Sau đó cô ta che miệng cười khúc khích, chớp chớp đôi mắt to tròn hỏi tôi: "Quên mất, anh ấy là bạn trai của cậu. Chắc chắn anh ấy đối xử với cậu tốt hơn với mình nhỉ?
"Cậu cũng có vòng tay Bulgari à? Ơ, chỉ là mẫu cơ bản thôi sao? Cái của mình là Trần Phong phải chạy mấy cửa hàng chuyên doanh mới m/ua được đấy..."
Chưa đợi cô ta nói xong, tôi đã ngắt lời.
"Lâm Hiểu, nếu tôi nhớ không lầm thì cậu đã kết hôn rồi nhỉ?"
Trên mặt cô ta thoáng vẻ lúng túng, nhưng nhanh chóng khôi phục lại.
"Thì đã sao? Cậu muốn đi tố cáo tôi à? Nói ra có ai tin không?"
Cô ta cười khẩy: "Cậu còn chẳng bước chân vào nổi cửa công ty chồng tôi đâu."
Tôi mỉm cười nhẹ.
"Biết là kẻ thứ ba mà vẫn làm, vậy mà còn tự hào gh/ê.
"Nhưng vẫn cảm ơn cậu, đã giúp tôi nhìn rõ bộ mặt của Trần Phong."
Cuối cùng, tôi nói:
"Nếu hôm nay cậu đến đây để chọc tức tôi, thì cậu thành công rồi."
Giữa nụ cười mỉa mai của cô ta, tôi bất ngờ đứng dậy.
Ngay lập tức, ly cà phê đã nguội ngắt được đổ ụp lên đầu cô ta.
Trước khi đến đây, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Dù không có quyền, không có thế.
Nhưng tôi không sợ phải x/é mặt với cô ta.
Bởi vì kẻ bỉ ổi, không phải là tôi.
Lâm Hiểu lập tức mất hình tượng, phát ra tiếng hét thất thanh như heo bị chọc tiết.
Cô ta vừa lấy khăn giấy lau tóc, vừa gi/ận dữ gào lên: "Mục Tư Tư, sao mày dám! Sao mày dám làm thế!"
"Cô Lâm nói chuyện lâu như vậy chắc là khát rồi nhỉ?
"Ly cà phê này coi như tôi mời cô."
Tôi quay người định bỏ đi thì một bàn tay to lớn từ phía sau túm lấy tôi.
5
Trần Phong, người đã lâu không gặp, đột ngột xuất hiện: "Mục Tư Tư! Mau xin lỗi Lâm Hiểu đi!"
Chà, đúng là đội cận vệ dũng cảm của Lâm Hiểu, từ trên trời rơi xuống thật đấy.
"Anh đi/ên đủ chưa hả!"
"Là cô ta tự chuốc lấy! Chưa thấy kẻ thứ ba nào tự tìm đến tận cửa để đòi ăn t/át bao giờ!"
Tôi và anh ta giằng co, xô xát.
Trần Phong kh/ống ch/ế tôi, bàn tay siết ch/ặt đầy tà/n nh/ẫn.
Xươ/ng cốt tôi đ/au nhói, nhưng nước mắt trong hốc mắt lại bướng bỉnh không chịu rơi xuống.
Lâm Hiểu cũng gi/ận đến đỏ mắt, tiến lên giáng cho tôi hai cái t/át.
"Mày là cái thân phận gì mà đòi tranh giành đàn ông với tao? Tao chỉ cần ngoắc ngón tay, là người đàn ông của mày sẽ đ/á mày ngay lập tức."
Cô ta không còn vẻ đài các của thiên kim tiểu thư nữa, mà trông như một mụ đàn bà chanh chua đang ăn vạ.
Nhân viên quán cà phê định chạy lại can ngăn, nhưng bị khí thế của Lâm Hiểu dọa cho đứng sững lại ở đằng xa.
đá/nh hai cái t/át vẫn chưa hả gi/ận, cô ta quay đầu nhìn Trần Phong.
"Trần Phong, bạn gái anh dám đối xử với tôi như thế, anh không dạy dỗ cô ta à? Chẳng phải anh luôn miệng nói yêu tôi, nói nguyện làm con chó trung thành của tôi sao?
"Giờ nhìn thấy cái mặt của nó là tôi thấy phiền rồi!"
Trần Phong hiểu ý ngay, giơ tay định t/át tôi thêm lần nữa.
"Mục Tư Tư, sao cô có thể đối xử với Hiểu Hiểu như vậy!"
Thật nực cười.
Người bạn trai tôi thành tâm thành ý yêu suốt ba năm, chỉ vì một câu nói của người yêu cũ mà quay lưng với tôi.
Anh ta giáng một cái t/át mạnh vào mặt tôi.
Mặt không đ/au.
Tim còn đ/au hơn.
Đừng nói là đá/nh tôi, nếu đ/âm một nhát d/ao có thể đổi lấy một nụ cười của Lâm Hiểu, thì giờ phút này tôi chắc chắn đã bị anh ta băm vằm thành trăm mảnh.
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta.
Anh ta thoáng chút chột dạ, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại.
"Trần Phong, tôi đổ cà phê lên người cô ta, cô ta đá/nh tôi hai cái, tôi chịu.
"Nhưng anh, đứng núi này trông núi nọ, trong ba năm yêu tôi mà vẫn dây dưa không rõ ràng với cô ta, lén lút qua lại với nhau, anh có tư cách gì nói tôi?"
Trần Phong không kiêng nể gì mà thốt ra: "Chỉ vì cô không bằng Hiểu Hiểu!
"Người ta là tiểu thư nhà họ Lâm, còn cô thì sao? Cô lấy cái gì để so với người ta? Lấy mức lương hơn mười nghìn tệ mỗi tháng của cô hay căn hộ cũ nát ở ngoại ô kia? Nếu không phải thấy cô có nét giống Hiểu Hiểu, thì việc cưới cô và đưa cho cô vài chục nghìn tệ đã là tôi lỗ rồi! Còn muốn tôi tiêu tiền cho cô? Nằm mơ đi!"
Chà, cuối cùng anh ta cũng nói ra lời thật lòng.
Không tiền, không gia thế.
Đây chính là lý do khiến anh ta ngoại tình tư tưởng suốt ba năm, và không hề tôn trọng gia đình tôi sao?
Lâm Hiểu là vầng trăng trên trời.
Còn tôi là bùn nhơ dưới đất.
"Cô chỉ là thế thân của Lâm Hiểu!"
Đúng rồi, tôi là thế thân.
Một thế thân mà anh ta chỉ chịu hôn khi đã tắt đèn.
"Người ta là tiểu thư, vậy còn anh? Anh xứng với cô ta sao? Trong mắt cô ta, anh chắc còn chẳng bằng con chó trung thành thứ mười tám đâu nhỉ? Ngoài cái vỏ bọc tạm nhìn được ra thì anh còn cái gì?"
Tôi không chút khách khí mỉa mai anh ta.
đá/nh rắn đá/nh dập đầu.
Trần Phong kỵ nhất là bị người khác nói mình không xứng với Lâm Hiểu.
Nhà anh ta cũng chỉ là tầng lớp trung lưu bình thường, không thể so với hào môn như nhà họ Lâm.
Đây cũng là lý do Lâm Hiểu luôn coi thường anh ta, chỉ qua lại vài ngày rồi đ/á anh ta.
Chỉ có mình anh ta là tình nguyện làm con chó trung thành.
Anh ta tình nguyện li/ếm, cô ta tình nguyện được tung hô.
Một kẻ tình nguyện đá/nh, một kẻ tình nguyện chịu.
Đúng là nồi nào úp vung nấy!
Trong lúc tranh cãi xô đẩy, tôi không biết là bị Trần Phong hay Lâm Hiểu đẩy ngã xuống đất.
Đầu đ/ập mạnh một cái.
Tôi ngất lịm đi.
6
Khi tỉnh lại lần nữa, thế giới của tôi đột nhiên thay đổi.
Một nhóm bác sĩ hàng đầu túc trực 24h xung quanh tôi, những món bổ dưỡng đắt tiền được mang đến như thể không tốn tiền.
Ngay cả phòng b/ệnh cũng được nâng cấp lên hạng sang nhất.
...Chỉ là bị va đ/ập một chút thôi mà.
Tôi cứ ngỡ là gia đình Lâm Hiểu làm để bù đắp cho tôi.
Thế nhưng, đội ngũ luật sư của nhà họ Lâm mang theo một xấp tài liệu lớn đến phòng b/ệnh, mang theo một tin tức kinh ngạc.
Hóa ra tôi mới là con gái ruột của nhà họ Lâm.
Đứa con gái thực sự.
Cặp vợ chồng trước mặt mắt đỏ hoe giải thích, do người giúp việc bị m/ua chuộc, hồi đó tôi còn nhỏ đã bị vứt bỏ ở trại trẻ mồ côi, sau đó tôi được cha mẹ nuôi nhận nuôi, và sống như thế cho đến tận bây giờ.