Đúng lúc này cha tôi từ trên lầu đi xuống, nhìn tôi một cái: "G/ầy đi rồi, ở nhà thêm vài ngày đi, để bà Vương bồi bổ cho con."

Nỗi đắng cay trong lòng lan tỏa trong lồng ngựk. Cha không nói gì cả, nhưng lại hiểu hết mọi chuyện. Ông biết tôi có tâm sự, chỉ là đang cố tỏ ra cứng rắn.

Buổi tối, tôi và cha thong dong ngắm trăng trong sân nhỏ.

Thỉnh thoảng bà Vương lại mang đồ ăn vặt ra cho tôi, cha cũng hỏi tôi có lạnh không. Sống mũi tôi bỗng cay xè. Ở nhà họ Cố, tôi luôn là người bị coi thường, là người bị ngó lơ.

Tôi không dám nhìn vào mắt cha, đột ngột lên tiếng: "Cha, con định ly hôn."

Tay cầm chén trà của cha khựng lại, sau đó ông bình thản nhấp một ngụm: "Con thực sự quyết định rồi sao?"

"Vâng."

"Mọi quyết định của con, cha đều ủng hộ."

Tôi sững sờ, cứ ngỡ cha nhất định sẽ khuyên can, dù sao thì ngày trước cũng là tôi khăng khăng đòi lấy Cố Minh Triết.

Thấy vẻ mặt không thể tin nổi của tôi, cha nghiêm túc nói: "Nhà họ Cố là hào môn, nhà họ Thư chỉ là kẻ trọc phú, mối qu/an h/ệ giữa hai nhà vốn dĩ đã không môn đăng hộ đối. Con là đứa con gái duy nhất của cha, cha chỉ mong con được vui vẻ, toại nguyện."

Nghe những lời của cha, lòng tôi bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn: "Cha, sau khi ly hôn, con có thể ở bên cạnh cha mãi rồi."

Cha cưng chiều xoa đầu tôi: "Cha cũng có thể tận hưởng những ngày tháng có con gái bầu bạn bên gối rồi."

Tôi ở biệt thự một tuần, rảnh rỗi thì cùng bà Vương trồng hoa, nấu cơm, cuộc sống thật an nhàn.

Một tuần sau, tôi quyết định về nhà tìm Cố Minh Triết cùng đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn.

Nào ngờ vừa mở cửa ra, tôi đã sững sờ trước cảnh tượng trong nhà.

Tôi lục tung mọi thứ, chiếc vòng cổ trong hộp nhung đỏ, các món trang sức khác và cả chìa khóa xe thể thao đều không cánh mà bay.

Không cần đoán tôi cũng biết là ai làm.

Quý Thi Thiên đã tự ý lấy đồ của tôi mà không được sự cho phép.

Đúng lúc này, cửa ra vào có tiếng động. Tôi thấy Cố Minh Triết cõng Quý Thi Thiên bước vào, còn Quý Thi Thiên đang cầm chìa khóa chiếc Bentley của tôi.

Toàn bộ tài sản của anh cả đều bị ngân hàng phong tỏa, cả hai bọn họ đều không có tiền, chiếc xe thể thao này là tiền của tôi m/ua.

Thấy tôi, Cố Minh Triết không phân biệt đúng sai đã bắt đầu chì chiết: "Thư Yểu Yểu, cô có tâm địa gì vậy? Cô không biết Thiên Thiên dị ứng với cúc đắng sao?"

"Tất cả là tại cô, Thiên Thiên nổi mẩn khắp người, nửa đêm phải vào viện truyền dịch mới đỡ. Tôi thấy cô cố tình thì có."

Tôi không hề biết Quý Thi Thiên dị ứng với cúc đắng, tôi cũng không hề cố ý. Nhìn người đàn ông chỉ biết đổ lỗi cho tôi trước mặt, tôi chỉ cảm thấy xa lạ tột cùng.

Tôi không muốn phí lời với anh ta, trực tiếp nói thẳng: "Trả đồ lại cho tôi, không hỏi mà lấy chính là ăn cắp."

Quý Thi Thiên trốn sau lưng anh ta, bộ dạng lệ rơi đầy mặt: "Đồ của cô cũng có phần của Minh Triết, những thứ đó là Minh Triết tặng tôi."

Vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt khiêu khích.

Ánh mắt Cố Minh Triết u ám nhìn tôi: "Chẳng phải chỉ là vài món trang sức thôi sao? Thư Yểu Yểu, sao cô lại trở nên thực dụng như vậy hả?"

"Đồ đã đưa cho Thiên Thiên rồi, làm gì có lý nào đòi lại. Cô m/ua cúc đắng làm Thiên Thiên bị dị ứng, tôi còn chưa tính sổ với cô đâu. Cô lấy mặt mũi nào mà đòi trang sức?"

Bọn họ thực sự đã phơi bày sự x/ấu xa của nhân tính một cách triệt để. Tôi lấy trong túi ra một bản thỏa thuận ly hôn, đặt mạnh lên bàn.

"Ký vào bản thỏa thuận ly hôn này đi."

"Trả lại trang sức và xe thể thao cho tôi, nếu không, tôi không ngại dùng đến pháp luật để bảo vệ quyền lợi của mình đâu."

Đôi chân Cố Minh Triết run lên không ngừng, anh ta phản bác tôi một cách đầy khó hiểu: "Thư Yểu Yểu, tình cảm tám năm của chúng ta không sánh bằng những vật ngoài thân đó sao?"

"Nhà họ Thư cô chẳng qua chỉ là kẻ trọc phú, gả được cho tôi mà cô còn không biết đủ, còn dám đòi ly hôn?"

Tôi cười khẩy: "Nhà họ Cố các người vì trốn thuế mà trở thành trò cười ở Lâm Thành rồi. Một người chồng tâm h/ồn và thể x/ác đều không đặt ở chỗ tôi, tôi còn giữ lại làm gì?"

Tôi đưa bút cho anh ta: "Ký đi."

Cố Minh Triết nhíu mày, giải thích với tôi: "Thư Yểu Yểu, sao tâm tư cô lại bẩn thỉu như vậy? Thiên Thiên là góa phụ của anh cả tôi, chúng tôi là người một nhà trên danh nghĩa, tôi chăm sóc chị ấy cũng là vì di nguyện của anh cả."

Tôi bẩn thỉu ư? Anh ta có dám thề là mình không có ý đồ đó với chị dâu không?

Ngay khi mới đến Lâm Thành, tôi đã nghe nói hai anh em nhà họ Cố đều nâng niu một cô em gái không cùng huyết thống trong lòng bàn tay. Không lâu sau, cô em gái đó đã kết hôn với người anh cả.

Nhà họ Cố bắt đầu rầm rộ tìm đối tượng xem mắt cho Cố Minh Triết. Chúng tôi quen nhau trong một buổi xem mắt, tôi có cảm tình với anh ta nên nhiệt tình theo đuổi. Anh ta luôn giữ bộ mặt lạnh lùng, xa cách với tôi.

Trong một bữa tiệc, tôi theo dõi Cố Minh Triết đến góc vườn, nhìn theo tầm mắt anh ta, tôi thấy Quý Thi Thiên và Cố Minh Hiên đang hôn nhau thắm thiết như chốn không người.

Tôi vẫn còn nhớ bộ dạng của Cố Minh Triết ngày hôm đó, mặt anh ta u ám, bóp nát cả chiếc ly thủy tinh trong tay, m/áu chảy xuống thảm cỏ mà anh ta cũng như không cảm thấy đ/au.

Sau ngày hôm đó, Cố Minh Triết không còn từ chối sự theo đuổi của tôi nữa.

Tôi cứ ngỡ "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", sau này anh ta tự nhiên sẽ thấy được điểm tốt của tôi.

Nhưng tôi đã quá ngây thơ, từ đầu đến cuối chỉ có mình tôi đơn phương tình nguyện.

Giờ nghĩ thông suốt rồi, cũng chưa phải là quá muộn.

Tôi nhìn chằm chằm vào Cố Minh Triết, hỏi ngược lại: "Cố Minh Triết, anh cứ mở miệng nói tôi bẩn thỉu, anh có dám thề là anh không có ý đồ đó với Quý Thi Thiên không?"

Cố Minh Triết né tránh ánh mắt, giọng điệu yếu ớt: "Tôi dựa vào đâu mà phải thề? Dù sao thì tôi và Thiên Thiên từ đầu đến cuối chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn."

Sở dĩ không quá giới hạn, là vì còn kiêng dè đạo lý thế tục mà thôi.

"Cố Minh Triết, anh đồng ý cưới tôi, chẳng qua chỉ là muốn làm tê liệt tình cảm của chính mình dành cho Quý Thi Thiên. Tôi chỉ là tấm khiên của anh, anh sợ người khác biết mình thích chị dâu của chính mình, sợ bị người đời dị nghị."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
9 Mèo của anh Chương 15
12 Hôn lễ cổ quái Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm