Tôi đưa máy tính bảng cho con, kể cho con nghe mọi chuyện giữa tôi và Chu Thần.

Điềm Điềm không hiểu hết mọi chuyện, nhưng con tin tưởng tôi, nghiêm túc nói với tôi: "Điềm Điềm tin mẹ nhất định sẽ thắng, những việc mẹ làm sẽ không bao giờ sai đâu ạ."

Tôi xót xa ôm ch/ặt con bé, tự trách mình vô cùng.

Nhìn bộ dạng của Chu Thần lúc này, tôi từng hối h/ận vì đã gặp anh ta.

Nhưng cũng chính vì có Chu Thần, tôi mới có được cô con gái đáng yêu như Điềm Điềm.

Con bé là báu vật của tôi.

"Điềm Điềm nói đúng, những việc mẹ muốn làm sẽ không sai đâu."

Giống như việc ly hôn vậy.

Tôi không cho Chu Thần bất cứ cơ hội nào để tiếp cận mình, xây dựng hình ảnh ly hôn rõ ràng trước công chúng, để mọi người biết được nỗi oan ức của tôi.

Chu Thần nhắn tin cho tôi, nói muốn gặp con gái, tôi trực tiếp phớt lờ những tin nhắn đó.

Nhưng tôi không ngờ, Chu Thần vẫn không từ bỏ, tìm đến tận trường học của con gái.

May mắn thay, chuyện giữa tôi và Chu Thần đủ gây chấn động, khắp nơi trên mạng đều có video về sự việc này.

Giáo viên chủ nhiệm của con gái biết rõ những gì Chu Thần đã làm nên đã chủ động gọi điện cho tôi.

Tôi bảo giáo viên chủ nhiệm cứ trì hoãn Chu Thần, còn mình thì vội vã đến trường, đón được con gái và cũng nhìn thấy một Chu Thần tiều tụy.

Bộ vest cao cấp trên người anh ta đã không còn vừa vặn, mới nửa tháng không gặp mà anh ta đã g/ầy đi rất nhiều, ánh mắt mệt mỏi, làn da x/ấu đi trông thấy.

Một Chu Thần như thế này, không còn chút bóng bẩy, hào nhoáng nào như trước nữa.

Anh ta siết ch/ặt hai tay, nhìn tôi đầy dè dặt.

"Tuyết Di, anh... anh không có á/c ý, anh... anh chỉ muốn gặp con gái thôi."

Tôi cảnh giác nhìn anh ta, đ/âm trúng tim đen: "Chu Thần, anh đừng diễn nữa, nếu anh thực sự thương con gái, liệu lúc đầu anh có vì Nhạc Nhạc mà không ngừng chèn ép con bé không?"

"Lúc anh khen ngợi Nhạc Nhạc, cho rằng thằng bé thông minh, anh có bao giờ nghĩ đến Điềm Điềm cũng là con gái anh không?"

"Hay là trong mắt anh, Điềm Điềm là con gái thì mãi mãi không bằng đứa con trai Nhạc Nhạc của anh?"

Lời tôi nói quá thẳng thắn, vẻ hung dữ trong đáy mắt Chu Thần không còn giấu giếm được nữa.

Anh ta trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c, đ/ộc địa nói: "Lâm Tuyết Di, cô thực sự rất thông minh, những tâm tư này của tôi đều bị cô nhìn thấu hết rồi."

"Nhưng cô có yêu Điềm Điềm đến mấy thì sao? Chẳng phải cô đã bỏ bê sự trưởng thành của con bé sao? Tôi gh/ét sự mạnh mẽ của cô, tôi sợ Điềm Điềm cũng sẽ trở nên giống cô."

"Tôi muốn có con trai nối dõi tông đường thì có gì sai? Là do cô không muốn sinh, nên tôi chỉ có thể tìm người có thể sinh cho tôi thôi."

Anh ta nói càng lúc càng hăng, nắm ch/ặt tay lao về phía tôi.

"Bố, đừng b/ắt n/ạt mẹ."

Điềm Điềm chắn trước mặt tôi, giọng nói trong trẻo dù rất nhỏ nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành của con bé.

Chu Thần sững sờ nhìn Điềm Điềm, dừng tay lại, nhìn con bé với vẻ không thể tin nổi.

"Điềm Điềm, con không trách mẹ con sao? Chính vì sức khỏe mẹ con không tốt nên mới khiến con bị dị ứng tia cực tím đấy."

Điềm Điềm lắc đầu: "Mẹ rất yêu con, con biết, con chỉ muốn mẹ vui vẻ thôi ạ."

"Bố, giờ bố có thể sống cùng Nhạc Nhạc rồi, bố nhất định phải vui vẻ nhé, con sẽ chúc phúc cho bố."

Một câu nói như đ/ập tan trái tim của Chu Thần.

Anh ta mấp máy môi, cơ thể hơi r/un r/ẩy, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thốt ra một cách khô khốc: "Điềm Điềm, là bố sai rồi."

Điềm Điềm không nói gì, chỉ vẫy tay với Chu Thần trong lòng tôi.

"Bố, tạm biệt!"

Chu Thần ôm mặt như đang khóc, kể từ đó về sau, anh ta không bao giờ liên lạc với tôi nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
9 Mèo của anh Chương 15
12 Hôn lễ cổ quái Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm