Sáng hôm đó, chính Lục Minh Viễn là người đi báo tin, chuyện gì đã xảy ra ở giữa thì không ai hay biết.
Thế nhưng bố tôi vốn dĩ luôn uống th/uốc và kiểm tra sức khỏe định kỳ, sao có thể đột nhiên bị đột quỵ?
Tôi nắm ch/ặt lấy tay bố, kéo ông bước nhanh vào phòng làm việc.
Vừa ấn ông ngồi xuống ghế, tôi đã quỳ sụp xuống trước mặt ông, nghiêm túc lên tiếng:
"Bố, con muốn ly hôn với Lục Minh Viễn."
"Những lời tiếp theo con nói nghe có vẻ hoang đường, nhưng bố tuyệt đối đừng kích động hay tức gi/ận."
Tôi biết, bố nhất định sẽ tin tôi, vì ông coi tôi như mạng sống.
Kiếp trước, tôi lớn lên trong sự bao bọc hạnh phúc đó, cứ ngỡ ai cũng là người lương thiện, dù có chút th/ủ đo/ạn cũng chỉ là bất đắc dĩ.
Vì thế, khi Lục Minh Viễn theo đuổi tôi, anh ta dịu dàng săn sóc, chiều chuộng tôi trăm bề, tôi đã tưởng anh ta cũng giống như bố, là một người đàn ông tốt, một người chồng trọng tình trọng nghĩa.
Sắc mặt bố trở nên nghiêm trọng, theo từng lời kể nghẹn ngào của tôi, sắc mặt ông dần dần trở nên âm trầm đến đ/áng s/ợ.
Khi tôi nói đến việc mình đ/âm đầu vào cột sắt mà ch*t, trong phòng làm việc vang lên một tiếng đ/ập bàn chát chúa.
Bố đ/ập mạnh tay xuống bàn, toàn thân r/un r/ẩy:
"Đồ s/úc si/nh, hôm nay tao nhất định phải băm vằm nó, dám mưu hại con gái tao."
Tôi vội nắm lấy tay bố, nghiến răng nói:
"Bố, băm vằm hắn thì nhẹ cho hắn quá rồi. Con muốn hắn sống không bằng ch*t, ngày ngày dày vò, để hắn chịu đủ mọi đ/au đớn."
Bố nhìn tôi đầy kinh ngạc và nghi hoặc.
Tôi cười khổ, người con gái tên Cố Tinh Nhược đơn thuần, lương thiện, tin vào tình yêu năm xưa đã ch*t trong sự nh/ục nh/ã, uất h/ận và tuyệt vọng rồi.
Bây giờ tôi nên gọi là Nữu Hỗ Lộc Tinh Nhược mới đúng.
Tôi lập tức trình bày kế hoạch của mình, đồng thời đưa ra những bằng chứng về việc Lục Minh Viễn cấu kết với cấp trên để trục lợi trong những năm qua.
Bố không hề do dự, lập tức gọi điện cho thám tử tư giỏi nhất, làm theo chỉ đạo của tôi, theo dõi sát sao Liễu Miên Miên và Lục Minh Viễn.
Đồng thời, ông triệu tập luật sư của công ty, yêu cầu họ bắt đầu rà soát các luồng vốn giữa Lục thị và Cố thị, bắt đầu c/ắt đ/ứt các dự án hợp tác của hai bên, nhanh chóng lấp đầy những lỗ hổng tài chính phát sinh.
Thám tử Mộc đúng là thần thám của kinh đô, hành động vô cùng nhanh nhẹn.
Ngay tối hôm đó, khi tôi mang theo mười tỷ tiền vốn bước vào nhà, tài liệu đã được gửi đến điện thoại của tôi.
Bao gồm cả việc tài trợ cho Liễu Miên Miên từ lúc cô ta tốt nghiệp đại học, cho đến khi hai người họ lăn xả vào nhau ngay ngày tốt nghiệp.
Hai người họ mượn cớ đi công tác du lịch, ở lì trong khách sạn ba ngày không bước ra ngoài.
Bao gồm cả việc cô ta muốn sinh cho Lục Minh Viễn một đứa con trai để làm người thừa kế Lục thị, và Lục Minh Viễn vì tiện lợi đã phá lệ tuyển cô ta làm trợ lý.
Nhớ lại ngày đó, Liễu Miên Miên quỳ xuống c/ầu x/in tôi cho cô ta vào công ty làm việc để báo đáp ân tình, Lục Minh Viễn nhìn tôi đầy khó xử, nói rằng quy định công ty không dễ phá.
Hóa ra, sự "báo đáp" của cô ta chính là hầu hạ chồng tôi trên giường, sinh con trai cho anh ta để thừa kế tài sản của tôi.
Kiếp trước, Lục Minh Viễn diễn quá đạt, ngụy trang quá giỏi. Dù tôi có nhận ra mối qu/an h/ệ thân mật của hai người họ, thì lần nào cũng bị anh ta dỗ dành bằng câu: "Anh chỉ coi cô ấy như em gái nhỏ thôi, loại người nhà quê đó, sao anh có thể để mắt tới được."
Ngay khoảnh khắc bước vào nhà, Lục Minh Viễn đã sốt sắng đón lấy:
"Nhược Nhược, em nói bố có điều kiện, chẳng lẽ ông ấy không muốn cho chúng ta v/ay tiền sao?"
Tôi cười, lấy ra một bản thỏa thuận:
"Bố thương em nhất, sao có thể không cho v/ay?"
"Nhưng ông ấy có điều kiện, sau này nếu anh không trả được, thì phải tặng lại mười phần trăm cổ phần công ty cho em."
Lục Minh Viễn sững người, ngập ngừng nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận.
Tôi lập tức nắm lấy cánh tay anh ta, cố nén sự gh/ê t/ởm mà làm nũng:
"Đồ ngốc, được không mười tỷ mà còn không vui à? Cổ phần nằm trong tay em thì cũng là của anh thôi."
"Đợi dự án tiến hành đến giai đoạn hai, em về nhà nài nỉ bố thêm vài lần nữa, bố vui lên lại cho thêm mười tỷ nữa."
Lục Minh Viễn lập tức vỡ lẽ, mừng rỡ khôn xiết, cầm bút ký nhanh vào bản thỏa thuận đã được công chứng.
Tôi nhìn anh ta đi về phía ban công, khép cửa lại vui vẻ gọi điện thoại, rồi quay sang gửi bản fax thỏa thuận cho luật sư cất giữ.
Cộng với hai mươi phần trăm lúc kết hôn, tổng cộng là ba mươi.
Đã đến lúc ra tay rồi.
Những ngày sau đó, Liễu Miên Miên với tư cách là trợ lý đã hoạt động tích cực ở bộ phận dự án Nam Thành.
Hai người họ đương nhiên là cùng đi cùng về, thậm chí còn công khai đi b/ệnh viện.
Cho đến một tháng sau, thám tử Mộc gửi đến một tờ phiếu khám, Liễu Miên Miên mang th/ai rồi.
3
Luật sư Mộc vẫn còn chút bất bình, sau đó tôi giải thích ngắn gọn, phía bên kia lập tức phấn khích:
"Tổng giám đốc Cố, vẫn là cô cao tay, ai mà nói cô 'n/ão yêu đương' thì kẻ đó đúng là đồ ng/u."
Cúp điện thoại, tôi khẽ cong môi.
Trong những gia tộc hào môn, có ai là kẻ thực sự ng/u ngốc đâu, chỉ là họ sẵn lòng tin vào chân tình mà thôi.
Có lẽ vì biết mình sắp có cháu nội, bố mẹ chồng cũng vội vã đến kinh đô, dọn vào biệt thự ở Vân Hồ.
Lục Minh Viễn nói dối tôi rằng bố mẹ đã già, muốn được nhìn thấy chúng tôi thường xuyên nên mới từ quê chuyển lên.
Anh ta không yên tâm nên đã để Liễu Miên Miên qua đó chăm sóc.
Anh ta còn đặc biệt m/ua quà cho tôi, tối đến lại cố gắng lấy lòng.
Tôi chỉ bình thản dưỡng da:
"Tốt lắm, Miên Miên là người nông thôn, tính tình ôn hòa, có cô ấy chăm sóc bố mẹ em cũng yên tâm."
Nói rồi tôi lấy cớ đến ngày đèn đỏ, đuổi anh ta sang phòng làm việc.
Một gã đàn ông thối nát từ trong ra ngoài, đừng nói là dùng, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy gh/ê t/ởm đến mức nôn ba ngày ba đêm.
Ngày hôm sau, tôi đặc biệt trang điểm thật xinh đẹp rồi đến biệt thự Vân Hồ.
Khoảnh khắc mở cửa, bố mẹ chồng sững sờ tại chỗ, lắp bắp:
"Nhược Nhược, sao con lại đến đây?"
Tôi thản nhiên bước vào, ném túi xách lên ghế sofa:
"Bố mẹ, chẳng phải hai người nói nhớ chúng con sao? Con đến thăm bố mẹ đây."