Tôi nhìn dòng chữ đó, cả người bàng hoàng.
Sao lại thế này?
Chu Nhiên kiêu ngạo như vậy, sao có thể làm ra chuyện này?
Sau khi cuộc họp kết thúc, tôi lập tức gọi cho Lục Dữ.
"Chuyện của Chu Nhiên, anh biết không?"
Đầu dây bên kia, Lục Dữ im lặng một lát.
"Biết."
"Là anh làm?" Tôi hỏi.
"Phải." Anh không phủ nhận.
Tôi không biết phải nói gì.
"Tại sao?"
"Vì em." Anh nói, "Anh đã hứa với em, sẽ để hắn nếm trải những đ/au khổ mà em từng chịu."
Tôi cúp máy, lòng rối bời.
Tôi thừa nhận, khoảnh khắc nhìn thấy tin tức, trong lòng tôi có cảm giác hả hê.
Chu Nhiên, cuối cùng cũng gặp báo ứng.
Thế nhưng, tại sao tim tôi lại đ/au đến thế?
Tôi xin nghỉ phép, quay lại thành phố mà tôi đã trốn chạy suốt nửa năm qua.
Tôi muốn đi thăm anh ta.
Tôi không biết tại sao.
Tôi chỉ muốn đi thăm anh ta.
Tôi nhờ vả rất nhiều mối qu/an h/ệ mới có thể gặp Chu Nhiên trong trại tạm giam.
Anh ta mặc đồng phục tù nhân, cạo đầu đinh, cổ tay đeo c/òng số 8.
Cả người trông tàn tạ không thể tả.
Nhìn thấy tôi, anh ta sững người.
Sau đó, anh ta cười.
Nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc.
"Cô đến để xem trò cười của tôi à?"
Anh ta nói.
Tôi không đáp.
"Sao không nói gì?" Anh ta nhìn tôi, "Thấy tôi bây giờ thế này, rất đáng thương sao?"
"Thẩm Nặc, cô đắc ý lắm phải không?"
"Cuối cùng cô cũng b/áo th/ù thành công rồi."
Tôi nhìn anh ta, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
"Chu Nhiên."
Tôi lên tiếng, giọng nghẹn ngào.
"Tại sao anh lại làm vậy?"
"Tại sao?" Anh ta lặp lại, cười càng dữ dội hơn, "Cô hỏi tôi tại sao?"
"Thẩm Nặc, cô quên rồi sao, kẻ nào đã quỳ dưới chân tôi c/ầu x/in tôi c/ứu mẹ cô?"
"Kẻ nào vì tiền mà đến lòng tự trọng cũng không cần?"
"Là cô!"
"Là cô đã trêu chọc tôi trước!"
Anh ta đột ngột đứng dậy, kích động đ/ập tay xuống bàn.
"Tôi nói cho cô biết, Thẩm Nặc, điều hối h/ận nhất cuộc đời này của tôi chính là quen biết cô!"
"Nếu có cỗ máy thời gian, tôi thà rằng chưa từng gặp cô!"
Lời nói của anh ta khiến tim tôi đ/au như c/ắt.
Tôi nhìn anh ta, một chữ cũng không thốt nên lời.
Thì ra trong lòng anh ta, tôi mãi mãi là người phụ nữ vì tiền mà có thể b/án rẻ tất cả.
Thì ra, anh ta chưa từng yêu tôi.
Tôi cười.
Cười đến mức nước mắt rơi càng nhiều hơn.
"Chu Nhiên."
Tôi nhìn anh ta, từng chữ từng chữ nói.
"Anh yên tâm."
"Từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa."
"Coi như chúng ta chưa từng quen biết."
Tôi rời khỏi thành phố đó.
Lần này là rời đi hoàn toàn.
Tôi không nói cho bất kỳ ai, kể cả Lục Dữ.
Tôi đổi số điện thoại, đổi công việc, đổi tất cả những gì có thể đổi.
Tôi chỉ muốn tìm một nơi không ai quen biết mình để bắt đầu lại.
Tôi dừng chân tại một thị trấn nhỏ ở phương Nam.
Nơi đây núi non xinh đẹp, lòng người thuần phác.
Tôi thuê một căn viện nhỏ, trồng ít hoa cỏ.
Ngày ngày, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ.
Cuộc sống trôi qua bình đạm và an yên.
Tôi tưởng rằng mình sẽ dành cả quãng đời còn lại ở nơi này.
Cho đến ngày đó, tôi ra bưu điện thị trấn nhận một gói hàng.
Người gửi là Hứa Diên.
Cô ấy gửi cho tôi một thùng lớn đồ ăn vặt tôi thích.
Còn có một lá thư.
Trong thư, cô ấy bảo tôi Chu Nhiên đã ra tù.
Anh ta bị kết án ba năm.
Nhờ cải tạo tốt nên được giảm án một năm, ra tù sớm.
Cô ấy còn bảo, việc đầu tiên Chu Nhiên làm sau khi ra tù là tìm tôi.
Anh ta tìm khắp những nơi tôi có khả năng đến.
Anh ta thậm chí còn tìm đến Lục Dữ.
Anh ta quỳ trước mặt Lục Dữ, c/ầu x/in anh ấy cho tôi biết là anh ta sai rồi.
Anh ta nói, anh ta sẵn sàng đá/nh đổi tất cả những gì mình có để đổi lấy sự tha thứ của tôi.
Hứa Diên viết trong thư: "Nặc Nặc, tớ biết cậu không muốn gặp lại hắn."
"Nhưng tớ nghĩ, cậu nên biết những điều này."
Tôi nhìn lá thư, rất lâu rất lâu không nói lời nào.
Lòng tôi rối bời.
Tôi không biết mình nên làm thế nào.
Là tiếp tục trốn tránh anh ta, hay là... quay về gặp anh ta một lần?
Tôi do dự rất lâu.
Cuối cùng tôi vẫn quyết định quay về.
Không phải để tha thứ cho anh ta.
Chỉ là để đặt một dấu chấm hết cho quá khứ.
Tôi trở lại thành phố quen thuộc đó.
Tôi không liên lạc với bất kỳ ai.
Tôi đi thẳng đến công ty của Chu Nhiên.
Công ty của anh ta không còn là tập đoàn Chu thị ngày trước nữa.
Sau khi anh ta vào tù, tập đoàn Chu thị đã tuyên bố phá sản.
Công ty hiện tại là do anh ta tay trắng lập nghiệp, gây dựng lại sau khi ra tù.
Quy mô không lớn, nhưng có thể thấy anh ta đã đặt rất nhiều tâm huyết.
Khi tôi đến công ty, anh ta đang họp.
Tôi không vào mà đứng đợi ở bên ngoài.
Một tiếng sau, cuộc họp kết thúc.
Anh ta bước ra khỏi phòng họp, ánh mắt chạm ngay vào tôi.
Anh ta sững người.
Anh ta nhìn tôi, đôi mắt không hề chớp.
Như thể sợ rằng chỉ cần một giây sau, tôi sẽ biến mất.
"Em..." Anh ta lên tiếng, giọng khàn đặc vô cùng.
"Tôi về rồi." Tôi nói.
Anh ta bước nhanh về phía tôi, muốn ôm tôi.
Tôi lùi lại một bước.
Bàn tay anh ta vươn ra cứng đờ giữa không trung.
"Chúng ta nói chuyện đi." Tôi nói.
Chúng tôi đến quán cà phê dưới tòa nhà công ty.
Vẫn là quán đó.
Vẫn là vị trí đó.
Chỉ là cảnh còn người đã khác.
"Xin lỗi."