùng một từ ngữ thô tục nào, nhưng từng câu từng chữ đã đ/âm trúng tim đen khiến họ không một ai dám ngẩng đầu lên.
"Tiểu Trương, cháu xuống lầu tìm bảo vệ lên đây, đuổi đám người này ra ngoài. Nhớ kỹ mấy gương mặt già nua này, lần sau còn dám bén mảng vào khu chung cư chúng ta thì cứ trực tiếp đuổi thẳng!"
Bà cụ gọi người giúp việc của mình đi tìm bảo vệ khu nhà, đám người già bị bẽ mặt, quay lưng bỏ chạy.
Bà cụ quay sang tôi, khôi phục vẻ mặt tươi cười, bà nhét một phong bao lì xì dày cộm vào tay tôi. Tôi vội vàng xua tay: "Cháu đã nhận tiền cơm của bà rồi ạ."
"Cầm lấy đi, một chuyên gia dinh dưỡng giỏi như cháu trên thị trường này không dễ tìm đâu, chỉ có đám người đó ng/u ngốc mới không biết trân trọng thôi."
Thấy tôi còn muốn từ chối, bà cụ nghiêm mặt: "Cháu không cầm thì từ nay bà không ăn cơm cháu nấu nữa."
Cầm phong bao dày cộm trong tay, sống mũi tôi bỗng cay cay. Trước đây, tôi dốc hết tâm can đối xử tốt với đám người già kia, tôn trọng họ, coi họ như ông bà của mình để chăm sóc. Những gì nhận lại chỉ là sự mỉa mai và cái trán chảy m/áu. Có lẽ không phải họ không nhìn thấy sự cống hiến của tôi, mà là họ đã quen với việc đó rồi.
Còn vị bà cụ mà tôi đối đãi bình thường hôm nay lại khen ngợi và kính trọng tôi. Bà lau nước mắt cho tôi, ánh mắt đầy xót xa: "Đứa trẻ ngốc ạ, người tốt cũng phải có giới hạn thì mới làm được nhiều việc thiện hơn."
Tôi gật đầu đồng tình. Tôi cũng hiểu ra một điều: không phải người già x/ấu xa, mà là kẻ x/ấu đã già đi.
Sự nuông chiều không giới hạn của tôi đã làm hư cái dạ dày của họ, khiến họ cho rằng mọi thứ tôi làm đều là lẽ đương nhiên.
Sau khi không thể làm khó tôi được nữa, họ thực sự sợ hãi. Họ sợ không ai chăm sóc, sợ phải vào viện dưỡng lão, sợ ch*t trong nhà mà không ai hay biết. Thế là, họ lại quay về tìm Mạc Niên Niên. Ngày ngày cắn răng chịu đựng ăn đồ chế biến sẵn, nhẫn nhịn chịu nhục.
Cũng có người thử tìm giúp việc, nhưng ra ngoài thị trường mới biết, sự chăm sóc tận tâm như tôi phải tốn hơn mười ngàn tệ mỗi tháng, chưa kể tiền m/ua thực phẩm. Có người cắn răng định thuê, nhưng mới hỏi đã bị từ chối vì họ nổi tiếng hay gây rối, không ai muốn mạo hiểm nhận đơn hàng của họ.
Cứ thế bình yên trôi qua khoảng ba tháng, t/ai n/ạn ập đến. Ông Cố ch*t trong bồn tắm nhà mình. Mạc Niên Niên cuối cùng cũng có được căn nhà đầu tiên, cô ta tìm mọi cách kết bạn với tôi chỉ để gửi video khoe cảnh mình đang hôn lên sổ đỏ.
"Khương Uyển Nghi, tớ lấy được rồi, cậu cứ gh/en tị đi nhé!"
"Cậu cũng đáng thương thật, làm kẻ khờ dại bấy lâu nay, cuối cùng bị tớ hớt tay trên, tớ có số hưởng thì chịu thôi."
Tôi cười khẩy, không bình luận gì. Gửi lại một câu chúc mừng rồi chặn và xóa tài khoản của cô ta.
Tiếc là cô ta chưa kịp vui mừng được ba ngày, tôi đã nghe tin cô ta bị bắt. Tôi cứ ngỡ cô ta cùng lắm chỉ ng/ược đ/ãi người già, không ngờ lại là tội gi*t người.
Khi biết tin này, tôi sững sờ trong bếp rất lâu. Tiền bạc làm mờ mắt người, nhưng không ngờ lại dẫn đến sát tâm.
Chăm sóc ông Cố chưa được bao lâu, Mạc Niên Niên đã không kìm lòng được. Cô ta dùng gối bịt mặt ông cho đến ch*t, rồi ném vào bồn tắm để ngụy tạo t/ai n/ạn: "Ông chẳng phải nói mình không sống được mấy năm nữa sao? Vậy thì ch*t ngay bây giờ đi!"
Cô ta tưởng mình làm việc kín kẽ, không ngờ bạn cũ của ông Cố thấy cái ch*t của ông quá đáng ngờ nên đã báo cảnh sát. Pháp y khám nghiệm t/.ử th/i là mọi chuyện sáng tỏ.
Thế nhưng, tại tòa, Mạc Niên Niên vẫn khóc lóc thảm thiết, tỏ vẻ oan ức: "Ông ấy vốn dĩ cũng không sống được bao lâu, hơn nữa ông ấy đ/au đớn như vậy, cháu giúp ông ấy thì có gì sai."
Nghe những lời đó, tôi thấy rùng mình và sợ hãi. Người như vậy mà tôi lại m/ù quá/ng kết bạn suốt bao nhiêu năm.
Mạc Niên Niên vào tù, đám người già còn lại không còn ai quản lý. Khi tôi đưa cơm xong định về nhà, họ chặn tôi lại dưới lầu. Những ngày này họ ăn không ngon ngủ không yên, thường xuyên gặp á/c mộng bị người ta gi*t ch*t. Giờ đây họ mới hiểu ra giá trị của tôi.
Họ không dám ép buộc tôi nữa, chỉ biết khom lưng, nước mắt lưng tròng hỏi:
"Giờ chúng tôi sang tên nhà cho cháu, cháu giúp chúng tôi dưỡng lão được không?"