Cô bạn thân phớt lờ lời ngăn cản của tôi mà cưới một gã đàn ông hút m/áu, cưới về chưa được bao lâu đã đem hết của hồi môn và sính lễ dâng cho nhà chồng.

Hết tiền, cô ta bắt đầu thường xuyên tìm tôi than nghèo kể khổ, nói mình không đủ tiền ăn, không dám đi khám b/ệnh, không m/ua nổi quần áo.

Nhìn cô ta g/ầy trơ xươ/ng, tôi xót xa, m/ua quần áo mới rồi dẫn cô ta đi nhà hàng ăn thêm bữa.

Cô ta mới ăn được hai miếng đã gọi phục vụ: "Món th!t kho tàu này gói lại cho tôi, chồng tôi thích ăn!"

"Còn món bò hầm cà chua, thêm cá nấu dưa chua, rồi cho thêm một phần tôm xào cay nữa!"

Tôi vừa định từ chối thì cô ta đã tội nghiệp c/ầu x/in.

Nhưng cô ta vừa xách túi đồ ăn về không lâu, đã dẫn cả gia đình nhà chồng xông vào nhà tôi.

"Con trai tôi vì ăn đồ cô m/ua mà bị ngộ đ/ộc phải nhập viện! Cô phải bồi thường 20 vạn!"

Tôi nhìn cô bạn thân, cô ta đứng cùng một chiến tuyến với họ.

"Mộng Mộng, tôi biết cô coi thường chồng tôi, nhưng cũng không thể hạ đ/ộc anh ấy chứ!"

Thấy tôi không chịu bồi thường mà muốn báo cảnh sát, họ lao tới cư/ớp điện thoại rồi vô tình đẩy tôi ngã xuống từ ban công.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô bạn thân lại đang sướt mướt khóc lóc với tôi.

"Mộng Mộng, tôi khổ quá! Suốt ngày không được ăn no, không dám ốm đ/au, lại càng không m/ua nổi quần áo đẹp."

Tôi gật đầu đáp lại lạnh nhạt: "Ồ, tôi biết rồi."

Quay đầu liên lạc với bố mẹ cô ta, khuyên họ hãy lập tài khoản phụ.

1.

Trong điện thoại, thái độ gần như thờ ơ của tôi khiến Văn Tư Tư có chút nghi hoặc.

"Mộng Mộng, cô chỉ đáp là biết rồi thôi sao? Như vậy cũng quá lạnh lùng rồi! Thời gian này tôi g/ầy đi tận 10 cân đấy!"

"Trước đây cô đều quan tâm tôi, sợ tôi đói còn dẫn tôi đi ăn tiệc lớn! Còn tặng tôi váy áo xinh đẹp nữa!"

Thảm cảnh kiếp trước dần hiện lên trong tâm trí.

Sau khi bị gia đình gã chồng hút m/áu vắt kiệt, Văn Tư Tư lại nhắm vào tôi.

Cô ta muốn mượn vụ ngộ đ/ộc để dẫn nhà chồng đến tống tiền tôi.

Bị tôi từ chối, họ còn muốn cư/ớp tiền, trong lúc giằng co, tôi đã bị họ vô tình đẩy ngã từ ban công.

Sau khi tôi ch*t, họ ở nhà tôi, b/án trang sức vàng của tôi, tiêu tiền của tôi.

Văn Tư Tư còn đắc ý khoe công với nhà chồng và chồng mình.

Nếu còn mềm lòng giúp đỡ cô ta, chắc chắn lại bị cô ta tống tiền.

Tuyệt đối không thể để cô ta hại ch*t mình thêm lần nữa.

Cô ta là kẻ lụy tình muốn bị gia đình gã hút m/áu thì cứ tự nhiên, đừng hòng kéo tôi theo.

Tôi cười ha hả: "Vậy phương pháp gi/ảm c/ân mới này của cô hiệu quả phết nhỉ."

"Trước đây chẳng phải cô luôn tìm cách gi/ảm c/ân sao, giờ g/ầy đi 10 cân rồi còn không vui à? Cô dùng phương pháp gì, chia sẻ cho tôi với."

"Hứa Mộng!" Văn Tư Tư nghiến răng nói: "Chuyện này chẳng buồn cười chút nào! Tôi không phải đang tìm cách gi/ảm c/ân!"

"Tôi là bị đói mà ra đấy! Mấy tháng nay ngày nào tôi cũng không được ăn một bữa no! Cứ đói là uống nước cầm hơi."

"Mấy hôm nay đi đứng cảm giác đầu óc cứ choáng váng, biết đâu ngày nào đó tôi không chịu nổi mà rời xa cô, cô là bạn thân của tôi, cô phải xót xa cho tôi chứ!"

Nói về khoản giả vờ đáng thương thì cô ta đúng là chuyên nghiệp.

Lúc nào cũng dùng giọng điệu tội nghiệp để than vãn.

Tôi không dám xót xa nữa, cũng không dám bàn chuyện bạn thân với cô ta.

Tôi thở dài, tiếc nuối nói: "Cô xem, lúc trước đã bảo đừng cưới hắn, cô cứ khăng khăng đòi cưới."

"Giờ thì hay rồi, ngày nào cũng không được ăn một bữa no, xem ra chuyện này tôi cũng phải nói với bố mẹ cô một tiếng thôi."

2.

Nghe thấy tôi muốn nói với bố mẹ cô ta, cô ta liền cuống lên.

"Không được! Cô biết rõ là vì chuyện kết hôn mà tôi đang gi/ận dỗi với họ đấy!"

"Nếu để họ biết bây giờ tôi sống khổ sở như thế này, chắc chắn họ sẽ dậu đổ bìm leo."

"Hôm nay cô mà dám nói với họ, tin không tôi tuyệt giao với cô!"

Đương nhiên tôi biết.

Bố mẹ Văn Tư Tư cũng giống tôi, lúc trước đã trăm phương ngàn kế ngăn cản cô ta cưới Lý Vĩ.

Nhưng cô ta vừa bướng bỉnh vừa hiếu thắng, nhất quyết không lấy ai ngoài hắn, nhất quyết tin vào mắt nhìn của mình.

Còn cam đoan mình sẽ có cuộc sống rất hạnh phúc bên Lý Vĩ để bố mẹ phải nhìn mình bằng con mắt khác.

Giờ đây bị gia đình gã hút m/áu bám lấy nên mới sống khó khăn như vậy.

Ngày thường đến một bữa cơm no cũng không có, chắc chắn cô ta không muốn bố mẹ biết, không muốn bị coi thường.

Nhưng nếu tôi không nói với bố mẹ cô ta, cô ta sẽ quấn lấy tôi.

Tôi giả vờ dùng giọng điệu vì tốt cho cô ta.

"Mới cưới được bao lâu, của hồi môn với sính lễ cô đều dâng hết cho Lý Vĩ làm ăn, bản thân còn g/ầy đi 10 cân."

"Nếu không nói với chú dì, chẳng lẽ đợi đến lúc cô chỉ còn lại mười cân xươ/ng th!t tôi mới nói sao?"

"Cô nói thế là ý gì?" Văn Tư Tư vô cùng bất mãn nói: "Cô là bạn thân của tôi, không mong tôi tốt lại còn trù ẻo tôi à?"

"Chồng tôi làm ăn sắp thành công rồi! Anh ấy đã nói rồi, sau khi thành công sẽ m/ua biệt thự lớn cho tôi ăn ngon mặc đẹp!"

Làm ăn chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.

Cả gia đình Lý Vĩ chỉ muốn thu hết của hồi môn và sính lễ vào tay họ.

Tôi đã từng vô tình nghe lén Lý Vĩ bàn bạc với bố mẹ hắn tại đám cưới của Văn Tư Tư.

Họ chính là thấy Văn Tư Tư là con một, lại còn lụy tình dễ bị dắt mũi.

Ngay từ đầu họ đã tính chuyện chiếm đoạt tài sản của nhà cô ta.

Không chỉ muốn dắt mũi Văn Tư Tư, mà còn muốn dắt mũi cả bố mẹ cô ta.

Tiếc là Văn Tư Tư căn bản không tin họ có mục đích x/ấu.

Tôi nói với cô ta, cô ta còn m/ắng tôi một trận.

Dù sao cũng không khuyên nổi, những lời dư thừa tôi không muốn nói nhiều với cô ta nữa.

"Cô ủng hộ chồng mình như vậy, thì một ngày không được ăn bữa no thì đã sao? Hắn không giống cô à?"

"Thôi được rồi, hoạn nạn mới thấy chân tình mà! Tôi tin cô và hắn nhất định sẽ vượt qua được cửa ải khó khăn này, chúc phúc cho hai người!"

Nói xong không đợi cô ta đáp lại, tôi cúp máy ngay lập tức.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta làm nền mang bầu bỏ trốn

Chương 10
Tần Mục Dã mắc chứng rối loạn giấc ngủ rất nghiêm trọng. Mỗi lần làm xong, chỉ khi thỏa mãn nằm trong lòng tôi, anh mới có thể chợp mắt được một chút. Trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận. [Bao giờ cái tên Beta pháo hôi này mới cút đi vậy? Không muốn thấy công dây dưa với cậu ta nữa.] [Chỉ cần ngửi thấy mùi pheromone của thụ là công có thể dễ dàng ngủ được. Thiết lập này đúng là quá hợp gu!] [Đừng vội! Thụ sắp xuất hiện rồi. Đến lúc đó công sẽ chẳng cần Beta này nữa, cậu ta sẽ bị biên kịch cho chết để đẩy cốt truyện thôi!] Tôi nửa tin nửa ngờ. Cho đến khi tận mắt nhìn thấy Tần Mục Dã dựa lên vai chàng trai kia rồi chìm vào giấc ngủ. Tôi lặng lẽ xé nát tờ giấy báo mang thai trong tay. Cuỗm sạch tiền của anh. Rồi trong đêm, trốn về quê. Về sau, khi nhìn thấy bụng tôi đã nhô cao, vành mắt Tần Mục Dã đỏ hoe: "Thằng khốn nào dám làm một Beta như em mang thai vậy?!"
581
8 Mèo của anh Chương 15
12 Hôn lễ cổ quái Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm