Chẳng chút dầu mỡ nào.
“…”
Đống thức ăn này là để cho gà ăn sao?
Tôi gắp một miếng nhét vào miệng, vị như nhai sáp, đến cả chút muối cũng không có.
Tôi bình phẩm: “Đĩa thức ăn này, tôi ăn xong thì ông còn phải trả tiền cho tôi đấy.”
“Trước đây bà từng làm đầu bếp ở Cái Bang à?”
“Ăn cơm bà nấu xong, ai nấy đều tranh nhau đi ăn mày, một ngày có thể chạy được mười dặm.”
Trương m/a: “…”
Có lẽ bà ta chưa từng bị ai vặn lại bao giờ, mặt đỏ bừng lên.
“Tôi dạy dỗ tiểu thiếu gia, liên quan gì đến loại người ngoài như cô?”
“Đừng tưởng cô lấy lòng được thiếu gia là có thể ở lại đây mãi.
“Sớm muộn gì cái đuôi cáo của cô cũng lộ ra thôi, đến lúc đó đừng trách tôi không nhắc trước.”
Tôi: “Cơm của bà, cho chó nó còn chẳng thèm ăn, tôi còn phải ‘ăn không nói có’ với bà á? Tôi bị đi/ên à?”
“C/âm miệng! Tôi làm quản gia ở nhà họ Giang hơn hai mươi năm, ngay cả lão gia cũng phải nể mặt tôi, cô dám nói chuyện với tôi như thế sao?”
Trương m/a mặt lúc xanh lúc trắng, giọng the thé:
“Đã gả vào cửa này thì phải giữ quy tắc của cửa này.”
“Bao nhiêu người phụ nữ muốn chen chân vào nhà họ Giang làm thiếu phu nhân tôi chưa thấy qua sao? Nếu không phải vì lão gia nhà tôi coi trọng cô, cô tưởng mình có thể gả cho thiếu gia nhà chúng tôi à?”
Tôi chống nạnh cười lớn:
“Phong kiến m/ê t/ín, thế kỷ hai mươi mốt rồi còn thiếu phu nhân, sao bà không nói thiếu gia nhà bà là Hắc Đại Soái luôn đi!”
“Thức ăn khó nuốt thế này, đổi lại là bà, bà có ăn nổi không?”
“Bà thì ăn ngon mặc đẹp, bào ngư vi cá yến sào trong tủ lạnh đều chui vào bụng chó hết rồi hả?”
Trương m/a bị đ/âm trúng tim đen, cơ mặt co gi/ật kịch liệt, thẹn quá hóa gi/ận trừng mắt nhìn tôi.
Đây là sự thật.
Nguyên chủ vì muốn gả cho Giang Nghiên Đình mà hầu hạ quản gia như mẹ đẻ.
Chỉ h/ận không thể bày hết những món quý giá nhất trong hộp trang sức ra trước mặt bà ta để bà ta tùy ý chọn lựa.
Trương m/a đã quen thói sai khiến nguyên chủ, nay thấy tôi ngang ngược như vậy, nhất thời không biết phải phản kích thế nào.
Tôi vẫy tay với Giang Sâm:
“Không được ăn, qua đây.”
Giang Sâm ngẩn ra một lúc, chậm rãi đứng dậy bước tới.
“Gh/ét nhất là mấy người lớn ép trẻ con ăn món chúng không thích.”
“Sau này bà ta còn làm cơm khó ăn như vậy thì cứ lật tung cái bàn lên.”
“Nghe hiểu chưa?”
Nhóc con chớp chớp mắt, lọn tóc ngốc nghếch dựng đứng trên đỉnh đầu khẽ đung đưa, đáng yêu đến mức phạm quy.
Nó đưa tay nắm lấy tay tôi, ừ một tiếng.
“…”
Chậc.
Nghe lời phết.
4
Sau này tôi mới biết.
Trương m/a đã ng/ược đ/ãi Giang Sâm từ lâu.
Nguyên chủ vì muốn lấy lòng bà ta nên đã nhắm mắt làm ngơ.
Khi rửa tay cho Giang Sâm.
Tôi xắn tay áo lên, nhìn thấy những vết s/ẹo sâu nông trên cánh tay nó.
Giọng nói lập tức lạnh xuống:
“Ai đá/nh?”
Giang Sâm không dám lên tiếng, bàn tay nhỏ bé nắm ch/ặt lại thả lỏng, rồi lại rụt rè cuộn tròn.
Tôi thu xếp cho nó xong xuôi.
Liền trích xuất camera giám sát của nhà họ Giang.
Trương m/a cáo già, biết cách tránh camera, nhưng chiếc gương lớn ở cửa sảnh bên đã ghi lại hành vi đê tiện của bà ta.
Tôi tức gi/ận đến mức lôi Trương m/a từ trên giường xuống.
đ/á một cú thẳng vào tầng hầm.
Rồi khóa trái cửa phòng lại.
Đối xử với kẻ vô liêm sỉ, thì phải dùng cách vô liêm sỉ.
Không đạo đức, nhưng hiệu quả.
Làm xong mọi việc, tôi vào phòng trẻ gọi Giang Sâm dậy.
“Dậy mặc đồ đi, tối nay mẹ đưa con đi viễn du.”
Giang Sâm mơ màng dụi mắt, ngây ngô hỏi: “Đi đâu ạ?”
Tôi: “Muốn đi đâu thì đi đó.”
5
Du sơn ngoạn thủy.
Dạo cửa hàng xa xỉ.
Đi đấu giá m/ua hai viên đ/á quý.
Trong hai tháng, tôi quẹt sạch năm chiếc thẻ đen của Giang Nghiên Đình.
Ông già chuyên nhả tiền này không chịu nổi nữa, nhịn hết nổi liền gọi điện thoại cho tôi.
“Cô làm lo/ạn đủ chưa?”
“Cô có biết thời gian qua đã tiêu bao nhiêu tiền không!?”
Tôi đang đắp mặt nạ, cùng Giang Sâm nằm trên sofa xem phim, khoái chí nhai khoai tây chiên.
“Ông Giang, con trai ông đang trong tay tôi.”
“Không muốn nó phải ra đầu đường xó chợ thì cứ việc khóa thẻ của tôi đi.”
Giang Nghiên Đình gi/ận dữ gầm lên: “Cô lập tức quay về cho tôi…”
Tôi cúp máy.
C/ắt đ/ứt âm thanh ồn ào.
Giang Sâm nằm cạnh tôi, cẩn thận hỏi: “Mẹ… mẹ không thích bố nữa ạ?”
“Thích chứ.”
Không về nhà, lại có tiền tiêu.
Ông chồng thế này làm ơn cho tôi xin một tá.
“Nhưng trước đây mẹ đâu có như thế.” Giang Sâm do dự nói.
“Trước đây mẹ thích bố lắm.”
Ngập ngừng một lát, nó lại nói:
“Rất gh/ét con.”
Giang Sâm cụp mắt xuống, tâm trạng lập tức tệ đi.
Tôi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nó lên, xoa xoa, cảm giác thích cực kỳ.
“Không gh/ét con.”
“Trước đây là do mẹ m/ù.”
“Giờ mẹ nghĩ thông suốt rồi.”
“Tại sao phải lãng phí thời gian và sức lực quý báu của mình vì người không thích mình chứ?”
“Người thích mẹ nhiều lắm, chẳng thiếu một mình ông ta.”
Kiếp trước tôi là một hacker.
Đường chính ngạch không ki/ếm được tiền, thế là đi làm lập trình viên.
Tóc ngày càng ít, việc ngày càng nhiều.
Cuối cùng làm thêm giờ mà đột tử.
Sống lại một đời.
Tôi quyết định sẽ đắm mình trong đại dương tiền bạc.
Không bao giờ bò lên nữa.
Nhưng trước tiên.
Tôi phải bảo vệ thằng nhóc này lớn lên khỏe mạnh.
“Đừng lải nhải nữa, đi rửa ít trái cây cho mẹ đi.”
Tôi vắt chéo chân, thuần thục sai bảo nó.
Giang Sâm lập tức chạy vào bếp, ngoan ngoãn lấy trái cây đi rửa sạch.
“Mẹ ăn đi ạ.”
“Cảm ơn cục cưng.”
Điện thoại rung lên.
Tôi cầm lên xem, là Giang Nghiên Đình.
Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ, nhưng đầy sát khí ngút trời.
“Tôi đang ở ngoài cửa, mở cửa ra.”