Thế nhưng mẹ mới mất chưa đầy một ngày, Tống Thanh Y đã dọn vào đó ở.

Hóa ra không phải quy tắc không thể phá, mà là mẹ không đáng để anh phá lệ.

Tôi đi đến quầy cửa sổ, đưa ra giấy chứng tử và thẻ bảo hiểm y tế.

Nhân viên kiểm tra xong liền bảo tôi, dưới tên mẹ vẫn còn một lô th/uốc nhập khẩu sau phẫu thuật, cần ký tên để trả lại.

Tôi vừa nhận lấy tờ x/ác nhận, phía sau đã vang lên giọng nói của Châu Tự Bạch.

"Không được trả."

Anh đi cùng Tống Thanh Y đến, trực tiếp rút tờ đơn đi.

"Chỉ số của Thanh Y bất thường, vừa vặn cần dùng lô th/uốc này. Vì mẹ đã từ bỏ điều trị, nên nhường tài nguyên cho người cần hơn."

Anh đưa bút đến trước mặt tôi.

"Ký tên đi, phần còn lại tôi làm thay cô."

Tôi nhìn bộ dạng đương nhiên của anh, bỗng nhiên bật cười.

"Châu Tự Bạch, đây là th/uốc c/ứu mạng của mẹ tôi."

"Bà ấy tự bỏ lỡ lịch trình, th/uốc men đương nhiên phải phân phối lại."

Châu Tự Bạch nhíu mày, giọng điệu thiếu kiên nhẫn.

"Đừng lấy tài nguyên công cộng làm công cụ gi/ận dỗi của cô."

"Bà ấy không bỏ lỡ lịch trình, bà ấy đã không sống nổi đến lúc đó."

Sắc mặt Châu Tự Bạch lạnh đi.

"Lời nói dối này, cô còn định nói đến bao giờ?"

Tống Thanh Y liếc nhìn tấm thẻ bảo hiểm trong tay tôi, khẽ nói:

"Tự Bạch, thôi bỏ đi, dù sao đó cũng là đồ bác để lại. Chị Minh Sương không nỡ cũng là chuyện bình thường, em nhịn một chút là được rồi."

Châu Tự Bạch lập tức nắm ch/ặt cổ tay tôi, cưỡng ép nhét bút vào tay tôi.

"Thanh Y không thể trì hoãn, ký tên ngay."

Bụng dưới đột nhiên truyền đến một cơn đ/au nhói sắc lạnh.

Sắc mặt tôi trắng bệch, theo bản năng ôm lấy bụng, chiếc bút ký rơi xuống đất.

Châu Tự Bạch cúi đầu nhìn một cái, nhưng không hề buông tay.

"Lại muốn giả vờ b/ệnh để trì hoãn thời gian sao?"

Anh gi/ật lấy tờ x/ác nhận, lạnh lùng nói với nhân viên ở cửa sổ:

"Tôi là con rể của b/ệnh nhân, cũng là bác sĩ điều trị chính của bà ấy. Cô ấy không chịu ký, tôi ký."

Nhân viên lộ vẻ khó xử.

"Chủ nhiệm Châu, việc này không đúng quy định."

"Tình huống đặc biệt thì xử lý đặc biệt, có vấn đề gì tôi chịu trách nhiệm."

Nghe thấy câu này, tôi bỗng cảm thấy vô cùng nực cười.

Khi mẹ tôi ngàn cân treo sợi tóc, anh nói sớm một phút cũng là phá vỡ quy trình.

Giờ đây vì Tống Thanh Y, anh thậm chí muốn vượt mặt cả chữ ký của người nhà người đã khuất.

Tôi dùng sức rút lại thẻ bảo hiểm y tế.

"Tấm thẻ này đã nộp đơn hủy bỏ, đừng ai hòng đụng vào một xu trong đó."

Sắc mặt Châu Tự Bạch trầm xuống.

"Để gi/ận dỗi với tôi, cô dám hủy cả tài khoản bảo hiểm của mẹ sao?"

Anh nhìn chằm chằm tôi, giọng điệu càng thêm thiếu kiên nhẫn.

"Rốt cuộc cô đã chuyển bà ấy đến b/ệnh viện nào?"

Tôi không trả lời, quay người bước vào cơn mưa tầm tã.

Châu Tự Bạch đuổi theo đến cửa, trầm giọng ra lệnh:

"Nguyễn Minh Sương, quay lại đây, tôi đưa cô đi kiểm tra."

Tống Thanh Y lại đột nhiên ôm lấy ngựk, mềm nhũn ngã vào lòng anh.

Bước chân anh lập tức dừng lại.

Phía sau nhanh chóng vang lên tiếng anh lo lắng gọi y tá.

Tôi không ngoảnh đầu lại.

Nước mưa lạnh lẽo chảy dọc theo gấu váy, cơn đ/au ở bụng dưới ngày càng nặng nề.

Tôi một mình bắt xe đến b/ệnh viện phụ sản gần nhất.

Bác sĩ xem xong tờ kết quả siêu âm, sắc mặt vô cùng khó coi.

"Tim th/ai đã rất không ổn định rồi, tốt nhất nên nhập viện theo dõi."

Tôi gật đầu, nhưng từ chối lời đề nghị nhập viện.

Vì ngày mai là ngày hỏa táng của mẹ, tôi phải về nhà một chuyến, đi lấy chiếc sườn xám thêu hoa bằng lụa mà bà thích nhất khi còn sống.

Đó là bộ quần áo bà chuẩn bị cho chính mình, nói rằng đã sống một đời thanh cao, thì khi ra đi cũng phải sạch sẽ, tươm tất.

Khi tôi lê đôi chân tê dại đẩy cửa nhà ra, lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho ch*t lặng tại chỗ.

Phòng khách vốn dĩ sạch sẽ không tì vết, ngay cả đệm ghế sofa cũng phải dùng thước đo cho thẳng hàng, giờ đây treo đầy bóng bay màu sắc.

Một vài bác sĩ trẻ trong khoa của Châu Tự Bạch đi những đôi giày dính đầy bùn đất, giẫm lên tấm thảm len mà cười nói ăn uống.

Châu Tự Bạch, người mắc chứng ưa sạch sẽ nghiêm trọng, người chưa bao giờ cho phép bất kỳ ai phá vỡ quy tắc vệ sinh trong nhà, đang tự tay bày biện bánh ngọt trên bàn, dung túng cho tất cả những điều này.

Tôi nhìn Châu Tự Bạch.

"Các người đang làm gì vậy?"

Một bác sĩ trẻ cười giải thích:

"Mấy ngày nay tâm trạng Thanh Y không tốt, chủ nhiệm Châu đặc biệt gọi mọi người đến để dỗ dành cô ấy cho vui."

Châu Tự Bạch thản nhiên liếc nhìn tôi.

"Chỉ là để cô ấy thư giãn một chút, cô không cần phải làm quá lên như vậy."

Tôi nhìn căn phòng bừa bãi, bỗng thấy thật châm biếm.

Khi mẹ tôi ngàn cân treo sợi tóc, anh đến nửa giờ cũng không chịu đến sớm.

Tống Thanh Y chỉ là tâm trạng không tốt, anh lại có thể đảo lộn tất cả quy tắc của mình, gọi cả một phòng người đến để dỗ dành cô ta.

Tôi không hỏi thêm nữa, đi thẳng về phía phòng ngủ phụ nơi mẹ từng ở.

Khoảnh khắc đẩy cửa ra, m/áu trong người tôi dồn ngược lên đỉnh đầu.

Tống Thanh Y đang đứng trước gương soi, ướm thử chiếc sườn xám lụa của mẹ tôi.

Cô ta cầm kéo trong tay, khuy áo ở cổ đã bị c/ắt đ/ứt mất hai cái.

Nghe thấy tiếng mở cửa, cô ta quay đầu nhìn tôi, trên mặt không hề có chút chột dạ nào.

"Chị Minh Sương, chị về đúng lúc lắm. Cổ áo chiếc sườn xám này già quá, em đang định tháo ra sửa lại."

"Tự Bạch nói rồi, quần áo ở đây em có thể tùy ý chọn."

Lý trí của tôi vào khoảnh khắc này hoàn toàn đ/ứt đoạn.

"Cởi ra!"

Tôi lao đến gi/ật lấy chiếc kéo trong tay cô ta, kéo cô ta ra khỏi gương.

Tống Thanh Y kêu lên ngã nhào, chiếc kéo rạ/ch một đường dài trên chiếc sườn xám.

Châu Tự Bạch nghe tiếng chạy đến, sắc mặt đột ngột trầm xuống.

"Nguyễn Minh Sương, cô lại đang làm lo/ạn cái gì?"

"Có phải anh cho phép cô ta đụng vào đồ của mẹ tôi không?"

Anh đưa tay bảo vệ Tống Thanh Y, giọng điệu đầy sự thiếu kiên nhẫn.

"Chỉ là một bộ quần áo thôi mà, Thanh Y thích thì cứ để cô ấy chọn đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
9 Mèo của anh Chương 15
12 Hôn lễ cổ quái Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm