Bà ấy có thể mang bất cứ điều gì muốn tuyên truyền ra ngoài phố mà rêu rao.
Tôi giao cho bà ấy một nhiệm vụ: tuyên truyền chuyện Lâm Thu Phân bắt con dâu quỳ mời ăn cơm ra ngoài.
Ngày hôm sau, tất cả hàng xóm xung quanh đều biết chuyện.
Kết quả là mấy ngày đó, Lâm Thu Phân sợ đến mức không dám ra khỏi cửa.
Bà ta vừa bước chân ra ngoài là có người vây quanh cười nhạo:
"Nghe nói bà ở nhà làm hoàng đế hả? Đến ăn cơm cũng bắt con dâu quỳ mời?"
"Cái đồ già không biết x/ấu hổ này, còn bày đặt cái vẻ đó, không biết nhục à?"
"Cái loại cổ hủ phong kiến như bà còn sống làm gì nữa? Ch*t quách đi cho xong!"
Lần đó Lâm Thu Phân bị muối mặt đến mức không còn chỗ chui.
Ra cửa toàn phải đi đường vòng tránh đám đông.
Không bao giờ dám bày đặt cái vẻ bề trên đó nữa.
Cũng chẳng còn ai quỳ mời bà ta ăn cơm.
Thậm chí, cũng chẳng còn ai nấu cơm cho nhà họ nữa.
Cái gia đình tàn dư phong kiến này, cần phải được chấn chỉnh lại cho ra trò.
Sau đó, tôi cho người giúp việc về quê nấu cơm cho mẹ chồng mỗi tuần một lần.
Những lúc khác, hoặc là ăn tạm bợ cái gì đó, hoặc là ăn mì tôm.
Nghe nói hai tháng sau, bà cụ Lâm Thu Phân đã tự mình vào bếp nấu mì.
Dù sao không có ai nấu cho ăn, bà ta cũng không thể tự bỏ đói mình đến ch*t được.
Sau này thỉnh thoảng về quê, vẫn nghe thấy hàng xóm bàn tán:
"Tôi nghe nói, cô con dâu mới nhà bà đã phá bỏ cái quy tắc quỳ mời ăn cơm rồi? Thật không?"
Tô Cẩn không trả lời.
V* Vương đứng bên cạnh tiếp lời: "Bà chị à, cái quy tắc này đáng lẽ phải phá bỏ từ lâu rồi!"
"Bà đã thấy nhà nào ăn bữa cơm mà còn phải dập đầu chưa?"
Thím Triệu tặc lưỡi: "Chẳng thế nữa là gì."
"Trước đây tôi đi ngang qua cửa nhà bà, còn nghe thấy tiếng Tô Cẩn quỳ dưới đất gọi mẹ ăn cơm."
"Cái tiếng đầu gối đ/ập xuống nền xi măng đó, tôi đứng ngoài còn nghe rõ mồn một."
Tô Cẩn cúi đầu cười: "Đều là chuyện quá khứ cả rồi."
"Đúng thế, sau này không còn nghe thấy nữa rồi."
Thím Triệu giơ ngón tay cái về phía tôi: "Cô con dâu mới thật có bản lĩnh!"
"Cái bà già cứng đầu cả một đời, đến người thân cũng không khuyên nổi, mà cô mới về không bao lâu đã sửa được cái thói x/ấu đó rồi."
"Không phải chỉ là bản lĩnh của một mình con đâu."
Tôi ôm lấy vai Tô Cẩn: "Chị dâu tự mình cứng rắn lên rồi, thì chẳng ai làm gì được chị ấy nữa."
Hơn nữa, chị dâu giờ đã ly hôn, trở thành người phụ nữ mạnh mẽ của thời đại mới.
Ngày chị ấy được thăng chức, tôi còn tặng chị ấy quà và một bó hoa tươi thật lớn.
Tô Cẩn vui mừng đến mức lau nước mắt, nắm lấy tay tôi nói:
"Đường Đường, em chính là quý nhân, cũng là ân nhân cả đời của chị."
Tôi cũng cười ôm lấy chị ấy: "Chúng ta còn là bạn tốt của nhau cả đời nữa."
Kể từ khi tôi chuyển về biệt thự tân hôn.
Lâm Bắc Thần cũng ôm chăn gối theo lên.
"Đường Đường, anh là chồng em mà, em không thể bỏ anh được đâu."
"Lúc đầu đã nói rồi, em ở đâu thì nhà ở đó, anh sẽ theo em đến đó."
"Vì em không muốn ở quê nữa, nên anh sẽ cùng em chuyển ra ngoài."
Tôi vừa ăn nho vừa nhìn anh ta cười nhẹ:
"Được thôi, vậy thì phải xem biểu hiện của anh thế nào đã."
"Đi vào bếp nấu cơm trưa đi."
Lâm Bắc Thần lập tức mày nở mặt cười:
"Tuân lệnh, vợ ơi."
"Đàn ông không biết nấu cơm cho vợ, không phải là đàn ông tốt!"
"Hết"