Chỉ vài phút sau, tất cả bọn họ đều bị tôi đá/nh gục nằm dưới đất, đ/au đớn đến mức nhe răng trợn mắt. Tôi ngồi trước mặt bọn họ với vẻ chán chường, liệt kê từng tội danh một:
"Giam giữ trái phép, thí nghiệm phi pháp, các người nói xem, nếu bây giờ tôi báo cảnh sát thì các người sẽ ra sao?"
Sắc mặt tất cả những kẻ bên dưới đều thay đổi, sợ hãi r/un r/ẩy. Giáo sư thậm chí còn bò lê đến, ôm lấy đùi tôi khóc lóc:
"Cô Hướng, là chúng tôi có mắt không tròng, xin cô đại nhân đại lượng, liệu có thể tha cho chúng tôi một lần không?"
"Chỉ cần cô muốn, thứ gì cũng được, tiền bạc hay quyền thế, tôi đều có thể đưa cho cô."
Tôi lạnh lùng cười. Những kẻ như bọn họ, sau khi ch*t chắc chắn sẽ xuống tầng thứ mười tám của địa ngục. Nhưng hiện tại, bọn họ vẫn còn giá trị lợi dụng.
Nghĩ đến đây, tôi vỗ vỗ vào mặt giáo sư:
"Ông giúp tôi một việc, đưa tôi trở về nhà họ Trần, tôi muốn tìm cho bọn họ chút rắc rối."
Kể từ khi tôi bị đưa đi, cuộc sống của Trần M/ộ không hề thuận lợi. Ban đầu là công ty gặp vấn đề. Vì sự tố cáo của một người giấu mặt, hàng loạt ban ngành ập đến kiểm tra và phát hiện vô số sai phạm. Chuyện này gây ra làn sóng dư luận dữ dội trong xã hội, khiến giá cổ phiếu của công ty lao dốc không phanh.
Trong lúc đang sứt đầu mẻ trán, đứa con trai nhỏ mà anh ta cưng chiều lại bị chẩn đoán mắc b/ệnh bạch cầu. Trần M/ộ không vội vã tìm bác sĩ hay th/uốc men, mà ngay lập tức tìm đến Hướng Mộng:
"Chẳng phải cô nói công đức của An Lam đã chuyển hết cho tôi rồi sao? Tại sao gần đây tôi lại gặp nhiều chuyện xui xẻo thế này?"
"Cô mau xem giúp tôi, công đức của cô ấy còn đó không?"
Hướng Mộng chỉ là một người bình thường, làm sao hiểu được những thứ này. Việc cô ta có thể chuyển được công đức của tôi đi là nhờ lén đọc cuốn cấm thư trong nhà. Tuy nhiên, cô ta vẫn giả vờ tỏ ra am hiểu, qua loa an ủi:
"Anh yên tâm đi, trên người anh vẫn còn nhiều lắm, tôi còn chẳng dám nhìn, suýt nữa thì m/ù cả mắt đây này."
"Chút chuyện này chỉ là vấn đề nhỏ thôi, vài ngày nữa là ổn. Đợi chị tôi từ viện nghiên c/ứu trở về, chị ấy sẽ tiếp tục làm người đưa đò, sẽ không ngừng ki/ếm thêm công đức cho anh."
"Trần M/ộ, phúc khí của anh vẫn còn ở phía sau đấy."
Hướng Mộng chỉ ký hợp đồng với viện nghiên c/ứu trong nửa tháng. Đợi nửa tháng trôi qua, cô ta lại phải đón tôi về. Dù sao thì vị trí người đưa đò ở dưới kia cũng không ai thay thế được.
Trần M/ộ nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm. Anh ta đã sớm quên mất tình xưa nghĩa cũ, trong tâm trí chỉ còn lại vinh hoa phú quý trước mắt. Sau khi về nhà, anh ta la lối rằng bác sĩ chẩn đoán nhầm, dừng việc điều trị của con trai rồi đưa thằng bé ra khỏi b/ệnh viện. Thậm chí còn bắt nó phải vác cái thân thể đ/au đớn đó đến trường học. Không chỉ vậy, đối mặt với những lời chỉ trích trên mạng nhắm vào công ty và bản thân, anh ta không những không xin lỗi mà còn rảnh rỗi đáp trả từng người một, tỏ thái độ "không sợ nước sôi" đầy thách thức.
Ai nấy đều khó hiểu. Chỉ có Trần M/ộ vẫn bình chân như vại, tin chắc rằng những ngày tháng tốt đẹp của mình sắp quay trở lại.
Hướng Mộng tính toán thời gian, ước chừng còn một tuần nữa là đến lúc đón tôi về. Không ngờ, cô ta nhận được điện thoại từ viện nghiên c/ứu sớm hơn dự kiến:
"Cô Hướng, cô gửi cho chúng tôi loại người gì thế hả? Không những không có giá trị nghiên c/ứu mà còn là một kẻ đi/ên."
"Bây giờ cô ta không chỉ đ/ập phá mấy món đồ cổ trong tiệm của chúng tôi, mà còn cắn bị thương giáo sư Lý, ước tính thiệt hại khoảng ba mươi triệu, cô xem đền bù thế nào đi, tốt nhất là tiền mặt."
Hướng Mộng không kịp thắc mắc tại sao trong viện nghiên c/ứu lại có đồ cổ, cô ta sợ đến mức suýt đá/nh rơi điện thoại:
"Không thể nào, các người là đàn ông cao to cả mà không kh/ống ch/ế nổi một người phụ nữ sao?"
Đầu dây bên kia lạnh lùng hừ một tiếng:
"Cô đừng quan tâm đến chuyện đó, dù sao thì chúng tôi cũng không chứa chấp nữa, ngày mai sẽ đưa cô ta đến chỗ cô."
"Số tiền cô n/ợ chúng tôi cũng đừng hòng quỵt, nếu thiếu một xu... ha ha, chúng tôi có cả vạn cách để bắt cô phải trả lại."
Hướng Mộng khóc không ra nước mắt. Cô ta làm gì có nhiều tiền như vậy. Không còn cách nào khác, cô ta đành phải tìm đến Trần M/ộ.
Trần M/ộ cũng ngẩn người. Ba mươi triệu là toàn bộ số vốn lưu động trong tài khoản công ty anh ta. Gần đây lại là thời điểm khó khăn, hàng loạt chủ n/ợ tìm đến tận cửa. Nếu chi ra ba mươi triệu này, công ty chắc chắn sẽ phá sản. Trần M/ộ vẻ mặt khó xử nói:
"Không còn cách nào khác sao? Đối phương có phải l/ừa đ/ảo không, hay là chúng ta báo cảnh sát đi?"
Hướng Mộng tức gi/ận trừng mắt nhìn anh ta:
"Báo cảnh sát cái gì? Bây giờ mà báo cảnh sát thì cả lũ chúng ta đều bị tống vào tù đấy!"
"Anh đừng lo, đây chỉ là kế hoãn binh thôi, đợi đón chị tôi về rồi, muốn gì mà chẳng có!"
Trần M/ộ nghĩ cũng phải. Ngay lập tức, anh ta vung tay ra lệnh cho kế toán chuyển ba mươi triệu vào tài khoản mà viện nghiên c/ứu cung cấp.
"Ting--"
Tiếng thông báo điện thoại vang lên, nhắc nhở tôi tài khoản ngân hàng vừa nhận được ba mươi triệu. Tôi nhìn dãy số không dài dằng dặc trước mắt, biểu cảm không chút thay đổi. Giáo sư Lý cẩn trọng quan sát sắc mặt tôi, lấy lòng tiến lại gần:
"Cô Hướng, như vậy là được rồi chứ ạ? Cô yên tâm, ngày mai tôi sẽ đưa cô đến đó, để cô trị cho bọn họ một trận ra trò!"
Trần M/ộ cùng với em gái đến đón tôi. Phía sau còn có Ôn Niệm Niệm đang bám riết không rời:
"Trần M/ộ, ở nhà bao nhiêu chuyện, Tiểu Bảo lại còn đang ốm, sao anh vẫn còn tâm trí đi đón cô ta?"
"Anh nói đi, có phải anh vẫn còn vương vấn Hướng An Lam không?!"
Trần M/ộ bị làm phiền đến phát cáu, rất muốn ra tay đá/nh người. Kể từ khi nhà gặp chuyện, Ôn Niệm Niệm ngày càng chua ngoa đanh đ/á, hở chút là cãi nhau với anh ta, không còn vẻ dịu dàng hiền thục như ngày xưa nữa. Dần dần, Trần M/ộ bắt đầu hoài niệm những ngày tháng còn ở bên tôi. Tuy nghèo một chút, nhưng hạnh phúc hơn bây giờ nhiều.
Suy nghĩ này kéo dài suốt mấy ngày. Đến nỗi khi đi đón tôi, trong lòng anh ta còn mang theo chút kỳ vọng không rõ ràng. Tuy nhiên, chút kỳ vọng đó ngay khi nhìn thấy dáng vẻ của tôi, đã lập tức tan biến như một cơn gió.