Tôi ném bản thỏa thuận vào mặt anh ta:

"Lục Minh Viễn, nếu anh không bị mất trí nhớ thì nên nhớ tại sao tôi lại không thể sinh con. Năm đó nếu không phải tôi đỡ cho anh, anh sớm đã bị bọn đòi n/ợ băm thành bùn rồi. Bây giờ anh lấy tư cách gì mà chất vấn tôi?"

Một vài người bạn đối tác nhớ lại chuyện cũ, nhớ lại lý do tại sao tôi mười năm không có con.

Ánh mắt họ nhìn Lục Minh Viễn tràn đầy vẻ kh/inh bỉ, coi thường.

"Đúng thế, cùng lắm thì ly hôn. Cô Cố có ơn c/ứu mạng với hắn ta, tính kế người ta như vậy thật quá đê tiện."

"Ông Chu, tôi nói cho ông biết, từ nay về sau tuyệt đối không hợp tác với nhà họ Lục nữa. Nếu để tôi biết ông còn lén lút, ông đừng hòng quay về nhà."

Phu nhân họ Chu lập tức đ/ập bàn đứng dậy, chỉ tay vào ông Chu rồi bỏ đi. Ông Chu đang ở thế khó xử liên tục gật đầu đảm bảo rồi vội vàng đuổi theo.

Những khách hàng khác cũng lần lượt đứng dậy rời đi.

Khi ông Tiền đi ngang qua, ông đặc biệt vỗ vai tôi:

"Tổng giám đốc Cố, lão gia nhà tôi nói rồi, nhờ cô tìm danh y điều trị cho ông ấy mà thời gian qua ông ấy khỏe lên nhiều. Từ nay về sau, tập đoàn Tiền thị chỉ hợp tác với mình cô."

Chứng kiến các đối tác của nhà họ Lục lần lượt bỏ đi trong kh/inh bỉ, Lục Minh Viễn bắt đầu hoảng lo/ạn.

Anh ta túm lấy cánh tay tôi, hạ mình c/ầu x/in:

"Nhược Nhược, hôm nay nhiều người thân bạn bè ở đây như vậy, nể tình nghĩa vợ chồng, cô cho tôi chút thể diện, đừng làm ầm ĩ nữa được không?"

"Cô không muốn tặng cổ phần thì thôi, đứa trẻ này cô cứ nhận nuôi đi, được không? Đừng để người ta cười chê."

Tôi cười khẩy, đẩy mạnh anh ta ra:

"Lục Minh Viễn, mặt anh đúng là dày thật đấy, giờ lại còn biết sợ người ta cười chê sao?"

"Lúc anh sinh con riêng, tính kế tài sản của tôi, ép tôi ký tên, sao anh không nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng?"

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng, đáy lòng ngập tràn h/ận th/ù:

"Lục Minh Viễn, hôm nay tôi nói cho anh biết, cổ phần của tôi, tài sản của tôi đều là do tôi đá/nh đổi bằng mạng sống mới có được, đừng hòng chạm vào dù chỉ một phân một hào."

"Anh muốn nuôi con riêng, muốn nối dõi tông đường cho nhà họ Lục, đó là việc của anh. Từ hôm nay chúng ta ly hôn, Cố thị và Lục thị từ nay chỉ là kẻ th/ù."

Cả hội trường im phăng phắc, tất cả mọi người nhìn vẻ mặt quyết liệt của tôi, bàn tán xôn xao:

"Tổng giám đốc Cố hôm nay làm thật rồi, kinh đô sắp đổi chủ rồi."

Lục Minh Viễn mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi, lồng ngựk phập phồng dữ dội:

"Cố Tinh Nhược, cô nhất định phải nhẫn tâm đến mức h/ủy ho/ại nhà họ Lục, khiến nhà họ Cố cũng chẳng được yên ổn sao?"

"Tôi nói cho cô biết, cuộc hôn nhân này tôi sẽ không ly hôn, tôi không tùy hứng như cô đâu."

Tôi nhướng mày, cầm lấy xấp chứng cứ từ tay luật sư rồi ném thẳng vào mặt anh ta:

"Lục Minh Viễn, anh có thể không ký, nhưng nửa đời sau của anh cứ chờ ở trong tù đi."

"Chuyển dịch lợi ích bất hợp pháp, trúng thầu sai quy định, tám tỷ vốn không rõ tung tích. Anh nói xem, nếu tôi đưa những thứ này cho cảnh sát, anh sẽ bị phán bao nhiêu năm?"

Đồng tử Lục Minh Viễn co rút lại, không thể tin nổi nhìn vào đống tài liệu, ánh mắt anh ta lướt sang phía cảnh sát đang đứng sau lưng bố tôi.

Liễu Miên Miên lập tức lao tới quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc thảm thiết:

"Chị Nhược Nhược, tất cả là lỗi của em, em và Tổng giám đốc Lục thực sự trong sạch, em chỉ là thấy anh ấy không có con nên thương cảm. Em muốn báo đáp ân tình bằng cách sinh cho hai người một người thừa kế."

"Chị ơi, chị muốn đá/nh muốn ch/ửi gì cũng được, nhưng tuyệt đối đừng đòi ly hôn với anh ấy, anh ấy thực sự rất yêu chị."

Tôi cúi đầu nhìn Liễu Miên Miên, cười lạnh một tiếng, từng chữ từng chữ lạnh lẽo thốt ra:

"Liễu Miên Miên, hôn tôi nhất định phải ly, tài sản tôi nhất định phải lấy lại, tôi sẽ khiến nhà họ Lục không còn chỗ dung thân. Đứa con quý tử của cô cứ chờ mà thừa kế đống n/ợ nần đó đi."

Nói rồi tôi lấy ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đi đến trước mặt Lục Minh Viễn:

"Ký đi."

Lục Minh Viễn nhìn cảnh sát sau lưng bố tôi, nhìn ánh mắt quyết tuyệt của tôi, cầm tờ đơn ly hôn lên lật giở.

"Cố Tinh Nhược, cô thật á/c đ/ộc, tại sao còn đòi 20% cổ phần, tôi đã đưa cho cô 30% rồi mà?"

Tôi cười nhạt nhìn anh ta, nhặt xấp chứng cứ đưa đến trước mặt anh ta:

"Lục Minh Viễn, chỉ cần chừng này thôi, đã đủ chưa?"

"Mười năm vất vả, đầu tư không biết bao nhiêu vốn liếng, Lục Minh Viễn, đây là những gì tôi đáng được nhận."

Lục Minh Viễn suy sụp ngồi bệt xuống ghế, một giây, hai giây, ba giây...

Ngay khoảnh khắc tôi bước về phía cảnh sát, Lục Minh Viễn gầm lên:

"Cố Tinh Nhược, coi như cô giỏi, tôi ký."

8

Tiệc mừng thọ kết thúc trong dang dở, tôi cầm tờ đơn ly hôn bước ra khỏi cửa, gọi ngay cho Tổng giám đốc Tần:

"Tổng giám đốc Tần, tại câu lạc bộ Khải Duyệt, tôi đợi anh ký hợp đồng."

"À đúng rồi, cho anh một tin nội bộ, anh có thể chuẩn bị thâu tóm toàn bộ Lục thị rồi."

Sau khi cầm được sáu mươi tỷ, tôi đạp ga phóng thẳng đến phòng nghiên c/ứu của Lý Kỳ Dữ, đ/ập tấm thẻ lên bàn:

"Lý Kỳ Dữ, sáu mươi tỷ, anh cứ yên tâm mà làm đi. Nếu không làm nên trò trống gì, tôi sẽ đá/nh ch*t anh."

Lý Kỳ Dữ r/un r/ẩy cầm tấm thẻ, đáy mắt dần dâng lên sự kiên định và hào khí:

"Tổng giám đốc Cố, hãy chờ tin tốt từ tôi."

Ngày hôm sau, vụ bê bối chấn động của hào môn Lục - Cố nhanh chóng lên trang nhất các báo tại kinh đô, từ chuyện tình cảm dây dưa đến những biến động thương trường.

Tôi bình thản lướt xem các tin đồn, nhấp ngụm sữa cuối cùng rồi dõng dạc nói:

"Bác Ngưu, chuẩn bị xe, tôi phải đến Đội cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế kinh đô."

Ngồi trong phòng tiếp khách, tôi trịnh trọng bàn giao toàn bộ tài liệu cho đội trưởng, nghiêm túc nói:

"Tôi sẽ không bao che dung túng chỉ vì anh ta từng là chồng tôi, xin các anh hãy công tâm điều tra."

Vừa bước ra khỏi cửa đội cảnh sát, điện thoại của Lục Minh Viễn gọi đến, vừa bắt máy đã nghe tiếng gầm thét:

"Cố Tinh Nhược, cô thật đê tiện, cô đã nói là không giao cho cảnh sát cơ mà!"

Tôi lạnh lùng cong môi:

"Lục Minh Viễn, tôi nói không giao cho cảnh sát, chứ không nói là không báo cáo lên đội điều tra kinh tế. Anh cứ chờ mà nhận lệnh điều tra đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta làm nền mang bầu bỏ trốn

Chương 10
Tần Mục Dã mắc chứng rối loạn giấc ngủ rất nghiêm trọng. Mỗi lần làm xong, chỉ khi thỏa mãn nằm trong lòng tôi, anh mới có thể chợp mắt được một chút. Trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận. [Bao giờ cái tên Beta pháo hôi này mới cút đi vậy? Không muốn thấy công dây dưa với cậu ta nữa.] [Chỉ cần ngửi thấy mùi pheromone của thụ là công có thể dễ dàng ngủ được. Thiết lập này đúng là quá hợp gu!] [Đừng vội! Thụ sắp xuất hiện rồi. Đến lúc đó công sẽ chẳng cần Beta này nữa, cậu ta sẽ bị biên kịch cho chết để đẩy cốt truyện thôi!] Tôi nửa tin nửa ngờ. Cho đến khi tận mắt nhìn thấy Tần Mục Dã dựa lên vai chàng trai kia rồi chìm vào giấc ngủ. Tôi lặng lẽ xé nát tờ giấy báo mang thai trong tay. Cuỗm sạch tiền của anh. Rồi trong đêm, trốn về quê. Về sau, khi nhìn thấy bụng tôi đã nhô cao, vành mắt Tần Mục Dã đỏ hoe: "Thằng khốn nào dám làm một Beta như em mang thai vậy?!"
581
8 Mèo của anh Chương 15
11 Hôn lễ cổ quái Chương 9
12 Yêu Nhầm Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm