Tưởng Văn Hoa không cần biết phải trái đúng sai, vung nắm đ/ấm giáng mạnh vào mặt Chu Minh.
Chu Minh không kịp đề phòng, bị đ/ấm ngã lăn ra đất, hất văng cả bàn trà.
Đĩa trái cây trên bàn vỡ tan tành khắp sàn nhà.
Trong phòng vang lên tiếng thét chói tai của Lâm Hạ:
“Đừng đá/nh nữa! Văn Hoa, anh làm cái gì vậy!”
Lâm Hạ ôm bụng, cố gắng lùi lại phía sau.
Tưởng Văn Hoa thở hồng hộc, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nhỏ m/áu.
Anh ta lấy từ trong túi ra tờ kết quả chẩn đoán vô sinh nhăn nhúm, ném thẳng vào gương mặt đang trang điểm tinh xảo của Lâm Hạ.
“Cô nói cho tôi biết đây là cái gì!”
“Tỉ lệ thụ th/ai tự nhiên bằng không! Cái thứ nghiệt chủng trong bụng cô rốt cuộc là con của thằng nào!”
Lâm Hạ nhìn rõ tờ kết quả dưới sàn, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, ôm mặt òa khóc:
“Văn Hoa, anh nghe em giải thích, tờ kết quả này chắc chắn có vấn đề…”
“Vấn đề cái c/on m/ẹ cô!”
Tưởng Văn Hoa gầm lên ngắt lời cô ta.
“Các người hợp mưu lừa tôi! Lừa tôi ly hôn! Lừa tiền của tôi!”
“Bây giờ cô lập tức đi b/ệnh viện cho tôi, chọc ối! Đi xét nghiệm ADN ngay!”
Chu Minh lau vết m/áu trên khóe miệng, lồm cồm bò dậy.
Thấy Lâm Hạ bị dọa co rúm người, hắn cũng nổi đi/ên, mất hết lý trí.
“Tưởng Văn Hoa, mày đi/ên rồi à! Có ai đối xử với người phụ nữ của mình như thế không!”
Chu Minh gầm lên, lao vào đá/nh nhau túi bụi với Tưởng Văn Hoa.
Hai gã đàn ông đ/ấm đ/á nhau đi/ên cuồ/ng trong căn phòng khách chật hẹp.
Đúng lúc đó, ngoài hành lang vang lên những tiếng bước chân hỗn lo/ạn.
Mẹ của Tưởng Văn Hoa, người mẹ chồng cũ trọng nam kh/inh nữ của tôi, đã đến.
Mấy ngày trước ở quê, bà ta nghe phong phanh chuyện dư luận trên mạng.
Càng nghĩ bà ta càng thấy bất ổn, con trai mình sao đột nhiên bị b/ệnh nan y rồi đột nhiên lại ra đi tay trắng.
Thế là hôm nay bà ta dẫn theo ba người họ hàng vạm vỡ, xông thẳng đến căn hộ thuê của Lâm Hạ để đòi lẽ phải.
Vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng cãi vã đá/nh đ/ấm bên trong.
Đám người thân kia liền đạp cửa xông vào.
Ba người trong phòng sững sờ.
Mẹ Tưởng liếc mắt một cái đã thấy Lâm Hạ đang co ro khóc lóc dưới đất, còn Chu Minh đang đá/nh con trai mình.
Mẹ Tưởng vốn nổi tiếng là kẻ đanh đ/á.
Bà ta xông tới, túm lấy mái tóc dài của Lâm Hạ, t/át tới tấp vào mặt cô ta.
“Con đàn bà không biết x/ấu hổ! Dám lừa tiền của con trai tao!”
“Mày mang th/ai giống loài nào mà dám đổ vỏ lên đầu gia đình nhà họ Tưởng tao!”
Lâm Hạ hét lên như bị chọc tiết:
“Buông ra! C/ứu với! Bụng tôi đ/au quá!”
Chu Minh thấy người phụ nữ của mình bị mấy bà già vây đá/nh, hoàn toàn mất bình tĩnh.
Để bảo vệ Lâm Hạ, hắn xoay người, tung một cú đ/á mạnh vào thắt lưng mẹ Tưởng.
Bà ta kêu thảm một tiếng, ngã ngửa ra sau, gáy đ/ập vào cạnh tủ, m/áu chảy ròng ròng.
Tưởng Văn Hoa vốn đang bị hai người họ hàng giữ lại, thấy mẹ mình ngã gục, m/áu chảy không ngừng, sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu anh ta đ/ứt phựt.
“Chu Minh, tao gi*t mày!”
Tưởng Văn Hoa vớ lấy con d/ao gọt hoa quả trên bàn, lao tới ch/ém Chu Minh.
Anh ta cuối cùng cũng nhìn rõ bộ mặt thật của người anh em tốt này.
“Mày chơi vợ tao! Lừa tiền tao! Còn đá/nh mẹ tao! Hôm nay tao ch/ém ch*t mày!”
Chu Minh sợ đến h/ồn xiêu phách lạc, vơ lấy cái ghế để đỡ.
Căn phòng trở nên hỗn lo/ạn tột cùng.
Hàng xóm đã báo cảnh sát.
Cảnh sát và xe c/ứu thương gần như xuất hiện cùng lúc.
Vì mẹ Tưởng làm ầm ĩ ở phòng cấp c/ứu, nhất quyết đòi làm rõ sự thật, ép bác sĩ phải xét nghiệm đứa bé trong bụng Lâm Hạ.
Dưới sự phối hợp và yêu cầu bắt buộc của cảnh sát.
B/ệnh viện đã tiến hành sàng lọc sớm cho th/ai phụ Lâm Hạ.
Vài giờ sau, kết quả xét nghiệm được đặt lạnh lùng trước mặt tất cả mọi người.
Đứa trẻ không hề có bất kỳ qu/an h/ệ huyết thống nào với Tưởng Văn Hoa.
Đó là con của Chu Minh.
Khoảnh khắc nhận kết quả, thế giới quan của Tưởng Văn Hoa sụp đổ hoàn toàn.
Vì người phụ nữ này, anh ta đã từ bỏ gia đình, từ bỏ tài sản, thậm chí mang tiếng là kẻ bạc tình.
Kết quả, anh ta không chỉ bị người mình yêu nhất cắm cho một cái sừng khổng lồ.
Mà còn bị người anh em tốt nhất hợp mưu lừa đến mức cửa nát nhà tan.
Thấy mọi chuyện bại lộ, không còn đường c/ứu vãn, Lâm Hạ cũng không giả vờ yếu đuối nữa, khuôn mặt trở nên vặn vẹo.
Cô ta ngồi dậy trên giường b/ệnh, chỉ tay vào mũi Tưởng Văn Hoa ch/ửi bới:
“Anh khóc cái gì mà khóc! Anh đúng là đồ phế thải vô dụng!”
“Anh còn chẳng bằng một người đàn ông!”
“Tôi không đi mượn giống người khác thì chẳng lẽ để theo anh mà tuyệt tự à!”
Chu Minh cũng x/é bỏ mặt nạ giả nhân giả nghĩa.
Hắn ta đứng một bên, ôm vết thương trên đầu, cười nhạo:
“Tưởng Văn Hoa, mày là cái loại mệnh tuyệt tự!”
“Nếu không phải vì tiền của mày, ai thèm đếm xỉa đến cái loại ng/u xuẩn như mày.”
Họ đắc ý thừa nhận tất cả.
“Tờ giấy chẩn đoán u/ng t/hư gan giai đoạn cuối đó là do chúng tao thuê người làm giả.”
“Mục đích là ép mày ly hôn để chia đôi tài sản.”
“Ai mà ngờ mày lại là thằng ng/u si mê đến mức tưởng mình sắp ch*t mà đi ra đi tay trắng!”
“Tiền đều rơi vào tay Thẩm Thính Lan, chúng tao chẳng lấy được xu nào, nên mới phải tạo ra màn kịch b/ạo l/ực mạng để ép cô ta nhả tiền ra.”