B/ệnh viện phụ sản tốt nhất thành phố luôn trong tình trạng quá tải, tôi đã rất vất vả mới xếp hàng được một giường b/ệnh.

Ngày nhập viện, chồng tôi, Bạch Ngôn Sâm, lại dẫn theo người giúp việc Lý Thiến đang mang th/ai đến.

"Lý Thiến cũng sắp sinh rồi, chồng cô ấy lại đang ở xa không về được, tiện thể ở chung phòng b/ệnh với chúng ta luôn."

Tôi ch*t lặng, nhìn căn phòng đơn mà tôi phải dùng hết các mối qu/an h/ệ mới đổi được, rồi đỡ lấy bụng mình hỏi:

"Phòng b/ệnh đơn không kê thêm giường được, anh định để Lý Thiến ngủ ở đâu?"

Lý Thiến cúi đầu, rụt rè lên tiếng:

"Thưa bà chủ, làm khó chị quá, nhưng tôi cũng vì đứa bé. Tôi ngủ ở hành lang là được, đảm bảo không ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của chị."

Bạch Ngôn Sâm vội vàng đỡ lấy cô ta, khuyên nhủ:

"Ngủ hành lang làm gì? Cứ ngủ trong phòng b/ệnh cho thoải mái, yên tĩnh."

Tôi không nhịn được nữa:

"Bạch Ngôn Sâm, anh để Lý Thiến ở phòng b/ệnh, thế còn em? Anh bắt em vác cái bụng tám tháng đi ngủ ở hành lang à?"

Bạch Ngôn Sâm bắt đầu mất kiên nhẫn:

"Được rồi, đây là chuyện tích đức hành thiện, nghe anh, Lý Thiến ngủ giường b/ệnh, em trải đệm dưới đất, anh ra hành lang ngồi tạm mấy đêm."

"Sắp làm mẹ đến nơi rồi mà còn so đo tính toán, Lý Thiến đang mang th/ai con trai đấy, em rộng lượng chút đi."

"Nếu ngày nào em cũng hẹp hòi như vậy, cái nhà này sớm muộn gì cũng tan nát."

Vì bảo vệ một người ngoài, anh ta thậm chí không tiếc nguyền rủa chính cuộc hôn nhân của mình.

Tôi không nói thêm lời nào mà trực tiếp thông báo cho b/ệnh viện thay đổi người liên lạc khẩn cấp.

Căn phòng VIP này là nhờ qu/an h/ệ nhà ngoại tôi mới giành được.

Không có chữ ký của tôi, đừng hòng ai chiếm được giường b/ệnh của tôi, tất cả cút hết khỏi b/ệnh viện cho tôi.

...

Thấy tôi im lặng, Bạch Ngôn Sâm tưởng tôi đã xuống nước, vỗ vai tôi:

"Thế mới đúng chứ, cứ phải để anh nói một tràng mới chịu nghe lời."

"Đúng rồi, hộp tổ yến mà bạn thân em mang từ nước ngoài về đâu? Hai hôm nay Lý Thiến ăn uống không ngon miệng, em lấy cho cô ấy đi."

Tôi gi/ận dữ lườm anh ta:

"Đó là bạn thân tôi vất vả lắm mới tìm được để bồi bổ cho tôi, tôi phải để dành uống."

Bạch Ngôn Sâm cười khẩy:

"Biết là khó tìm nên mới bảo em lấy ra cho Lý Thiến. Bình thường ở nhà em uống chút canh mộc nhĩ chẳng tốt sao, việc gì phải so đo chút đồ đó với người giúp việc?"

Ngập ngừng một chút, anh ta bồi thêm câu nữa:

"Rảnh thì soi gương đi, em b/éo như con lợn rồi còn ham ăn."

Tôi mang th/ai nên tăng cân tự nhiên, vậy mà anh ta lại m/ắng tôi là lợn.

Thấy sắc mặt tôi tím tái, giọng anh ta dịu lại một nửa:

"Anh là người thẳng tính, em đừng để bụng. Lý Thiến trước đây từng sảy th/ai, giờ khó khăn lắm mới có bầu, phải ăn chút đồ tốt để bồi bổ."

"Em thương đứa bé trong bụng cô ấy chút không được à? Em muốn uống thì lúc nào anh rảnh anh m/ua cho."

Vì Lý Thiến mang th/ai không dễ dàng nên phải ưu tiên cô ta.

Tôi mang th/ai lần đầu thì đáng đời phải dùng lại đồ thừa của cô ta sao?

Dựa vào cái gì?

"Không cần đợi sau này. Lý Thiến muốn uống tổ yến, anh đi hiệu th/uốc m/ua cho cô ấy đi. Giường b/ệnh này đứng tên em, ai được ở đây, em là người quyết định."

Sắc mặt Bạch Ngôn Sâm trầm xuống ngay lập tức:

"Ý em là sao?"

Tôi nhìn anh ta nói: "Anh nói xem em có ý gì?"

Anh ta hừ một tiếng:

"Nếu em còn như vậy..."

"Không sống được nữa thì thôi, đừng sống nữa."

Bạch Ngôn Sâm sững người, nhìn chằm chằm vào tôi vài giây:

"Chỉ vì một hộp tổ yến mà em không muốn sống nữa sao?"

Tôi vặn lại: "Chẳng phải anh luôn miệng nói không sống nổi nữa sao? Vậy thì đừng miễn cưỡng nữa."

Lý Thiến ở bên cạnh đỏ hoe mắt:

"Anh Bạch, anh đừng vì em mà cãi nhau với chị nhà, chị ấy đang mang th/ai nặng nề, không được tức gi/ận đâu. Hay là em đi đi!"

Cô ta đỡ bụng bầu bước ra ngoài, Bạch Ngôn Sâm vội vàng ngăn lại.

Anh ta cẩn thận dìu cô ta:

"Em đi đâu? Cái phòng trọ của em đến cái điều hòa còn không có, giữa mùa hè thế này một bà bầu như em chịu sao nổi? Không được, tuyệt đối không được."

Khi nhìn lại phía tôi, anh ta đã đổi giọng:

"Thẩm Mộng Viên, chỉ vì miếng ăn mà em ép Lý Thiến đến ch*t sao? Chồng cô ấy ở xa không về được, một mình thuê cái phòng cũ nát không thang máy, ngày nào cũng leo tầng sáu, dạo trước còn bị ra m/áu."

"Cô ấy không có chồng để dựa vào, không có tiền tiết kiệm, giờ em đuổi cô ấy đi, có khác nào lấy mạng cô ấy không?"

Đột nhiên đứa bé trong bụng đạp tôi một cái, đ/au đến mức tôi phải gập người lại.

Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông đã kết hôn năm năm này, lồng ngựk nghẹn ứ.

Đây là lần đầu tiên tôi biết anh ta lại chu đáo đến thế.

Anh ta biết Lý Thiến ở nhà thuê leo tầng sáu vất vả, biết cô ta bị ra m/áu không ai chăm sóc, biết cô ta không có tiền tiết kiệm nên cuộc sống khổ sở.

Nhưng anh ta chưa từng quan tâm tôi sống thế nào sau khi mang th/ai.

Khi tôi mang th/ai bảy tháng vẫn phải tăng ca chạy dự án, anh ta thậm chí chẳng buồn hỏi lấy một câu.

Tôi bị nghén đến mức xuất huyết dạ dày phải nhập viện, anh ta đến mười phút rồi bảo công ty có việc nên đi mất.

Mỗi lần đi khám th/ai tôi đều tự bắt taxi đi về, có hai lần bị hạ đường huyết suýt ngất, tôi gọi điện cho anh ta, anh ta dập máy rồi gửi lại một tin nhắn:

"Đang họp, tự liệu mà làm."

Tôi nói với anh ta là mệt, nói là không chịu nổi, lần nào anh ta cũng nhíu mày:

"Đàn bà ai chẳng mang th/ai? Chỉ mình em là đỏng đảnh."

Anh ta thương Lý Thiến một mình leo tầng sáu, nhưng khi tôi vác cái bụng bầu to đùng chen chúc trên tàu điện ngầm vào giờ cao điểm, anh ta đã từng nhíu mày lấy một cái chưa?

Không phải anh ta không biết xót người, chỉ là người anh ta xót chưa bao giờ là tôi.

Tôi cúi đầu nhìn những vết kim chi chít trên mu bàn tay mình.

Đó là kết quả của năm tháng tiêm th/uốc giữ th/ai, chính tôi cũng không đếm nổi là bao nhiêu mũi nữa.

Tôi cam chịu tất cả để vượt qua, chỉ vì muốn đứa bé này được chào đời bình an.

Bố mẹ tôi đã dốc hết tiền dưỡng già để giúp tôi chạy vạy vào được căn phòng b/ệnh này, chính là để tôi được nghỉ ngơi tốt hơn trong hai tháng cuối cùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta làm nền mang bầu bỏ trốn

Chương 10
Tần Mục Dã mắc chứng rối loạn giấc ngủ rất nghiêm trọng. Mỗi lần làm xong, chỉ khi thỏa mãn nằm trong lòng tôi, anh mới có thể chợp mắt được một chút. Trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận. [Bao giờ cái tên Beta pháo hôi này mới cút đi vậy? Không muốn thấy công dây dưa với cậu ta nữa.] [Chỉ cần ngửi thấy mùi pheromone của thụ là công có thể dễ dàng ngủ được. Thiết lập này đúng là quá hợp gu!] [Đừng vội! Thụ sắp xuất hiện rồi. Đến lúc đó công sẽ chẳng cần Beta này nữa, cậu ta sẽ bị biên kịch cho chết để đẩy cốt truyện thôi!] Tôi nửa tin nửa ngờ. Cho đến khi tận mắt nhìn thấy Tần Mục Dã dựa lên vai chàng trai kia rồi chìm vào giấc ngủ. Tôi lặng lẽ xé nát tờ giấy báo mang thai trong tay. Cuỗm sạch tiền của anh. Rồi trong đêm, trốn về quê. Về sau, khi nhìn thấy bụng tôi đã nhô cao, vành mắt Tần Mục Dã đỏ hoe: "Thằng khốn nào dám làm một Beta như em mang thai vậy?!"
581
8 Mèo của anh Chương 15
10 Yêu Nhầm Chương 14
11 Hôn lễ cổ quái Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm