Xuyên thành mẹ kế hào môn, con riêng là nam phụ b/ệnh kiều.

Sau khi lớn lên, nó giam cầm nữ chính, tiêu sạch gia sản bạc tỷ.

Sau khi xuyên tới, tôi bắt đầu tính sổ với nó:

“Học phí một năm 500 ngàn, lớp năng khiếu một năm 300 ngàn, đồ chơi và quần áo một năm 100 ngàn.”

“Bây giờ mày n/ợ tao 900 ngàn, trả tiền đây!”

Nam phụ: “?”

Nó gi/ận mà không dám nói, đành đưa hết tiền lì xì cho tôi.

Những ngày sau đó, tôi càng lúc càng quá quắt.

Khi ăn cơm, nam phụ gắp trước một cái đùi gà cho mình.

Tôi nói: “Không gắp cho tao trước, không có hiếu.”

Nam phụ không dám cãi, lại gắp đùi gà bỏ vào bát tôi.

Tôi nói: “Biết tao không thích ăn th!t mà còn gắp cho tao, không biết điều.”

Nam phụ: “???”

Sau này, dưới sự giáo dục của tôi, nam phụ b/ệnh kiều đã biến thành một thiếu niên ba tốt tỉnh táo lý trí.

Bạn gái hỏi nó: “Anh thấy em có làm mình làm mẩy không?”

Nam phụ bình thản đáp: “Còn kém xa mẹ anh.”

1

Tôi xuyên thành mẹ kế của nam phụ b/ệnh kiều.

Sau khi lớn lên, nó giam cầm nữ chính, bị nam chính trả th/ù, gia sản tan thành mây khói.

Cuối cùng, người thân xa lánh, ch*t thảm vì bạo b/ệnh.

Hệ thống kể xong cốt truyện rồi bảo tôi ngăn cản nam phụ b/ệnh kiều hắc hóa, sau đó nó liền offline.

Tôi: “…”

Cũng chẳng bảo tôi phải ngăn cản thế nào.

Gãi gãi đầu, tôi thật sự không có kinh nghiệm gì trong việc hướng thiện.

Thôi thì cứ hiểu đơn giản là không được để đứa trẻ quá ích kỷ, phải học cách quan tâm người khác.

Thế là tôi nhìn về phía nhóc con đang co ro ở góc cầu thang, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đông cứng như tảng băng.

Tôi bước tới bảo nó:

“Tao khát rồi, mày đi m/ua trà sữa cho tao.”

Nhóc con không lên tiếng, đôi mắt đen láy lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi, giống như một con thú nhỏ đang cảnh giác.

Tôi: “Nhìn gì mà nhìn, tao là mẹ mày đây, đi mau.”

Thiết lập của nguyên chủ là mẹ kế đ/ộc á/c.

Khi nam phụ còn nhỏ, bà ta đủ kiểu ng/ược đ/ãi nó.

Nam phụ h/ận bà ta thấu xươ/ng, sau khi trưởng thành đã tống bà ta vào b/ệnh viện t/âm th/ần, cuối cùng nguyên chủ cô đ/ộc ch*t trong phòng b/ệnh.

Giờ tôi xuyên tới rồi.

Tôi dự định trong điều kiện không ng/ược đ/ãi đứa trẻ, sẽ thực hiện triệt để thiết lập đ/ộc á/c của nguyên chủ.

Tránh cho nó nảy sinh nghi ngờ, hoài nghi thân phận của tôi.

Giang Sâm có lẽ chưa bao giờ bị sai bảo như vậy.

Nó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt xinh đẹp đầy kiêu ngạo nhìn tôi đầy bất mãn.

Tôi kìm nén ý muốn xoa nắn khuôn mặt nó, cố tình gằn giọng:

“Đi nhanh lên, trà đào tuyết, ít đ/á, đường 70%.”

“Trong vòng 30 phút tao phải uống được.”

Ánh mắt Giang Sâm đầy oán trách, gi/ận mà không dám nói, miễn cưỡng gọi tài xế đi m/ua trà sữa cho tôi.

Tôi chống nạnh cười lớn.

Đây chẳng phải là một kiểu chữa lành sao?

Cách ngăn cản nam phụ hắc hóa này quả thực quá thành công.

Hi hi, tự khen mình một cái.

2

Uống trà sữa xong, tài xế định đưa Giang Sâm đi học lớp ngoại khóa.

Tôi nhìn bảng kế hoạch hàng ngày của nó, ngay cả ngày nghỉ cũng được sắp xếp kín mít.

Quan trọng nhất là…

Giá đắt đến mức vô lý.

Lớp tennis, một buổi 3 ngàn?

Lớp cưỡi ngựa, một buổi 5 ngàn?

Sau khi Giang Sâm trưởng thành, gia đình sẽ phá sản, tiêu tiền kiểu này sao được?

Tôi bình tĩnh nói: “Từ hôm nay trở đi, tất cả các lớp ngoại khóa của mày đều dừng hết.”

Nguyên chủ không thích Giang Sâm.

Đăng ký cho nó nhiều lớp ngoại khóa để ở nhà không phải nhìn thấy nó.

Nhưng tôi thì khác.

Trong mắt tôi chỉ có tiền.

Tiền của nhà họ Giang không chịu nổi thằng nhóc này phá như vậy đâu.

Tôi phải bảo vệ tài sản gia đình.

Hành động của tôi có lẽ khác với thường ngày.

Ánh mắt Giang Sâm có chút ngơ ngác, đeo cặp sách nhỏ đứng tại chỗ nhìn tôi.

Tôi: “Còn ngẩn người ra đó làm gì? Vào nhà chơi game đi.”

Giang Sâm túm lấy quai ba lô, bất an hỏi:

“Cô… không phải cô nói, muốn con học thêm nhiều thứ sao?”

Tôi sợ tốn tiền, chỉ đành tìm cách tẩy n/ão nó:

“Chỉ có mấy đứa nhỏ ngốc nghếch mới cần đăng ký lớp ngoại khóa thôi, mày thông minh thế này, căn bản không cần.”

“…”

“Nhưng bố bảo con phải học.”

“Mày nghe lời ông ấy, hay nghe lời tao?”

Giang Sâm do dự một lát.

Thả ba lô xuống, vẫn chọn nghe lời tôi.

Tôi: “Mày cứ suốt ngày học, chẳng có thời gian ở bên tao, mày có biết như vậy sẽ làm mẹ đây rất thiếu cảm giác an toàn không?”

Giang Sâm kinh ngạc: “?”

Tôi tà/n nh/ẫn đưa ra yêu cầu:

“Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày mày đều phải dành một tiếng chơi với tao, phải nói yêu tao, phải dỗ tao vui.”

Khóe miệng Giang Sâm gi/ật gi/ật, hỏi ngược lại: “…Con dỗ cô vui?”

Tôi: “Không được à? Tao là mẹ mày, mày dỗ tao vui là chuyện đương nhiên.”

Giang Sâm: “…”

Nó thế mà không thể phản bác.

Tôi vẫy tay: “Giờ thì lại đây, để tao nhéo mặt cái.”

Trong mắt Giang Sâm đầy vẻ không phục, nhưng chỉ có thể cúi đầu, từng bước từng bước đi tới.

Tôi nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, rồi đặt một nụ hôn thật kêu.

“Ngoan lắm.”

“Yêu con nhất.”

Giang Sâm ôm mặt, kinh ngạc nhìn tôi, vành tai dần dần ửng đỏ.

Tôi chỉ mải vui vì tiết kiệm được tiền.

Dừng lớp ngoại khóa.

Hê hê.

Lại tiết kiệm được gần chục ngàn.

Chỉ cần giữ được tài sản trong nhà, Giang Sâm sẽ không hắc hóa nữa.

3

Sáng sớm hôm sau, tôi rảnh rỗi đi dạo quanh biệt thự.

Nghe thấy tiếng tranh cãi phát ra từ phòng ăn.

Giang Sâm vì không muốn ăn cơm nên đang dỗi.

“Tiểu thiếu gia lại không chịu ăn cơm rồi.”

“Trước khi đi thiếu gia đã dặn cô thế nào, cô quên hết rồi à?”

Người đang nói là quản gia Trương, làm việc ở nhà họ Giang đã lâu, có uy quyền nhất định.

Tôi liếc nhìn.

Trên bàn bày hai đĩa thức ăn.

Súp lơ xào khô khốc, như thể vừa được vớt ra từ nước lã.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
6 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
7 Eo Mỹ Nhân Chương 8
8 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm